Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thời gian là liều thuốc chữa lành mọi vết thương, dù cho quá trình đó có kéo dài đến đâu. Sau biến cố, tôi dành trọn vẹn thời gian cho bản thân, cho công việc và cho những đam mê đã bị bỏ quên. Tôi tham gia một lớp học vẽ, tôi tập yoga, và tôi thường xuyên đi du lịch một mình.

 

Tôi khám phá ra một Tô Tô hoàn toàn mới, một Tô Tô mạnh mẽ hơn, độc lập hơn, và tự tin hơn. Tôi không còn là cô gái ngây thơ, mù quáng tin vào tình yêu nữa. Tôi đã học được cách yêu bản thân mình trước tiên.

 

Cuộc sống của tôi dần trở lại quỹ đạo. Tôi tập trung vào sự nghiệp, và công việc của tôi ngày càng phát triển. Tôi có những người bạn mới, những người luôn ở bên cạnh, động viên và ủng hộ tôi. Tôi không còn cảm thấy cô đơn nữa, bởi vì tôi biết, tôi đã có đủ sự mạnh mẽ để đối mặt với mọi thứ.

 

Một buổi chiều, khi tôi đang ngồi uống cà phê ở một quán quen, tôi tình cờ nhìn thấy Chu Dương. Anh ta đang ngồi ở một góc quán, gương mặt tiều tụy, đôi mắt thâm quầng. Anh ta không còn vẻ bảnh bao, rạng rỡ như ngày xưa nữa.

 

Tôi nhìn anh ta, không một chút cảm xúc. Không còn hận thù, không còn đau đớn, chỉ còn lại sự trống rỗng và một chút gì đó của sự thương hại. Anh ta đã tự tay hủy hoại cuộc đời mình, và đó là hậu quả mà anh ta phải gánh chịu.

 

Anh ta ngẩng đầu lên, ánh mắt anh ta chạm vào tôi. Anh ta giật mình, như thể không tin vào mắt mình. Anh ta đứng dậy, bước về phía tôi, vẻ mặt đầy bối rối.

 

“Tô Tô…” Anh ta khẽ gọi, giọng nói yếu ớt. Tôi gật đầu nhẹ, không nói gì. Anh ta ngồi xuống đối diện tôi, ánh mắt anh ta đầy ăn năn.

 

“Em… em sống tốt không?” Anh ta hỏi, giọng nói run rẩy. Tôi cười khẽ. “Tôi sống tốt. Cảm ơn anh đã quan tâm.”

 

Anh ta cúi đầu xuống, không nói gì. Tôi biết, anh ta đang hối hận. Nhưng đã quá muộn rồi. Mọi thứ đã kết thúc.

 

“Linh… cô ấy thế nào rồi?” Tôi hỏi, giọng nói bình thản, như thể đang hỏi về một người lạ. Chu Dương ngẩng đầu lên, nhìn tôi đầy ngạc nhiên. “Em… em vẫn còn quan tâm sao?”

 

Tôi lắc đầu. “Không. Tôi chỉ tò mò thôi. Sau tất cả, cô ta đã có được anh mà.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Chu Dương khẽ thở dài. “Cô ấy… cô ấy đã bỏ đi rồi. Sau hôm đó, cô ấy cũng không liên lạc với anh nữa.” Anh ta nói, giọng nói đầy chua chát.

 

Tôi không nói gì. Tôi biết, đó là điều tất yếu. Một mối quan hệ được xây dựng trên sự dối trá sẽ không bao giờ bền vững. Cả Chu Dương và Linh đều phải gánh chịu hậu quả cho hành động của mình.

 

“Anh… anh xin lỗi, Tô Tô. Anh biết anh đã sai rồi. Anh đã làm tổn thương em rất nhiều.” Anh ta nói, giọng nói nghẹn ngào. “Anh đã mất đi người phụ nữ quan trọng nhất đời mình.”

 

Tôi nhìn anh ta, ánh mắt vẫn lạnh lùng. “Anh đã tự tay vứt bỏ tôi rồi, Chu Dương. Anh không còn cơ hội để sửa chữa nữa.”

 

Tôi đứng dậy, cầm lấy túi xách. “Tôi nghĩ, chúng ta không còn gì để nói nữa. Anh hãy sống tốt đi.” Tôi nói, rồi quay lưng lại, bước ra khỏi quán cà phê.

 

Tôi không ngoảnh đầu lại. Tôi biết, đó là lần cuối cùng tôi gặp anh ta. Và tôi không hối tiếc. Cuộc đời tôi đã bước sang một trang mới, một trang tươi sáng hơn, không có anh ta.

 

Tôi trở về nhà, cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn bao giờ hết. Tôi đã đối mặt với quá khứ, và tôi đã buông bỏ được nó. Tôi biết, con đường phía trước còn rất nhiều thử thách, nhưng tôi đã sẵn sàng để đối mặt với tất cả.

 

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố đã lên đèn, lấp lánh như những viên kim cương. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự bình yên trong tâm hồn. Tôi đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, một hạnh phúc không phụ thuộc vào bất kỳ ai.

 

Tôi biết, tôi sẽ không bao giờ quên những gì đã xảy ra. Nhưng tôi sẽ không để nó định nghĩa tôi. Tôi sẽ dùng nó làm động lực để trở nên mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn. Tôi sẽ sống một cuộc đời ý nghĩa, một cuộc đời xứng đáng với chính tôi.

 

Tôi mở cuốn nhật ký của mình ra, viết những dòng cuối cùng. “Ngày hôm nay, tôi đã gặp lại Chu Dương. Tôi đã nhìn thấy sự hối hận trong mắt anh ta. Nhưng tôi không còn cảm xúc gì nữa. Tôi đã buông bỏ được quá khứ, và tôi đã sẵn sàng để bước tiếp.”

 

“Tôi biết, con đường phía trước còn rất dài. Nhưng tôi sẽ không sợ hãi. Tôi sẽ sống một cuộc đời trọn vẹn, một cuộc đời không có những lời nói dối, và không có những nỗi đau.”

 

Tôi gấp cuốn nhật ký lại, đặt nó lên bàn. Tôi nhìn lên bầu trời đêm, những ngôi sao vẫn lấp lánh trên cao. Tôi mỉm cười. Tôi biết, tôi sẽ ổn.