Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cách vách, Chử Ương cũng không ngủ.

 

Trong phòng khách ánh sáng mờ tối, đèn không bật. Anh nhắm mắt, tựa lưng vào ghế sô-pha, gương mặt tuấn tú hơi ửng đỏ. Trên bàn trà, vỏ chai rượu đã cạn đáy.

 

Từ sau khi trưởng thành biết uống rượu, anh rất hiếm khi để mình mất khống chế như thế này.

Giờ mới nhận ra, tửu lượng của mình không tệ, càng uống lại càng tỉnh táo, chỉ là khuôn mặt nóng ran.

 

Nghĩ đến người phụ nữ ở căn phòng bên, kẻ suốt ngày khiến anh tâm thần rối loạn, tim hắn lại nhói lên từng cơn.

Chắc hẳn cô hận anh đến thấu xương, chán ghét, thậm chí là ghê tởm anh… về sau sẽ tránh anh thật xa.

 

Anh không dám nghĩ tiếp, đứng dậy định lấy thêm một chai rượu nữa.

Có lẽ uống thêm, hắn sẽ thực sự say, quên hết mọi thứ.

 

Đúng lúc ấy, chuông cửa vang lên. Thân hình anh khựng lại, đứng bất động.

 

Nghĩ đến một khả năng nào đó, anh do dự vài giây, nhưng rồi vẫn không thắng nổi khát vọng muốn gặp cô.

 

Bước chân dài như mang theo vội vàng, anh nhanh chóng mở cửa.

 

Ngoài cửa, Vưu Vi mím môi, đôi mắt hạnh sáng long lanh trừng thẳng vào anh.

 

“Vì cái gì… lại hôn tôi?!” Cô dồn nén một bụng khí, tức giận hỏi thẳng.

 

Vưu Vi hoàn toàn quên mất rằng mình vừa từ giường bước ra, chỉ khoác trên người chiếc áo ngủ lụa mỏng, để lộ bờ cổ trắng nõn cùng khoảng da trước n.g.ự.c mê người.

Không mặc nội y, trước người mơ hồ phác họa đường cong tinh tế, khiến cảnh xuân như ẩn như hiện.

 

Hỏi xong, cô còn tiến thêm một bước, ngẩng đầu nhìn anh chằm chằm, vẻ mặt như muốn ép ra đáp án bằng được.

 

Với chiều cao vượt trội, Chử Ương thu hết cảnh đẹp ấy vào đáy mắt. Hầu kết anh khẽ động, vội nghiêng đầu tránh đi.

 

Trầm mặc một hồi, cuối cùng anh cất giọng khàn khàn: “Không muốn nghe em gọi tên Thẩm Bân.”

 

“Gọi tên hắn thì hôn tôi? Anh đúng là không thể hiểu nổi! Tôi cứ gọi đấy thì sao? Thẩm Bân! Thẩm Bân! Thẩm Bân!” Vưu Vi tức đến run giọng.

 

Bàn tay Chử Ương siết chặt, gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay.

Anh bất chợt quay đầu, đôi mắt đen sâu chứa đựng cảm xúc bị đè nén, như chỉ chực trào ra.

 

“Anh rốt cuộc có ý gì? Nói đi!” Vưu Vi tiếp tục ép hỏi.

 

Chử Ương nhắm mắt, rồi bất ngờ đưa tay ôm cô vào lòng: “Đừng thích cậu ta nữa… được không? Cậu ta không trân trọng em, không xứng để em yêu.”

 

Vưu Vi sững người trong một thoáng, khẽ hít mũi, mới nhận ra trên người anh phảng phất mùi rượu nồng đậm.

Anh uống rượu? Lại còn say?

 

Cơ hội tốt đây rồi!

 

Cô lập tức vòng tay ôm lấy eo anh, cả người áp sát vào lồng n.g.ự.c rộng ấy, giọng ngọt ngào làm nũng: “Không thích anh ta… vậy tôi nên thích ai đây?”

 

Ôm trọn thân thể mềm mại của cô, lại nghe chất giọng dịu dàng như rót mật kia, toàn thân Chử Ương như tê dại. 

 

Mọi phòng tuyến trong lòng anh sụp đổ.

 

Anh siết cô chặt hơn, gương mặt khẽ cọ lên đỉnh đầu cô, mang theo sự quyến luyến không giấu giếm.

 

“Anh… thích em.” Anh hạ giọng dụ dỗ “Anh sẽ trân trọng em, tuyệt đối sẽ không làm em đau lòng, không để em khóc. Anh giàu hơn Thẩm Bân, cũng đẹp trai hơn cậu ta… Em chịu ở bên anh không?”

 

Vưu Vi hết giận, chỉ cảm thấy hôm nay anh nói nhiều bất thường.

 

“Da mặt dày thật!” Cô đỏ mặt, bĩu môi nói.

 

Chử Ương nghe ra cô không phải thật mắng, mà giống đang làm nũng.

 

Chắc anh say nên tưởng mình đang mơ? Nếu là mơ, vậy dày mặt thêm một chút cũng chẳng sao.

 

Anh cúi đầu, môi áp sát tai cô, khẽ cắn nhẹ: “Thể lực của anh cũng hơn cậu ta nhiều, khỏe hơn cậu ta…”

 

Vưu Vi cảm giác như có luồng điện chạy khắp người, suýt nữa đứng không vững.

 

“Anh chắc mình khỏe hơn anh ta sao?” Cô cố ý chọc ghẹo.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Thử sẽ biết.” Giọng anh khàn khàn.

 

Đàn ông không thể chọc, nhất là khi đã uống rượu!

 

Chưa kịp dứt lời, Chử Ương đã giữ đầu cô, cúi xuống hôn.

 

Vưu Vi sững người một giây, rồi lập tức đáp lại.

 

Hai tay cô quàng chặt cổ anh, đôi chân thon dài quấn quanh eo anh. Cơ thể nhỏ nhắn dính sát vào người đàn ông cao lớn, như dây leo quấn chặt lấy thân cây, không rời nửa tấc.

 

Chử Ương si mê hôn cô. Hơi thở thơm ngọt, thân thể mềm mại trong vòng tay khiến anh biết đây không phải mơ.

 

Nhưng dù sao thì… anh cũng không định bỏ qua cô. Nhân cơ hội này, anh muốn cô hoàn toàn thuộc về mình.

 

Hơi thở anh dồn dập, vừa ôm cô đi vào phòng, vừa đưa chân đá cửa đóng lại.

 

Rất nhanh, sàn phòng khách dẫn vào phòng ngủ vương đầy quần, áo sơ mi, quần tây của nam, váy ngủ của nữ, cuối cùng là một chiếc quần nhỏ gợi cảm.

 

 

Đêm còn rất dài, trong phòng ngủ tràn ngập hơi nóng.

 

Âm thanh mập mờ kéo dài cho đến khi trăng lên cao mới dừng lại.

 

 

Chiều hôm sau.

 

Vưu Vi bị đói mà tỉnh dậy.

 

Cô mở mắt, còn mơ màng thì nghe giọng nam trầm khẽ vang trên đầu: “Tỉnh rồi?”

 

Cô chớp mắt, ngẩng đầu và chạm ngay vào ánh mắt sâu thẳm, nóng bỏng của anh.

 

Hai người nhìn nhau vài giây.

 

Chử Ương chống một tay, tay kia vẫn ôm chặt eo cô.

 

“Xin lỗi, tối qua anh uống say, nhưng anh sẽ chịu trách nhiệm.” Anh nhìn cô chăm chú.

 

Câu này khiến Vưu Vi rất hài lòng.

 

“Đương nhiên, chẳng lẽ anh còn định chối?” Cô bĩu môi, ánh mắt long lanh mang theo ý cười, không chớp mà nhìn anh.

 

Hô hấp của Chử Ương khựng lại, suy nghĩ trống rỗng trong chốc lát, rồi ánh mắt tràn đầy mừng rỡ.

 

Anh xoay người, đè cô xuống dưới, dừng một chút rồi do dự nói “Anh tưởng… em vẫn muốn quay lại với Thẩm Bân.”

 

“Anh nghĩ em ngốc sao? Loại đàn ông đó em còn cần? Em đâu loại người hay thu nhặt đồ bỏ đi.” Vưu Vi đáp, một chân nhỏ nghịch ngợm đặt lên cẳng chân anh, nhẹ nhàng cọ.

 

“Vậy hôm qua em đến nhà họ Thẩm không phải để hòa lại?” Chử Ương lập tức căng người, cố kiềm chế hơi thở.

 

“Dĩ nhiên là không. Em đã nói rồi, chỉ là đến thăm chú Thẩm và dì Thẩm.” Vưu Vi vừa nói vừa đưa nốt chân còn lại quấn lấy anh.

 

Chử Ương nhìn cô chằm chằm, không nói gì. Rất nhanh anh cũng hiểu ra, hôm qua là bị Thẩm Bân lừa.

 

Cảm giác uất ức lập tức tan biến.

 

Anh rũ mắt, khóe môi khẽ nhếch: “Em đang làm gì vậy?”

 

Vưu Vi cắn môi, ngượng ngùng liếc anh một cái, nhỏ giọng: “Không phải rõ ràng rồi sao? Chưa no… còn muốn ăn…”

 

Chử Ương ngẩn ra, ánh mắt đầy kinh ngạc.

 

Anh không ngờ cô lại có một mặt táo bạo như vậy.

 

Vưu Vi thấy anh im lặng, liền hơi chột dạ.

 

Tối qua quá cuồng nhiệt, cô quên không uống viên “sinh con đan” mà hệ thống đưa.

 

Chỉ đành nhân cơ hội “lấy thêm” một lần.

 

Nhưng nhìn ánh mắt anh, cô chợt nghĩ, có phải anh thấy mình quá chủ động?

 

“Em… em đâu có nói gì.” Cô vội vàng rút hai chân lại, định vùng dậy chui ra khỏi vòng tay anh.