Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thời gian trôi qua, tôi dần lấy lại được sự cân bằng trong cuộc sống. Vết thương lòng vẫn còn đó, nhưng nó không còn rỉ m.á.u đau đớn như trước. Nó đã trở thành một vết sẹo, một dấu ấn nhắc nhở tôi về những gì mình đã trải qua và những bài học mình đã học được.

 

Một ngày nọ, tôi nhận được một cuộc gọi từ luật sư Hùng. Anh ta thông báo Trầm Tuấn Anh đã bị kết án tù. Thời gian thụ án không quá dài, nhưng đủ để anh ta phải trả giá cho những sai lầm của mình.

 

Tôi không cảm thấy vui mừng hay hả hê khi nghe tin đó. Thay vào đó, tôi chỉ cảm thấy một sự trống rỗng. Mọi hận thù dường như đã tan biến theo thời gian, chỉ còn lại sự tiếc nuối cho một mối tình đã chết.

 

Tôi tự hỏi, nếu Trầm Tuấn Anh không phản bội tôi, cuộc đời chúng tôi sẽ ra sao? Liệu chúng tôi có thể sống hạnh phúc bên nhau đến trọn đời không? Nhưng rồi tôi lại tự nhủ, quá khứ đã qua, không thể thay đổi được.

 

Tôi tập trung vào công việc mới. Tôi làm việc trong một tổ chức phi lợi nhuận, chuyên giúp đỡ những phụ nữ gặp hoàn cảnh khó khăn. Công việc này mang lại cho tôi một niềm vui và ý nghĩa mà trước đây tôi chưa từng có.

 

Tôi gặp gỡ nhiều người phụ nữ mạnh mẽ, kiên cường, những người đã vượt qua nghịch cảnh để vươn lên. Câu chuyện của họ truyền cảm hứng cho tôi, giúp tôi nhận ra rằng mình không hề đơn độc.

 

Tôi cũng dành thời gian cho sở thích cá nhân. Tôi tham gia một lớp học vẽ, học cách thể hiện cảm xúc của mình qua những nét cọ và màu sắc. Tôi viết nhật ký, ghi lại những suy nghĩ, những cảm xúc của mình. Đó là một cách để tôi tự chữa lành và đối diện với bản thân.

 

Một buổi chiều nọ, khi đang đi dạo trong công viên, tôi tình cờ nhìn thấy Diệp Hạ. Cô ta đang đẩy một chiếc xe nôi, bên trong là một đứa bé bụ bẫm. Cô ta không còn vẻ ngoài sang chảnh, kiêu kỳ như trước. Thay vào đó, cô ta trông khá mệt mỏi, tiều tụy.

 

Diệp Hạ nhìn thấy tôi, ánh mắt thoáng chút bối rối. Cô ta cúi gằm mặt, định lướt qua tôi. Nhưng tôi đã lên tiếng: “Diệp Hạ.”

 

Cô ta dừng lại, ngẩng đầu lên. “Chị An Nhiên.” Giọng cô ta nhỏ nhẹ, không còn sự ngạo mạn như xưa.

 

“Đứa bé là con của Trầm Tuấn Anh sao?” Tôi hỏi, giọng điệu bình thản.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Cô ta gật đầu. “Vâng. Thằng bé tên là Trầm Khang.”

 

Tôi nhìn đứa bé trong xe nôi. Thằng bé có đôi mắt giống Trầm Tuấn Anh, nhưng lại có nét gì đó rất đáng yêu, ngây thơ.

 

“Cô nuôi con một mình sao?” Tôi hỏi.

 

Diệp Hạ thở dài. “Vâng. Anh Tuấn Anh đã bỏ rơi em. Anh ta không còn tiền, không còn gì cả. Em phải tự mình lo cho thằng bé.”

 

Tôi không cảm thấy thương hại cô ta. Cô ta đã tự mình chọn con đường này. Nhưng tôi cũng không còn hận thù nữa. Tôi chỉ cảm thấy một sự vô cảm.

 

“Cô sống tốt nhé,” tôi nói, rồi quay người bước đi. Tôi không muốn dây dưa gì thêm với cô ta nữa. Cuộc đời tôi đã rẽ sang một hướng khác, và tôi không muốn nhìn lại quá khứ.

 

Những ngày sau đó, tôi suy nghĩ rất nhiều về cuộc gặp gỡ với Diệp Hạ. Tôi nhận ra rằng, dù tôi đã trả thù được Trầm Tuấn Anh, nhưng nỗi đau mà anh ta gây ra vẫn còn đó, không chỉ với tôi, mà còn với Diệp Hạ và đứa bé vô tội.

 

Tôi hiểu rằng, đôi khi, sự trả thù không mang lại sự bình yên tuyệt đối. Nó chỉ là một cách để giải tỏa cơn giận dữ, nhưng không thể xóa nhòa đi những vết thương lòng.

 

Tôi quyết định buông bỏ tất cả. Buông bỏ hận thù, buông bỏ quá khứ. Tôi muốn sống một cuộc sống nhẹ nhàng hơn, bình yên hơn. Tôi muốn tập trung vào việc xây dựng tương lai của mình, chứ không phải mãi mãi chìm đắm trong bóng tối của quá khứ.

 

Tôi vẫn giữ liên lạc với luật sư Hùng. Anh ta đã giúp tôi rất nhiều trong giai đoạn khó khăn. Anh ta cũng là một người bạn tốt, luôn lắng nghe và đưa ra những lời khuyên hữu ích.

 

Tôi không còn nghĩ đến chuyện tình yêu hay hôn nhân nữa. Tôi muốn dành thời gian cho bản thân, cho công việc, và cho những người thân yêu. Tôi tin rằng, hạnh phúc sẽ đến với tôi vào một thời điểm thích hợp, khi tôi đã thực sự sẵn sàng đón nhận nó. Và quan trọng hơn, hạnh phúc đó phải là hạnh phúc thật sự, không phải là một ảo ảnh được xây dựng trên sự dối trá.