Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Không ngờ, việc mẹ chồng tôi chuẩn bị mang thai lại khiến tôi là người đầu tiên phải chịu đựng.

Bà ta yêu cầu tôi nghỉ việc để chăm sóc bà ta.

Bà ta lập ra một bảng thời gian dài dằng dặc, bắt đầu từ năm giờ sáng chuẩn bị bữa sáng cho bà ta, ban ngày thì cắt hoa quả, rót nước, nấu bữa ăn dinh dưỡng cho bà ta, đến nửa đêm còn phải lo cho bà ta dậy đi vệ sinh.

Bà ta đương nhiên nói: "Tôi là mẹ chồng cô, lại là sản phụ cao tuổi, cô không chăm sóc tôi thì ai chăm sóc tôi?"

Tưởng Trân Thạch giả vờ như không thấy, lấy cớ khởi nghiệp mà không về nhà cả ngày lẫn đêm. Tôi ngửi thấy mùi nước hoa phụ nữ trên áo khoác của anh ta, đoán rằng anh ta đã lén lút với cô gái mà mẹ chồng giới thiệu.

Hai mươi vạn tệ, chắc phần lớn đã tiêu vào người tiểu tam rồi nhỉ.

Ngay lập tức, tôi thuê thám tử tư thu thập bằng chứng ngoại tình của anh ta.

Đối với mẹ chồng, tôi sẽ ăn miếng trả miếng.

Tôi cũng in ra một danh sách dài, trên đó liệt kê bảng lương của tôi và các khoản chi tiêu lớn nhỏ trong nhà.

Tôi mỉm cười đưa đến trước mặt bà ta.

"Mẹ à, mẹ xem này. Tất cả các khoản chi tiêu trong nhà đều do con chi trả. Thứ nhất, nếu con nghỉ việc, số tiền này sẽ đều phải đặt lên vai con trai mẹ. Mẹ biết đấy, hai mươi vạn của con trai mẹ vẫn là tiền mẹ mang thai hộ mà có được. Thứ hai, lương giờ của con là tám trăm tệ, nếu con làm bảo mẫu cho mẹ, mỗi ngày mẹ phải trả số tiền này."

"Mang... thai hộ?"

Bà ta nghiến răng nói ra ba từ đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tôi giả vờ không hiểu hỏi: "Sao vậy ạ? Con nói sai rồi sao?"

Bà ta tức đến bật cười, xé nát tờ giấy trong tay.

Sau đó chỉ tay vào tôi, bảo tôi đi thuê bảo mẫu cho bà ta.

Tôi khó xử nói rằng, ban đầu chính bà ta đã sa thải bảo mẫu, với lý do là tốn tiền vô ích. Bây giờ tôi cũng cảm thấy thuê bảo mẫu là tốn tiền vô ích, nên từ chối thuê.

Bà ta không thể tin nổi nhìn tôi, thấy chiêu này không hiệu quả lại bắt đầu khóc lóc ỉ ôi, làm bộ gọi điện cho con trai để đòi công bằng.

Tôi gọi điện cho Tưởng Trân Thạch, bật loa ngoài rồi đưa đến tai bà ta.

Cơ thể đang nằm trên ghế sofa giả vờ khóc của bà ta cứng đờ lại.

Tưởng Trân Thạch bực bội nói anh ta đang bận.

Đầu dây bên kia loáng thoáng có tiếng người phụ nữ nói giọng õng ẹo.

Bà mẹ chồng đảo mắt. "Con bận thì cứ bận, mẹ không sao cả, không thể để con chậm trễ việc lớn của nhà mình được."

Tắt điện thoại, bà ta cười một cách âm hiểm nhìn tôi, nhìn là biết không có ý tốt.

Tôi làm sao mà không biết bà ta đang nghĩ gì chứ? Chắc chắn bà ta đang nghĩ: Con trai mình ở bên ngoài đang có con với người phụ nữ khác, đợi có con trai rồi, sẽ lập tức bỏ cái con đàn bà độc ác này đi.

Tôi mỉm cười, đợi con trai anh ta chào đời, cái ngày ra đi tay trắng của anh ta cũng sẽ đến.