Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyệt Nguyệt khóc càng dữ dội hơn.

Tôi không muốn cãi vã với Chu Sâm, đứng dậy: “Dù sao tôi cũng không đồng ý, bà ấy là mẹ chồng tôi, tôi gọi bà ấy là mẹ, bà ấy chính là người nhà của tôi, cũng là người nhà của Nguyệt Nguyệt.”

“Còn việc anh có nhận hay không… không liên quan đến tôi.”

Tôi bước ra ngoài, phía sau truyền đến tiếng loảng xoảng, chắc là đồ trên cái bàn nhỏ đã bị Chu Sâm hất đổ.

Về đến nhà, Nguyệt Nguyệt đã nín khóc.

Mẹ chồng nhìn thấy vết nước mắt trên khóe mắt con bé, xót xa vô cùng, cố gắng đứng dậy vắt khăn mặt lau cho Nguyệt Nguyệt, còn hỏi Nguyệt Nguyệt sao lại khóc.

“Bố, bố huhu~”

Nguyệt Nguyệt ba tuổi nói vẫn chưa được rành mạch lắm.

Tôi cười tươi, ghé sát tai mẹ chồng nói nhỏ: “Chu Sâm trêu con bé không cho đồ, nên Nguyệt Nguyệt mới khóc.”

Mẹ chồng bất lực: “Thằng A Sâm ấy lớn chừng này rồi mà vẫn thích chơi đùa, chẳng biết nhường nhịn Nguyệt Nguyệt một chút.”

Bà ấy dừng một chút, rồi lại nhìn ra ngoài: “Sao vẫn chưa về?”

Tôi chán nản: “Chắc lại đi câu cá rồi chứ gì.”

“Haizz, cái thằng bé này~ Tối khuya khoắt còn đi câu cá, chẳng biết có mặc thêm quần áo không, cũng phải ăn gì lót dạ rồi mới đi chứ, thức khuya cũng không tốt…”

Lầm bầm vài câu, mẹ chồng nhìn thấy tôi thì vội ngừng lời.

“Tiểu Hàm à, không còn sớm nữa, con mau nghỉ ngơi đi.

“Mẹ hôm nay thấy người khỏe hơn nhiều rồi, mai có thể đưa Nguyệt Nguyệt đi trông cửa hàng được, con ở nhà ngủ thêm một lát đi.”

Mẹ chồng như vậy, khiến mắt tôi hơi cay xè.

Sao lại nuôi ra một kẻ vong ơn bạc nghĩa như Chu Sâm chứ?

Chờ tôi tắm rửa xong thấy Chu Sâm vẫn chưa về, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Không về cũng tốt, tốt nhất là cả đời đừng về.

Ba ngày sau đó Chu Sâm đều không tìm tôi, mẹ chồng lầm bầm vài câu, vì trước đây hắn cũng vậy, nên bà ấy cũng không nghi ngờ gì.

Tôi còn ôm một tia hy vọng, nghĩ rằng có lẽ những lời tôi nói hôm đó Chu Sâm đã nghe lọt tai được vài phần, có thể cũng đã từ bỏ ý định.

Nhưng, thực tế chứng minh, tôi quá ngây thơ rồi.

6

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Hôm đó tôi đưa Nguyệt Nguyệt đi siêu thị mua sắm về, vừa nhìn thấy mẹ chồng tôi ở bên ngoài cửa hàng văn phòng phẩm.

Bà ấy đứng đơ ra, nước mắt vô thức chảy dài, lảo đảo bước ra đường, một chiếc xe lao nhanh đến.

“Mẹ!”

Tôi hét lên, vội vã lao tới.

Tôi đã thành công ngăn được mẹ chồng lại, nhưng bà ấy vẫn không phản ứng, cứ ngơ ngác.

Tôi nhận ra điều gì đó, quay đầu nhìn về phía cửa hàng văn phòng phẩm, đúng lúc bắt gặp Chu Sâm đang tức giận đến tím mặt.

“Tút tút.”

Điện thoại vang lên tiếng tin nhắn.

Tôi mở ra xem, là Chu Sâm gửi đến.

[Cô điên rồi sao? Kéo bà ta làm gì? Bà ta sống đến tuổi này là lãng phí tài nguyên xã hội, bị xe đụng c.h.ế.t vừa hay, chúng ta còn có thể nhận được một khoản bồi thường.]

Độc ác đến mức nào chứ?

Tôi tức đến muốn chửi người.

Đột nhiên, tôi bừng tỉnh.

Trời nắng gắt, cơ thể tôi không hiểu sao lại run lên bần bật.

Sở dĩ tôi đi siêu thị mua đồ là vì Chu Sâm đột nhiên gọi điện nói muốn mua bánh kem cho Nguyệt Nguyệt, hắn không rành về bánh kem nên nhờ tôi đi chọn, lát nữa hắn sẽ đến lấy.

7

Tôi cứ nghĩ đây là hắn muốn xuống nước làm hòa với tôi, nên mới tìm cớ như vậy.

Vì nghĩ đến mẹ chồng, tôi mới không từ chối.

Hóa ra, đây là để lừa tôi đi chỗ khác.

Mấy ngày nay tuy mẹ chồng có đến trông cửa hàng, nhưng người bà vẫn không khỏe, vẫn thường xuyên chóng mặt, lại bị hắn đuổi ra ngoài chịu cú sốc tinh thần chắc chắn càng tệ hơn, lại còn bây giờ là giờ cao điểm tan tầm, trên con đường này xe cộ đưa đón học sinh nhiều như vậy…

Càng nghĩ càng kinh hoàng!

Nhưng bây giờ không phải lúc so đo với Chu Sâm.

Mẹ chồng rõ ràng đã bị kích động, tôi đành liên tục an ủi, tiện thể để Nguyệt Nguyệt dỗ dành bà ấy.

Có lẽ tiếng gọi bà nội liên tục của Nguyệt Nguyệt đã có tác dụng, mẹ chồng dần dần hồi phục lại tinh thần, nhìn rõ là tôi và Nguyệt Nguyệt, nước mắt lại không kìm được rơi xuống.

“Tiểu Hàm, Nguyệt Nguyệt, mẹ, mẹ…”