Mất Người, Mất Cả Nhân Gian
Đêm khuya. Ta trở về nhà với gương mặt ửng đỏ, y phục hơi xộc xệch. Trên cổ vẫn còn lưu lại những dấu hôn rõ ràng. … Phu quân ta đang ngồi xổm trước cửa, đôi mắt đỏ hoe vì chờ đợi:“Bảo bối, nàng chỉ là nhất thời hồ đồ mà thôi, không sao cả…” Ta cười lạnh, quay lưng về phía hắn:“Trên bàn đã để sẵn thư hòa ly, mau ký đi. Chúng ta nên đường ai nấy đi.”
Bình Luận (0)