Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

Tôi ỷ vào thân phận thanh mai trúc mã mà ức h.i.ế.p thái tử gia nhà họ Triệu suốt mười mấy năm.

Nào ngờ, ngay ngày hôm sau khi anh ta ra nước ngoài, tôi bị phát hiện là thiên kim giả và bị đuổi khỏi nhà ngay trong đêm.

Sau đó, tại tiệc sinh nhật của thiên kim thật, Triệu Phú trở về từ nước ngoài, bất ngờ tỏ tình ngay tại chỗ, khiến những người xung quanh đều cảm động đến phát khóc.

Thế nhưng…

“M* nó! Cô là ai vậy? Tống Ngữ đâu rồi!”

Cảm ơn vì đã hỏi, tôi đang bán xúc xích nướng ở chợ đêm đây.

01

Khi Triệu Phú tìm thấy tôi, đúng vào lúc chợ đêm đang đông đúc nhất.

Đường xá khu phố cổ người qua lại tấp nập, không khí náo nhiệt và ngập tràn hơi thở của cuộc sống.

Anh mặc một bộ vest gile đặt may riêng, đeo kính gọng mảnh, đúng chuẩn thiếu gia nhà giàu được nuông chiều từ bé, từ trên xuống dưới, ngay cả từng sợi tóc cũng toát lên vẻ tinh tế; hoàn toàn lạc lõng giữa cái chợ đêm này.

“Tống Ngữ?” Anh nhìn tôi đầy khó tin.

Tôi ngước nhìn anh, trong lòng không hề bất ngờ.

“Ồ, về rồi à?”

Sau đó, tôi cúi đầu, tiếp tục lật những cây xúc xích trên bếp nướng một cách thuần thục.

“Giờ này đang bận, không có thời gian hàn huyên, anh đợi chút nhé.”

Nghe vậy, anh vô thức nhíu mày, sau đó nâng cao giọng: “Tống Ngữ!”

Tôi chẳng buồn ngẩng đầu.

“Xúc xích ba tệ một cây, năm tệ hai cây, hỏi anh muốn mấy cây?”

Đối phương im lặng hai giây, cuối cùng mới thốt ra một câu: “…Hai cây.”

“Được thôi.”

Hai phút sau, tôi và anh cùng ngồi xổm sau quầy hàng, ăn xúc xích nướng.

Thiếu gia nhà giàu được nuông chiều từ bé, có lẽ chưa từng ăn thứ đồ rẻ tiền như vậy. Cắn một miếng xong, lông mày anh lập tức nhíu lại, nhưng khi đối diện với ánh mắt của tôi, anh vẫn ngoan ngoãn nuốt xuống.

Trông anh tủi thân muốn chếc.

Còn tôi thì ba miếng đã chén xong một cây xúc xích, lại muốn quay người tiếp tục “chiến đấu” –

“Tống Ngữ.” Anh lại gọi tôi một tiếng.

Tôi quay đầu nhìn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Gì vậy? Tiểu thiếu gia?”

Anh nghiêm túc nhìn tôi.

“Anh đến nhà tìm em, em không có ở đó.”

“Ồ, chưa kịp nói với anh, em đã rời khỏi Tống gia rồi.”

Tôi nghĩ giây lát, rồi hỏi: “Gặp Tống Nhiễm chưa?”

“Rồi.”

“Cô ấy có xinh không?”

Triệu Phú hơi nhíu mày, sự giáo dưỡng từ bé không cho phép anh nói ra những lời chê bai con gái, vì thế anh bĩu môi nói: “Cũng tạm được.”

Nghĩ một lát, anh lại bổ sung thêm một câu.

“Nhưng không đẹp bằng em.”

Tôi gật đầu.

“Được rồi, anh nhớ kỹ nhé, cô ấy mới là đại tiểu thư thật sự của Tống gia, là người đáng lẽ phải lớn lên cùng anh. Những năm qua cô ấy đã rất khó khăn, mãi mới về được Tống gia, anh phải đối xử tốt với cô ấy.”

Ít nhất là đừng vì tôi mà kết thù với cô ấy nữa, như vậy cũng sẽ không rơi vào kết cục thảm hại như kiếp trước.

Nói xong, tôi định quay người đi – Nhưng không nhúc nhích được.

Tôi bất lực.

“Lại sao nữa vậy? Tiểu thiếu gia?”

“Em từng nói đợi anh về thì sẽ đồng ý làm bạn gái anh mà.”

Triệu Phú nắm chặt cánh tay tôi, chớp chớp mắt, khóe mắt tức thì đỏ hoe, trông như một chú chó nhỏ chịu uất ức.

“Lời đó còn tính không?”

Lúc này tôi mới nhớ ra, năm đó Triệu Phú không muốn ra nước ngoài, để dỗ dành anh, hình như tôi đã hứa hẹn vài điều kiện.

Tôi và Triệu Phú lớn lên cùng nhau từ nhỏ, tôi ỷ vào thân phận thanh mai trúc mã mà b ắt n ạt anh suốt mười mấy năm. Thái tử gia nhà họ Triệu đứng đầu kim tự tháp trong giới nhà giàu, nhưng lại cam tâm tình nguyện vâng lời tôi.

Khi đó tôi đã coi Triệu Phú là vật sở hữu của mình.

Nhưng ai ngờ, chỉ trong hai năm ngắn ngủi, khoảng cách giữa tôi và anh đã là một trời một vực.

Thế nhưng… đây đã là kết cục mà tôi đã dự liệu từ lâu rồi.

“Không tính nữa.” Tôi gỡ tay anh ra, đối diện với ánh mắt như sắp khóc đến nơi của anh, tôi cụp mí mắt xuống.

“Triệu Phú, thân phận của chúng ta bây giờ đã không còn tương xứng nữa rồi.”

Vậy nên, lần này, anh phải sống thật tốt.