Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chử Ương khẽ hỏi một tiếng, cúi thấp người, ôm chặt cô từ phía sau khi thấy cô định chạy trốn.
“Muốn đi đâu? Hửm?”
Vưu Vi hất tay gạt đầu anh ra, thở hổn hển: “Em… em đi tắm! Không được sao?”
“Không được.” Anh mỉm cười, lại áp sát, khẽ cắn vào làn da mềm sau gáy cô: “Châm lửa rồi muốn chạy à?”
Nói rồi, anh lại đè xuống.
Cảm nhận được cơ thể anh nóng rực, mặt Vưu Vi đỏ bừng.
“Dù sao anh cũng chẳng thấy lạ lẫm gì.” Cô lí nhí.
“Sao lại không lạ?” Chử Ương dùng chóp mũi cọ nhẹ làn da mềm mại của cô, hơi thở bắt đầu mất kiểm soát “Anh chỉ thấy… em khác trước một chút.”
Vưu Vi sững người. Xong rồi, cô quên mất trước đây mình vẫn diễn vai người phụ nữ yếu đuối, đáng thương sau ly hôn.
Tất cả là tại anh bất ngờ cưỡng hôn khiến cô để lộ bản tính thật.
Cô đang nghĩ cách lấp liếm, thì nghe anh nói: “Nhưng anh đều thích. Chỉ là… anh càng thích em bây giờ hơn. Sống động, có sức sống, dám nói dám làm, rất đáng yêu.”
Khóe môi Vưu Vi cong lên: “Miệng ngọt thật.”
“Là lời thật. Còn em thì sao?”
“Em sao?” Cô giả vờ không hiểu.
Chử Ương ho nhẹ, tai hơi đỏ: “Em… sau khi thử rồi, cảm giác thế nào? Có phải… khỏe hơn cậu ta không?”
Câu hỏi quá “muộn tao” khiến Vưu Vi nóng bừng cả mặt. Chẳng lẽ đây là bản tính của đàn ông?
Cô im lặng vài giây, rồi nhỏ giọng đáp: “Em sao biết… em đâu thử ai khác… Chỉ là… thoải mái thôi…”
Giọng cô càng lúc càng nhỏ, cuối cùng vùi cả mặt vào gối.
Chử Ương rất hài lòng với câu trả lời này.
“Vậy em thích không?” Anh lại hỏi.
“Ai nha! Đừng hỏi nữa! Thích, thích hết! Thích anh, thích toàn bộ con người anh! Được chưa!” Vưu Vi cảm thấy xấu hổ đến mức sắp nổ tung.
Chử Ương rốt cuộc cũng mãn nguyện.
“Ngoan, muốn tắm thì anh ôm đi nhé?” Anh vừa hôn xuống liên tục, vừa thì thầm.
“Đương nhiên… được.” Vưu Vi cố giữ tỉnh táo, cắn môi chịu đựng, “Anh… nhanh lên… em đói lắm rồi.”
Lần này cô thật sự đói bụng.
“Được, lát nữa ăn nhiều một chút.” Giọng anh trầm thấp, ẩn chứa sự ám muội.
Anh ôm cô xuống giường, vừa đi vừa áp sát, hướng thẳng về phía phòng tắm.
…
Giản lược bớt vài nghìn từ, thỉnh các đồng dâm tự tưởng tượng.
…
Hai tiếng sau, Vưu Vi toàn thân mềm nhũn như bông, được Chử Ương ôm từ phòng tắm ra.
Làn da trắng nõn của cô vẫn còn lưu lại những vệt ửng hồng, hàng mi dày ướt sũng, khóe mắt còn vương lệ.
“Anh thật đáng ghét! Em đã nói không được…” Cô chu đôi môi đỏ mọng, sưng lên vì hờn dỗi, giọng khàn đặc. Nằm trên giường đã thay ga mới, cô trở mình rồi không muốn động đậy nữa.
“Ngoan, không chọc em nữa. Nghỉ đi.” Ánh mắt Chử Ương tràn đầy cưng chiều, anh khẽ hôn lên mặt cô rồi mới xoay người đi chuẩn bị đồ ăn.
666 giải trừ chế độ che chắn, đôi tay mũm mĩm che mắt, từ khe ngón tay liếc nhìn tình hình trong phòng ngủ, thấy ổn mới yên tâm bỏ tay xuống.
[Cuối cùng cũng xong! Tiểu Vi, vất vả rồi. Viên “sinh con đan” phải uống trước mới có tác dụng, mau uống đi. Tôi có dự cảm sắp tới cô sẽ rất bận đấy.]
Vưu Vi mơ màng hé miệng, cảm giác có hạt thuốc thơm nhẹ được bỏ vào, cô nuốt xuống rồi lẩm bẩm: [Ừm… tôi muốn ngủ, đừng làm phiền.]
[Được rồi! Ngủ ngon nhé, hắc hắc..]
Nửa giờ sau, Chử Ương bưng một khay bít tết trở lại phòng ngủ. Anh nhẹ nhàng đánh thức cô, ôm vào ngực, đút cô ăn vài miếng thịt bò rồi mới để cô ngủ tiếp.
Hai ngày tiếp theo, Chử Ương giao hết việc công ty cho trợ lý, ở lì trong căn hộ với Vưu Vi, không bước chân ra ngoài.
Đói bụng thì gọi đồ ăn đến tận nơi.
Anh như mắc chứng “khát da thịt”, một khắc cũng không chịu rời cô.
Hai người quấn quýt lấy nhau, mệt thì ngủ, tỉnh lại là tiếp tục, như đang trôi nổi giữa những cơn sóng dữ mãnh liệt.
Giường lớn, sofa, cửa sổ sát đất, phòng tắm, thậm chí cả bếp… đâu đâu cũng in dấu vết “cuộc vui” của họ.
Vưu Vi chỉ biết khóc thầm. Nếu không nhờ hệ thống lén bổ sung “đan hồi thể lực”, cô sợ mình sẽ mệt c.h.ế.t vì chuyện này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Hệ thống lừa người!
Chử Ương đâu phải kiểu “cao lãnh cấm dục” như lời đồn!
Anh rõ ràng là một con sói đội lốt!
Điều khiến cô xấu hổ nhất là, mỗi khi đến thời khắc cao trào, Chử Ương lại ép cô nói yêu anh, nói chỉ yêu mình anh.
Vưu Vi chỉ có thể vừa khóc vừa thuận theo. Mà mỗi lần cô nói xong, anh lại càng thêm không kiêng nể.
Sáng ngày thứ ba.
Chử Ương cuối cùng cũng chịu “tổng kết” sau mấy ngày liền.
“Bảo bối, nói cho anh biết, từ khi nào em bắt đầu thích anh?” Giọng anh trầm thấp, khàn khàn, ánh mắt đầy mật ý.
Từ phía sau, anh ôm chặt cô, thỉnh thoảng hôn lên đỉnh đầu, hai chân kẹp lấy đôi chân cô như sợ cô biến mất.
Vưu Vi nhắm mắt, toàn thân mỏi nhừ, chỉ muốn ngủ. Cô qua loa đáp: “Ừm… chắc dạo gần đây thôi.”
“Dạo gần đây là bao lâu? Hửm?” Anh truy hỏi.
Vưu Vi nhíu mày, đẩy câu hỏi lại: “Vậy anh thì sao…”
Chử Ương vùi mặt vào cổ cô, hít sâu mùi hương, im lặng vài giây rồi nói: “Hôm ở hội sở vô tình va vào em… từ lúc ấy, anh đã… không kìm được bị em hấp dẫn.”
Giọng anh trầm hẳn xuống, hơi thở nóng hổi phả trên da khiến cô thấy ngứa ngứa.
Vưu Vi rụt cổ, xoay người lại, đối mặt với anh.
Chống lại cơn buồn ngủ, cô hé mắt, nâng cằm, tùy ý dựa vào gương mặt tuấn tú của anh: “Ca ca, em cũng vậy.”
Đôi mắt đen của Chử Ương lập tức sáng rực.
“Thật sao? Bảo bối, anh vui lắm.”
Niềm vui tràn ngập khiến anh không thể kìm chế, lập tức biến thành hành động.
Anh xoay người, đè Vưu Vi xuống dưới, cúi đầu, định làm chuyện xấu.
Vưu Vi không chịu nổi nữa, dùng hết sức đá anh văng xuống giường.
“Dồ xấu xa! Em cần nghỉ ngơi!” Cô tức giận quát lên.
Cuối cùng căn phòng cũng yên tĩnh lại.
Chử Ương tự biết mình sai, bình tĩnh bò từ dưới đất lên.
“Bảo bối, anh sai rồi.” Anh lại ôm cô, vừa dỗ vừa nịnh: “Vậy hôm nay em ở nhà nghỉ ngơi nhé, anh tới công ty làm việc một chút.”
Khóe miệng Vưu Vi giật giật.
Người đàn ông này như đổi tim thành người khác, tự nhiên trở nên buồn nôn dính lấy cô, dịu dàng đến mức không tưởng.
Trước đây, cô chưa từng nghĩ sẽ nghe được từ “bảo bối” ngọt ngấy này thốt ra từ miệng một người lạnh lùng như Chử Ương.
Từ đó, cô không bao giờ gọi hệ thống là “bảo bối” nữa.
“Ừ, biết rồi, bye bye!” Vưu Vi sốt ruột xoay người lại, phẩy tay như muốn anh đi nhanh, để cô được yên tĩnh một chút.
Nhưng Chử Ương vẫn chưa yên tâm, tiếp tục dặn dò: “Dì Trần sẽ tới nấu cơm, muốn ăn gì thì nói với dì, nếu muốn ra ngoài thì gọi cho anh, anh sẽ cho người đưa đi, còn nữa…”
Anh nói một tràng dài, nhưng Vưu Vi đã ngủ mất từ lúc nào.
Chử Ương bất đắc dĩ thở dài, cúi xuống hôn lên má cô rồi mới lưu luyến rời đi.
Buổi chiều, Vưu Vi cuối cùng cũng ngủ đủ giấc.
Cô dậy ăn lót dạ, nhưng vẫn cảm thấy mệt mỏi, lười biếng ngồi xem gameshow ở phòng khách.
Lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng mở khóa. Cô không nghĩ nhiều, cho rằng dì Trần tới sớm để chuẩn bị bữa tối.
Cho tới khi một người phụ nữ trung niên ăn mặc sang trọng, khí chất tao nhã bước vào.
Người phụ nữ này bảo dưỡng rất tốt, hầu như không thấy nếp nhăn, khó đoán tuổi thật, gương mặt bình thản, toát ra vẻ cao ngạo.
Khí chất này lập tức khiến Vưu Vi liên tưởng tới Chử Ương.
“Xin hỏi, bác là…?” Vưu Vi đứng dậy.
“Ngồi xuống.” Bà ta ngồi lên sofa, giọng lạnh lùng: “Tôi là mẹ của Chử Ương, chúng ta nói chuyện.”
Mẹ? Mẹ ruột Chử Ương đang ở trong tù, vậy người này hẳn là vợ hiện tại của cha Chử Ương.
“Chào bác ạ.” Vưu Vi lễ phép chào.
“Cô là Vưu Vi đúng không? Hai ngày nay Chử Ương không đi làm là vì cô à?” Chử phu nhân hỏi thẳng, mặt không biểu cảm.
“… Vâng.” Vưu Vi lo lắng gật đầu.