Tôi quyết định tiếp tục moi thông tin từ đống bình luận ô nhiễm tinh thần kia, vì thế đối với đôi nam nữ chính tự xưng ấy tôi cũng rộng lượng hơn nhiều.
Khi Tô Mục Mục lần thứ mười ôm lấy gói xúc xích cay, nước mắt rưng rưng cầu xin tôi tha thứ cho những hiểu lầm trước đây.
Tôi không những không nặng lời, thậm chí còn nhận lấy gói xúc xích ấy.
Hà Tri Lạc nhìn vậy tỏ ra rất vui mừng:
“Nam Ân, cuối cùng cậu cũng có người bạn mới ngoài tớ rồi, tớ mừng cho cậu.”
“Ừ ừ ừ.” Tôi đáp qua loa, ánh mắt vẫn dán chặt vào những dòng bình luận đang trôi nổi.
Trong phòng khách, Tần Tiêu đang dạy Tô Mục Mục cách phòng thân.
Bàn tay to siết chặt vòng eo mảnh khảnh, dẫn dắt cô ta làm đủ loại động tác khó.
Tô Mục Mục mệt đến đỏ bừng cả khuôn mặt, thở hổn hển, cuối cùng sức lực cạn kiệt, kêu khẽ một tiếng rồi ngã vào lòng Tần Tiêu.
“Anh Tiêu…”
“Ừ? Anh đây.”
Bình luận vì cảnh này mà hét chói tai.
Khóe môi tôi giật giật, đau khổ nhắm mắt lại, cuối cùng vẫn không nhịn được, mặt không cảm xúc lên tiếng phá vỡ bầu không khí quái dị ấy.
“Mệt rồi à? Có cần nghỉ một chút không.”
Nghỉ đi, kẻo lát nữa thật sự xảy ra chuyện trong biệt thự của Hà Tri Lạc thì phiền.
Tô Mục Mục lập tức chui ra khỏi lòng Tần Tiêu, lắp bắp giải thích:
“Chị Nam Ân, em và anh Tiêu không phải quan hệ như chị nghĩ đâu.”
Có ai quan tâm đâu chứ.
Bình luận lại bắt đầu chửi rủa tôi, nói tôi là kẻ ghen ghét, không chịu nổi việc người khác có tình yêu.
Đột nhiên, bên ngoài vang lên một trận ầm vang dữ dội.
Vài chiếc trực thăng gắn loa phóng thanh dừng lơ lửng trên khu biệt thự.
【Chính quyền đã lập khu an cư và chợ giao dịch tại sân vận động Lan Thành, người dân có nhu cầu hãy tự đến…】
Trực thăng phát đi ba lần rồi vội vã bay sang nơi khác.
Tô Mục Mục níu áo Tần Tiêu:
“Anh Tiêu, chúng ta đi xem đi, đổi chút đồ về.”
Tần Tiêu khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt lại hướng về phía Hà Tri Lạc.
“Các cô có muốn đi cùng không? Đi theo nhóm sẽ an toàn hơn.”
Hà Tri Lạc quay sang hỏi tôi:
“Nam Ân, cậu muốn đi không?”
Tôi cụp mắt, không trả lời.
Đi thì chắc chắn phải đi.
Mấy hôm nay tôi cảm nhận rõ rệt tinh thần mình đã gần như sụp đổ, nếu không uống thuốc, e là sẽ biến thành kẻ điên thật sự.
Nhưng bình luận lại như ma quỷ đòi mạng, lởn vởn trước mắt tôi.
【Hay quá, rốt cuộc cũng đến đoạn này! Cố Nam Ân và Hà Tri Lạc hai kẻ phiền phức sắp chết ở khu chợ này.】
【Và Mục Mục của chúng ta không chỉ hấp thu được dị năng trị liệu hiếm có, mà còn dễ dàng chiếm được biệt thự này, từ nay tung hoành trong mạt thế!】
【Mong chờ mong chờ! Chà tay chờ đợi.jpg】
Tôi lạnh lùng nhìn chằm chằm vào những dòng chữ trong không trung, con dao bướm trong tay lại vô thức xoay tròn.
“Tôi đi.”
Đừng vội, hươu chết về tay ai còn chưa chắc đâu.
Đã là biệt thự của Hà Tri Lạc.
Vậy thì—
Cái gọi là dị năng trị liệu hiếm có kia, cũng nên thuộc về cô ấy mới phải.
Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện