Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sự nghi ngờ của các đối tác dành cho Trầm Tuấn Anh ngày càng lớn. Các nhà đầu tư bắt đầu rút vốn ồ ạt, khiến công ty anh ta rơi vào tình trạng thiếu hụt tài chính trầm trọng. Ngân hàng cũng siết chặt các khoản vay, thậm chí còn yêu cầu anh ta phải trả nợ trước hạn.

 

Trầm Tuấn Anh trở nên hoảng loạn. Anh ta mất ăn mất ngủ, gương mặt hốc hác, râu ria lởm chởm. Anh ta liên tục gọi điện thoại, la hét vào các nhân viên, tìm mọi cách để cứu vãn tình hình.

 

Tôi quan sát tất cả từ xa, một cách thản nhiên. Thỉnh thoảng, anh ta lại về nhà, ngồi thẫn thờ ở phòng khách, không nói một lời. Anh ta không còn cố gắng làm lành với tôi nữa, mà thay vào đó là sự im lặng đầy tuyệt vọng.

 

Diệp Hạ cũng không còn giữ được vẻ ngoài xinh đẹp, rạng rỡ như trước. Cô ta liên tục gọi điện cho Trầm Tuấn Anh, chất vấn anh ta về tình hình tài chính. Giọng điệu của cô ta không còn ngọt ngào, mà thay vào đó là sự gay gắt, đòi hỏi.

 

Tôi nghe lén một cuộc gọi của cô ta với Trầm Tuấn Anh. “Anh Tuấn Anh, anh làm ăn kiểu gì mà để ra nông nỗi này? Tiền đâu để em dưỡng thai? Anh còn định mua nhà mới cho em không?”

 

Trầm Tuấn Anh chỉ biết thở dài. “Em bình tĩnh đi. Anh đang cố gắng giải quyết. Em đừng gây áp lực cho anh nữa.”

 

“Áp lực ư?” Diệp Hạ gào lên. “Anh nghĩ em muốn sống cuộc sống này sao? Em cần tiền để nuôi con, cần tiền để trang trải. Nếu anh không lo được cho em, vậy thì anh còn giữ em lại làm gì?”

 

Tôi bật cười khẩy. Diệp Hạ đã lộ rõ bản chất. Cô ta chỉ là một kẻ đào mỏ, một con thiêu thân bị hấp dẫn bởi ánh hào quang của tiền bạc. Một khi ánh sáng đó tắt đi, cô ta sẽ lập tức bay đi.

 

Thời cơ đã đến. Tôi quyết định tung ra đòn chí mạng, thứ mà tôi đã chuẩn bị từ lâu. Đó là thông tin về việc Trầm Tuấn Anh đã sử dụng các công ty vỏ bọc để trốn thuế và rửa tiền.

 

Tôi đã tập hợp đầy đủ bằng chứng, bao gồm các hợp đồng giả mạo, các giao dịch ngân hàng đáng ngờ, và cả những đoạn ghi âm cuộc trò chuyện giữa Trầm Tuấn Anh và các đối tác làm ăn phi pháp.

 

Tôi gửi tất cả những bằng chứng này đến cục thuế, phòng cảnh sát kinh tế, và cả một số tờ báo lớn. Tôi không muốn anh ta chỉ mất tiền, tôi muốn anh ta phải đối mặt với pháp luật, phải trả giá cho những hành vi sai trái của mình.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Chỉ sau vài ngày, một loạt bài báo lớn được đăng tải, vạch trần những sai phạm của công ty Trầm Tuấn Anh. Các kênh truyền hình cũng đưa tin về vụ việc này, khiến dư luận xôn xao.

 

Cổ phiếu của công ty Trầm Tuấn Anh lao dốc không phanh. Các đối tác lớn lập tức hủy bỏ hợp đồng, các ngân hàng đồng loạt đòi nợ trước hạn. Công ty anh ta đứng trên bờ vực phá sản.

 

Trầm Tuấn Anh hoàn toàn suy sụp. Anh ta bị triệu tập lên làm việc với cơ quan điều tra, bị chất vấn về các hoạt động kinh doanh mờ ám. Danh tiếng của anh ta bị hủy hoại hoàn toàn.

 

Diệp Hạ, người từng hả hê khoe khoang, giờ đây lại là người đầu tiên quay lưng lại với anh ta. Cô ta đến thẳng nhà tôi, nước mắt giàn giụa, van xin tôi hãy tha thứ cho Trầm Tuấn Anh.

 

“Chị An Nhiên, em xin chị. Em biết em đã sai. Em đã quá ngu ngốc. Xin chị hãy cứu anh Tuấn Anh. Em không muốn con em sinh ra mà không có cha.” Diệp Hạ quỳ xuống trước mặt tôi, cầu xin.

 

Tôi nhìn cô ta, ánh mắt lạnh lùng. “Cô nghĩ tôi sẽ tha thứ cho anh ta sao? Cô nghĩ tôi sẽ cứu một kẻ đã phản bội tôi, một kẻ đã phá hủy cuộc đời tôi sao?”

 

“Nhưng đứa bé vô tội. Em không muốn con em phải chịu khổ.” Cô ta nức nở, đưa tay ôm bụng.

 

Tôi cười nhạt. “Đứa bé là kết quả của sự dối trá của các người. Nó không phải là công cụ để cô ép buộc tôi. Cô muốn anh ta phải chịu trách nhiệm, vậy thì hãy tự mình đối mặt với anh ta đi.”

 

Tôi quay lưng bước đi, không một lần ngoảnh lại. Tôi biết, Diệp Hạ sẽ không bao giờ có được Trầm Tuấn Anh như cô ta mong muốn. Cô ta sẽ phải tự mình gánh chịu hậu quả của sự lựa chọn sai lầm của mình.

 

Trầm Tuấn Anh bị cơ quan điều tra tạm giữ để phục vụ công tác điều tra. Anh ta đã mất tất cả, từ công ty, tài sản, đến danh tiếng và cả người phụ nữ mà anh ta từng nghĩ là sẽ mang lại hạnh phúc cho anh ta.

 

Tôi nhìn ra cửa sổ, nơi căn hộ đối diện giờ đây đã tối đèn. Căn nhà sang trọng, từng là biểu tượng cho sự phản bội của Trầm Tuấn Anh, giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát. Tôi cảm thấy một sự nhẹ nhõm, một sự hả hê khó tả.

 

Tôi đã thực hiện được lời hứa của mình. Trầm Tuấn Anh đã nếm trải cảm giác từ thiên đường rơi xuống địa ngục. Đây không chỉ là sự trả thù, mà là một sự giải thoát cho chính tôi. Tôi đã không còn là người phụ nữ yếu đuối, bị lừa dối nữa. Tôi đã trở thành người phụ nữ mạnh mẽ, tự chủ, và không chấp nhận bất kỳ sự dối trá nào.