Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Một năm sau biến cố ấy, cuộc sống của tôi đã hoàn toàn thay đổi. Tôi chuyển đến một thành phố khác, bắt đầu một công việc mới, và xây dựng một cuộc sống mới từ con số không. Tôi không còn là Tô Tô của ngày xưa, cô gái yếu đuối và dễ tổn thương.

 

Giờ đây, tôi là một người phụ nữ độc lập, mạnh mẽ, và đầy bản lĩnh. Tôi vẫn giữ liên lạc với bố mẹ và em gái, nhưng tôi đã cắt đứt mọi mối quan hệ với quá khứ. Tôi không muốn bất cứ điều gì nhắc nhở tôi về những gì đã xảy ra.

 

Công việc của tôi ngày càng phát triển. Tôi được giao những dự án quan trọng, và tôi luôn hoàn thành chúng một cách xuất sắc. Tôi tìm thấy niềm vui trong công việc, trong việc cống hiến và tạo ra giá trị.

 

Tôi cũng dành thời gian cho bản thân. Tôi đi du lịch khắp nơi, khám phá những vùng đất mới, học hỏi những điều mới lạ. Tôi tham gia các hoạt động thiện nguyện, giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn. Tôi tìm thấy ý nghĩa trong cuộc sống.

 

Một buổi sáng, khi tôi đang ngồi uống cà phê và đọc sách, tôi nhận được một cuộc gọi từ một số lạ. Tôi do dự một chút, rồi nhấc máy. “Alo, ai đấy ạ?”

 

Giọng nói đầu dây bên kia khiến tôi giật mình. Đó là Linh. “Chào cô Tô Tô. Tôi là Linh đây. Cô còn nhớ tôi không?” Giọng cô ta yếu ớt, đầy vẻ mệt mỏi.

 

Tôi im lặng một lúc. Tôi không ngờ cô ta lại liên lạc với tôi. “Tôi nhớ. Có chuyện gì không?” Tôi hỏi, giọng nói lạnh lùng.

 

“Tôi… tôi chỉ muốn nói lời xin lỗi với cô. Tôi biết tôi đã làm sai. Tôi đã làm tổn thương cô rất nhiều.” Cô ta nói, giọng nói nghẹn ngào. “Tôi đã phải trả giá cho những gì mình đã làm.”

 

Tôi không nói gì. Tôi biết, cô ta đang đau khổ. Nhưng tôi không cảm thấy thương hại. Cô ta đã tự tay gieo nhân nào, thì phải gặt quả đó.

 

“Chu Dương… anh ấy thế nào rồi?” Tôi hỏi, giọng nói vẫn bình thản. Linh khẽ thở dài. “Anh ấy… anh ấy không được tốt lắm. Sau hôm đó, anh ấy bị công ty sa thải. Anh ấy mất tất cả.”

 

Tôi không nói gì. Tôi biết, đó là hậu quả tất yếu. Một người đàn ông dối trá sẽ không bao giờ có được hạnh phúc thật sự.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Cô Tô Tô, tôi biết tôi không có quyền xin cô tha thứ. Nhưng tôi chỉ muốn cô biết, tôi đã rất hối hận. Tôi đã phải sống trong sự dằn vặt suốt một năm qua.” Linh nói, giọng nói đầy tuyệt vọng.

 

Tôi khẽ thở dài. “Tôi đã buông bỏ tất cả rồi, cô Linh. Tôi không còn hận thù nữa. Tôi đã có một cuộc sống mới.”

 

“Tôi mừng cho cô.” Linh nói, giọng nói yếu ớt. “Tôi hy vọng, cô sẽ tìm thấy hạnh phúc.”

 

“Cảm ơn cô.” Tôi nói, rồi cúp máy. Tôi không muốn nói chuyện thêm nữa. Tôi biết, cuộc gọi này sẽ không mang lại bất cứ điều gì tốt đẹp.

 

Tôi đặt điện thoại xuống bàn, nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh nắng ban mai vẫn rạng rỡ, chiếu sáng cả một góc phố. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự bình yên trong tâm hồn.

 

Cuộc gọi của Linh không làm tôi bận tâm. Nó chỉ khiến tôi nhận ra một điều. Tôi đã thực sự vượt qua được quá khứ. Tôi đã thực sự chữa lành vết thương trong lòng.

 

Tôi đứng dậy, đi đến bên cửa sổ. Tôi nhìn xuống con phố tấp nập, những dòng người qua lại. Tôi mỉm cười. Tôi biết, cuộc đời tôi sẽ không bao giờ dừng lại. Tôi sẽ tiếp tục bước đi, tiếp tục khám phá, và tiếp tục sống.

 

Có thể, tôi sẽ không bao giờ kết hôn nữa. Có thể, tôi sẽ không bao giờ tìm thấy một tình yêu trọn vẹn. Nhưng tôi không sợ hãi. Bởi vì tôi biết, tôi đã có đủ sự mạnh mẽ để sống một mình, để hạnh phúc một mình.

 

Tôi đã học được rằng, hạnh phúc không phải là tìm thấy một người đàn ông hoàn hảo. Hạnh phúc là tìm thấy chính mình, là yêu thương bản thân, và là sống một cuộc đời có ý nghĩa.

 

Tôi nhìn lên bầu trời xanh ngắt, những đám mây trắng trôi lững lờ. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tự do và thanh thản trong tâm hồn. Tôi biết, tôi đã là một phiên bản tốt hơn của chính mình.

 

Câu chuyện của tôi không có một kết thúc cổ tích, không có một hoàng tử đến giải cứu. Nhưng nó có một kết thúc thật sự, một kết thúc mà tôi đã tự tay viết nên. Một kết thúc đầy mạnh mẽ, đầy bản lĩnh, và đầy hy vọng.

 

Tôi sẽ tiếp tục bước đi, trên con đường của riêng mình. Tôi sẽ sống một cuộc đời trọn vẹn, một cuộc đời không có những lời nói dối, và không có những nỗi đau. Tôi sẽ sống một cuộc đời xứng đáng với chính tôi.