Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi bắt đầu những bước đi đầu tiên trong kế hoạch của mình, không ồn ào, không khoa trương, mà lặng lẽ và dứt khoát. Tôi không muốn báo thù theo kiểu trẻ con, tôi muốn Minh Phong phải nếm trải cảm giác mất mát từ từ, đau đớn và không thể nào cứu vãn.

 

Điều đầu tiên tôi làm là siết chặt quyền lực trong công ty của bố. Tôi không chỉ học hỏi, mà còn trực tiếp tham gia vào các quyết định quan trọng, đặc biệt là những dự án liên quan đến chuỗi cung ứng và đối tác chiến lược.

 

Công ty của bố tôi, dù không lớn bằng tập đoàn của gia đình Minh Phong, nhưng lại là đối tác chiến lược quan trọng của nhiều tập đoàn lớn, trong đó có cả công ty của anh.

 

Tôi âm thầm điều chỉnh các điều khoản hợp đồng, thay đổi một số đối tác phụ, và nâng cao chất lượng sản phẩm. Tất cả đều diễn ra một cách hợp pháp, chuyên nghiệp, không để lại bất kỳ dấu vết nào của sự cố ý.

 

Một ngày nọ, tôi nhận được email mời tham dự một buổi đấu thầu dự án lớn của chính tập đoàn Minh Phong. Điều này không nằm trong dự kiến của tôi, nhưng lại là một cơ hội tuyệt vời.

 

Tôi không ngần ngại nhận lời. Tại buổi đấu thầu, tôi gặp lại Minh Phong. Anh ta có vẻ bất ngờ khi thấy tôi ở đó, ánh mắt anh ta lướt qua tôi đầy vẻ dò xét.

 

Anh ta tiến lại gần, cố gắng giữ vẻ bình thản: "Lan Vy, em đến đây làm gì? Em không nên lãng phí thời gian vào những chuyện này."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Tôi mỉm cười, nụ cười lạnh như băng: "Tôi đến để làm việc, Minh Phong. Không giống như một số người, tôi không có thời gian để lãng phí vào những chuyện vô bổ."

 

Anh ta sầm mặt, nhưng không nói gì thêm. Buổi đấu thầu diễn ra căng thẳng. Tôi trình bày bản kế hoạch của mình một cách chuyên nghiệp, tự tin và đầy thuyết phục.

 

Cuối cùng, công ty của tôi đã thắng thầu, một cách áp đảo. Minh Phong đứng đó, gương mặt tái mét, không thể tin vào những gì vừa xảy ra.

 

Anh ta tiến đến chỗ tôi, ánh mắt đầy giận dữ: "Em cố ý đúng không? Em muốn phá hoại anh phải không?"

 

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, giọng nói bình thản: "Minh Phong, đây là thương trường. Mọi thứ đều dựa vào năng lực và chiến lược. Anh nên chấp nhận sự thật rằng, anh đã không còn là người duy nhất có thể chiến thắng."

 

Anh ta vẫn không tin, vẫn cố gắng tìm kiếm một lời giải thích khác. Nhưng tôi không còn trách nhiệm phải giải thích cho anh ta nữa. Tôi đã đi rồi, và tôi sẽ không quay đầu lại.

 

Mai Anh đứng từ xa, ánh mắt cô ta đầy căm ghét. Cô ta có lẽ đã nhận ra, tôi không còn là con bé ngây thơ dễ bị bắt nạt ngày nào. Và Minh Phong, anh ta vừa mất đi một đối tác quan trọng, vừa mất đi một phần kiêu ngạo của mình. Đây chỉ là khởi đầu.