Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Người cuối cùng thuê bảo mẫu đến là dì Vương.

Ngoài ra, dì ấy còn thuê một đội ngũ chuyên nghiệp đến trải thảm đắt tiền trong nhà, bọc bông mềm vào các góc bàn, cạnh tủ. Từng hộp yến sào, nhân sâm cũng được chuyển đến nhà, cùng với rất nhiều sản phẩm bổ trợ an thai.

Dì ấy mỉm cười nhìn bụng bà mẹ chồng đã lộ rõ.

"Con cái của nhà họ Vương chúng tôi không thể có bất kỳ sơ suất nào, thật vất vả cho bà đã sinh con cho nhà chúng tôi, khi đứa bé chào đời tôi sẽ cho nó gọi một tiếng mẹ nuôi."

Bà mẹ chồng lập tức cảm thấy nhục nhã, nhưng lại không thể nói gì.

Đợi sau khi dì Vương dẫn theo một đoàn người hùng hậu rời đi, bà ta lại trút giận lên đầu tôi.

Quậy phá xong, bà ta bảo tôi mang các sản phẩm bổ trợ đi bán, số tiền thu được sẽ đưa hết cho Tưởng Trân Thạch làm vốn khởi nghiệp.

Tôi ngoan ngoãn mang đi bán, rồi mua một chiếc túi xách mới.

Nhưng không có thuốc an thai thì sao mà được chứ?

Tôi tìm bác sĩ đông y sắc thuốc an thai thật, nhưng dặn bác sĩ cho thêm nhiều vị thuốc đắng.

Khi tôi bưng bát thuốc bắc vừa hâm nóng đến phòng bà ta, mùi đắng nồng lập tức lan tỏa khắp phòng, bà ta bịt mũi đuổi tôi ra ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Con làm vậy là vì tốt cho mẹ mà, ngày trước mẹ không phải muốn con uống Thang thuốc mang thai sao? Để báo đáp mẹ, con đã mua thuốc an thai cho mẹ đấy."

Đương nhiên bà ta không chịu uống.

Tôi bèn nói với bà ta việc sản phụ cao tuổi sinh con nguy hiểm đến mức nào, chỉ cần sơ suất một chút là mẹ con đều không giữ được, nghe xong sắc mặt bà ta càng thêm tái nhợt.

"Thuốc này của cô, thật sự có tác dụng sao?"

"Đương nhiên rồi, con đã đến chỗ lương y đông y nổi tiếng nhất địa phương để lấy thuốc đó."

Tôi nói xong, bà ta nghiến răng, bưng bát thuốc bắc đen sì đó lên, nín thở uống cạn một hơi.

Uống được nửa bát, bà ta đã không chịu nổi nữa, đắng đến mức nhăn nhó.

Tôi động viên bà ta, nói rằng chỉ có uống hết mới có hiệu quả.

Bà ta hít sâu một hơi, rồi lại uống một hơi hết nửa còn lại.

Vừa uống xong, bà ta đã la lớn bảo bảo mẫu mang đường và mứt cho bà ta.

Tôi cầm chiếc bát không, rất hài lòng, an ủi bà ta rằng lần này chắc chắn mẹ tròn con vuông. Nghe vậy, sắc mặt bà ta dịu đi chút ít.

Tôi lại nói: "Mỗi ngày ba lần, uống thuốc đúng giờ nhé~"