Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cuộc sống của tôi dần đi vào quỹ đạo mới, bình yên và tự do hơn bao giờ hết. Tôi không còn bị ràng buộc bởi những lo toan của cuộc hôn nhân cũ, không còn phải đối mặt với những lời nói dối và sự phản bội.

 

Tôi học cách trân trọng những khoảnh khắc hiện tại. Mỗi buổi sáng thức dậy, tôi đều cảm thấy biết ơn vì mình vẫn còn sống, vẫn còn được hít thở không khí trong lành, và vẫn còn được nhìn thấy ánh nắng mặt trời.

 

Tôi thường xuyên đi bộ trong công viên, ngắm nhìn những hàng cây xanh mát, những bông hoa khoe sắc. Tôi tìm thấy niềm vui trong những điều nhỏ nhặt nhất, những điều mà trước đây tôi đã bỏ lỡ vì quá bận rộn với cuộc sống hôn nhân và những nỗi đau.

 

Công việc ở tổ chức phi lợi nhuận mang lại cho tôi rất nhiều ý nghĩa. Tôi được gặp gỡ nhiều người phụ nữ có hoàn cảnh đặc biệt, được lắng nghe câu chuyện của họ, và được giúp đỡ họ tìm thấy lối thoát trong cuộc sống.

 

Tôi nhận ra rằng, dù cuộc đời có khó khăn đến đâu, dù chúng ta có phải đối mặt với bao nhiêu thử thách, thì chúng ta vẫn có thể tìm thấy sức mạnh để vượt qua. Và quan trọng hơn, chúng ta không hề đơn độc.

 

Một buổi tối, tôi đang ngồi đọc sách ở quán cà phê quen thuộc thì nhận được một cuộc gọi từ một số lạ. Tôi do dự một lúc, rồi cũng bắt máy. Giọng nói quen thuộc vang lên ở đầu dây bên kia, giọng của Trầm Tuấn Anh.

 

“An Nhiên, là anh đây.” Giọng anh ta yếu ớt, đầy sự mệt mỏi.

 

Tôi im lặng, không nói một lời. Tôi không biết anh ta gọi cho tôi để làm gì. Liệu có phải anh ta đã ra tù và muốn làm phiền cuộc sống của tôi nữa không?

 

“Anh biết em không muốn nghe anh nói. Nhưng anh chỉ muốn nói một lời xin lỗi. Anh đã sai rồi. Anh đã đánh mất tất cả, và anh xứng đáng với những gì mình đã nhận được.” Giọng anh ta nghẹn ngào.

 

Tôi vẫn im lặng. Tôi không biết phải nói gì. Lời xin lỗi này đến quá muộn, sau khi mọi thứ đã tan vỡ. Nó không thể xóa nhòa đi nỗi đau mà anh ta đã gây ra cho tôi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Anh biết em sẽ không tha thứ cho anh. Nhưng anh chỉ muốn nói rằng, anh đã hiểu ra lỗi lầm của mình. Anh đã hối hận rất nhiều.” Anh ta tiếp tục nói, giọng đầy ăn năn.

 

Tôi thở dài. “Anh đã mất tất cả rồi, Trầm Tuấn Anh. Không còn gì để nói nữa. Anh hãy sống tốt phần đời còn lại của mình đi.”

 

Tôi định cúp máy, nhưng anh ta vội vàng nói: “Khoan đã, An Nhiên. Anh chỉ muốn hỏi em một điều cuối cùng. Em… em có hạnh phúc không?”

 

Tôi im lặng một lúc. Hạnh phúc ư? Tôi không biết. Nhưng tôi biết, tôi đã tìm thấy sự bình yên. “Tôi đang sống một cuộc sống mà tôi muốn. Một cuộc sống không có sự dối trá.”

 

Tôi cúp máy, không để anh ta nói thêm bất cứ điều gì. Cuộc gọi đó không làm tôi đau lòng, cũng không làm tôi vui mừng. Nó chỉ là một lời nhắc nhở về một chương đã khép lại trong cuộc đời tôi.

 

Tôi nhận ra rằng, sự trả thù không phải là mục đích cuối cùng của tôi. Mục đích cuối cùng của tôi là tìm thấy sự bình yên, sự tự do và hạnh phúc cho chính mình. Và tôi đã làm được điều đó.

 

Từ nay, tôi sẽ không còn nhìn về quá khứ nữa. Tôi sẽ tập trung vào hiện tại và tương lai. Tôi sẽ sống một cuộc sống trọn vẹn, ý nghĩa, không để bất cứ ai có thể làm tổn thương tôi thêm một lần nào nữa.

 

Tôi vẫn độc thân, nhưng tôi không hề cảm thấy cô đơn. Tôi có bạn bè, có gia đình, và có một công việc mà tôi yêu thích. Tôi đã học được cách yêu thương bản thân mình, và đó là điều quan trọng nhất.

 

Một buổi sáng nọ, khi đang đi bộ trên con đường quen thuộc, tôi nhìn thấy một cặp vợ chồng trẻ đang dắt tay nhau đi dạo. Họ cười nói vui vẻ, ánh mắt tràn đầy hạnh phúc.

 

Tôi không còn cảm thấy ghen tị hay đau lòng khi nhìn thấy cảnh tượng đó. Thay vào đó, tôi cảm thấy bình yên. Tôi biết rằng, mỗi người có một con đường riêng để đi, và hạnh phúc cũng có nhiều hình dạng khác nhau.

 

Tôi đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình. Đó là hạnh phúc của sự tự do, sự độc lập, và sự bình yên trong tâm hồn. Đó là một bình minh mới trong cuộc đời tôi, một bình minh rạng rỡ và đầy hy vọng.