Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Kể từ sau buổi đấu thầu định mệnh đó, mọi thứ bắt đầu thay đổi một cách chóng mặt. Công ty của Minh Phong liên tiếp gặp phải những vấn đề nan giải về chuỗi cung ứng, về đối tác, và cả về chất lượng sản phẩm.

 

Những vấn đề này, tuy không trực tiếp do tôi gây ra, nhưng lại có mối liên hệ mật thiết với những điều chỉnh tôi đã thực hiện trong các hợp đồng cũ. Tôi chỉ đơn thuần là tháo gỡ những sợi dây tôi đã từng buộc cho anh ta, để anh ta tự bơi trong biển lớn.

 

Minh Phong bắt đầu lộ rõ sự bối rối, lo lắng. Anh ta không còn giữ được vẻ tự tin, kiêu ngạo như trước nữa. Những lần xuất hiện cùng Mai Anh cũng thưa thớt dần, và nụ cười của anh ta ngày càng gượng gạo.

 

Một buổi tối, anh ta gọi điện cho tôi, giọng nói đầy vẻ mệt mỏi và pha chút giận dữ: "Lan Vy, em đang làm gì vậy? Em muốn hủy hoại anh sao?"

 

Tôi mỉm cười lạnh nhạt: "Hủy hoại? Anh nói gì vậy, Minh Phong? Tôi chỉ đang làm việc của mình thôi. Hay anh nghĩ, mọi thất bại của anh đều là do tôi gây ra?"

 

Anh ta im lặng, rồi lại gằn giọng: "Đừng giả vờ nữa. Anh biết rõ em đang nhắm vào anh. Em muốn trả thù, đúng không?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tôi không phủ nhận, cũng không khẳng định. Tôi chỉ đáp: "Minh Phong, nếu anh đã từng nghĩ tình yêu chín năm của chúng ta chỉ là trách nhiệm, thì bây giờ, tôi cũng chỉ đang làm tròn trách nhiệm của một đối thủ kinh doanh."

 

Anh ta c.h.ế.t lặng. Có lẽ anh ta chưa bao giờ nghĩ rằng tôi có thể nói ra những lời như vậy, một cách lạnh lùng và dứt khoát đến thế.

 

Trong khi đó, Mai Anh bắt đầu tỏ ra khó chịu. Cô ta không còn được Minh Phong nuông chiều như trước. Những món quà xa xỉ cũng thưa dần, và anh ta dường như không còn thời gian để đưa cô ta đi khắp nơi nữa.

 

Một lần, tôi tình cờ gặp Mai Anh ở một quán cà phê. Cô ta nhìn tôi với ánh mắt đầy thù hận, như thể tôi là nguyên nhân của mọi vấn đề mà cô ta đang gặp phải.

 

Cô ta tiến đến, giọng nói đầy vẻ chế giễu: "Cô tưởng cô làm vậy thì Minh Phong sẽ quay lại với cô sao? Đừng mơ tưởng! Anh ấy giờ chỉ muốn giữ lấy công ty thôi."

 

Tôi nhấp một ngụm cà phê, rồi từ tốn đặt tách xuống. Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta, mỉm cười nhẹ: "Cô Mai Anh, tôi không hề muốn Minh Phong quay lại. Tôi chỉ muốn anh ta hiểu rằng, có những thứ, một khi đã đánh mất, sẽ không bao giờ có thể tìm lại được."

 

Mai Anh sững người. Cô ta không ngờ tôi lại có thể nói ra những lời đó, một cách bình tĩnh và tự tin đến vậy. Tôi đứng dậy, rời đi, bỏ lại Mai Anh với gương mặt tái mét và ánh mắt đầy hoang mang. Màn kịch đang dần đến hồi kết, và tôi đã sẵn sàng cho màn vả mặt cuối cùng.