Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi âm thầm thực hiện từng bước trong kế hoạch của mình. Đầu tiên, tôi bắt đầu gửi những thông tin rời rạc, không rõ nguồn gốc, đến các đối tác quan trọng của Trầm Tuấn Anh.

 

Những thông tin này không đủ để kết tội anh ta ngay lập tức, nhưng đủ để gieo rắc sự nghi ngờ. Tôi biết, một khi hạt giống nghi ngờ đã được gieo, nó sẽ từ từ nảy mầm và phát triển, làm lung lay niềm tin trong các mối quan hệ kinh doanh của anh ta.

 

Tôi tập trung vào dự án khu đô thị sinh thái, nơi Trầm Tuấn Anh đã đổ vào quá nhiều vốn liếng. Tôi gửi một số tài liệu về những rủi ro pháp lý tiềm ẩn của dự án, những vấn đề về giấy phép, và cả những tranh chấp đất đai chưa được giải quyết triệt để.

 

Những thông tin này được gửi đến các nhà đầu tư lớn, những người đang rót tiền vào dự án. Tôi biết họ là những kẻ cáo già, chỉ quan tâm đến lợi nhuận. Một khi họ ngửi thấy mùi rủi ro, họ sẽ lập tức rút vốn, hoặc ít nhất là đình chỉ các khoản đầu tư mới.

 

Đúng như dự đoán, chỉ sau vài ngày, tôi bắt đầu thấy những dấu hiệu đầu tiên. Trầm Tuấn Anh trở nên căng thẳng hơn. Anh ta thường xuyên nghe điện thoại với vẻ mặt lo lắng, giọng nói đầy bực dọc.

 

Anh ta bắt đầu về nhà muộn hơn, đôi khi còn thức trắng đêm để làm việc. Anh ta không còn nhắc đến những dự án lớn, những hợp đồng bạc tỷ nữa. Thay vào đó, anh ta chỉ nói về những khó khăn, những rắc rối đang gặp phải.

 

Một buổi tối, anh ta ngồi xuống cạnh tôi, thở dài thườn thượt. “Dạo này công việc không thuận lợi lắm, An Nhiên. Có vẻ như ai đó đang cố tình gây khó dễ cho anh.”

 

Tôi nhìn anh ta, ánh mắt bình thản. “Vậy sao? Anh làm ăn lớn, có thể có người ganh ghét cũng là chuyện bình thường.”

 

Anh ta không hề nghi ngờ tôi. Anh ta chỉ nghĩ rằng đó là đối thủ cạnh tranh, hoặc những kẻ ganh ghét thông thường. Sự tự mãn của anh ta chính là điểm yếu lớn nhất mà tôi đang khai thác.

 

Tôi thậm chí còn giả vờ an ủi anh ta, khuyên anh ta nên cẩn thận hơn trong công việc. “Anh nên xem lại các mối quan hệ của mình đi. Có thể có kẻ nội gián, hoặc ai đó đang muốn hãm hại anh.”

 

Trầm Tuấn Anh gật gù, ánh mắt đầy suy tư. “Em nói đúng. Anh cũng đang nghi ngờ một vài người. Chắc chắn có kẻ đang giở trò sau lưng anh.”

 

Trong khi anh ta mải mê tìm kiếm kẻ thù bên ngoài, tôi vẫn ung dung ngồi ở đây, ngay bên cạnh anh ta, từng bước siết chặt vòng vây. Điều này mang lại cho tôi một cảm giác hả hê khó tả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Diệp Hạ cũng bắt đầu cảm nhận được sự thay đổi. Cô ta không còn gửi những tin nhắn khoe khoang nữa. Thay vào đó, cô ta bắt đầu than phiền về việc Trầm Tuấn Anh ít quan tâm đến cô ta hơn, ít mua sắm những món đồ đắt tiền hơn.

 

[“Anh Tuấn Anh dạo này bận quá, chẳng mấy khi về nhà. Anh ấy có vẻ rất căng thẳng. Chị An Nhiên có biết chuyện gì không?”] Một tin nhắn từ Diệp Hạ, giọng điệu không còn sự hả hê, mà thay vào đó là sự lo lắng, dò hỏi.

 

Tôi chỉ trả lời cụt lủn: [“Chuyện công việc của anh ấy, tôi không rõ.”] Tôi muốn cô ta hoang mang, muốn cô ta cảm nhận được sự bất ổn trong mối quan hệ của họ.

 

Tôi biết Diệp Hạ là một người phụ nữ thực dụng. Cô ta đến với Trầm Tuấn Anh vì tiền bạc, vì địa vị. Một khi Trầm Tuấn Anh không còn những thứ đó, cô ta sẽ lập tức rời bỏ anh ta.

 

Tôi bắt đầu rò rỉ thông tin về các khoản nợ của Trầm Tuấn Anh cho những người cho vay nặng lãi. Tôi không trực tiếp nói ra tên anh ta, nhưng tôi cung cấp những gợi ý, những chi tiết đủ để họ nhận ra con nợ của mình đang gặp vấn đề.

 

Những kẻ cho vay nặng lãi không bao giờ khoan nhượng. Họ sẽ không để yên cho Trầm Tuấn Anh. Họ sẽ tìm mọi cách để đòi nợ, thậm chí là gây áp lực lên công ty của anh ta.

 

Một buổi sáng, tôi đọc báo và thấy một tin tức nhỏ về việc dự án khu đô thị sinh thái của công ty Trầm Tuấn Anh đang gặp trục trặc về giấy phép. Mặc dù công ty đã lên tiếng trấn an, nhưng tôi biết, đây chỉ là khởi đầu.

 

Anh Hùng, luật sư của tôi, gọi điện cho tôi. “Chị An Nhiên, chị đã làm gì vậy? Công ty của Trầm Tuấn Anh đang gặp rắc rối lớn. Các nhà đầu tư bắt đầu rút vốn, ngân hàng cũng đang xem xét lại các khoản vay.”

 

Tôi mỉm cười, giọng điệu bình thản. “Tôi chỉ cung cấp những thông tin mà tôi nghĩ là cần thiết cho công chúng biết thôi, anh Hùng. Mọi chuyện đều là sự thật, đúng không?”

 

Anh Hùng im lặng một lúc, rồi thở dài. “Chị thật sự rất quyết liệt. Nhưng chị phải cẩn thận. Trầm Tuấn Anh không phải là kẻ dễ đối phó. Anh ta có thể sẽ tìm ra chị.”

 

“Tôi không sợ,” tôi nói, giọng đầy tự tin. “Anh ta đã phản bội tôi. Giờ là lúc anh ta phải trả giá. Cuộc chiến này, tôi sẽ không dừng lại cho đến khi anh ta mất tất cả.”

 

Tôi biết, đòn chí mạng vẫn chưa đến. Tôi vẫn còn một con át chủ bài, một thông tin có thể khiến Trầm Tuấn Anh sụp đổ hoàn toàn. Và tôi sẽ không ngần ngại sử dụng nó khi thời cơ đến. Anh ta đã xây dựng một đế chế trên sự dối trá, và tôi sẽ là người kéo sập nó xuống tận cùng địa ngục.