Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mẹ ơi, con biết, con đều biết cả, mẹ đừng đau lòng, hắn không nhận mẹ, con và Nguyệt Nguyệt nhận mẹ!”
Người già gần sáu mươi tuổi, khóc nức nở giữa đường.
Chủ các cửa hàng bên cạnh lúc này mới phát hiện sự khác thường bước ra xem xét.
Tôi muốn tố cáo hành vi tồi tệ của Chu Sâm, nhưng bị mẹ chồng tôi ngăn lại.
“Mẹ~” Tôi bất mãn với việc bà ấy quá nhu nhược.
“Tiểu Hàm à, mẹ nghĩ rồi, có lẽ, có lẽ vì bố con mới qua đời, A Sâm trong lòng không thoải mái, nó cảm thấy mẹ không chăm sóc tốt, nó trong lòng có oán khí, qua một thời gian, đợi qua một thời gian nữa thì sẽ tốt thôi.”
Bà ấy giống như A Q trốn tránh thực tại, nhưng tôi không thể ngồi yên.
Chu Sâm chẳng phải nghĩ mẹ chồng cô độc không nơi nương tựa sao?
Tôi nhờ quan hệ tìm con gái của mẹ chồng, muốn cô ấy quay về chống lưng cho mẹ chồng, đồng thời cũng kể chuyện cho bố mẹ tôi, muốn bố liên hệ luật sư đáng tin cậy, xem liệu có thể giúp mẹ chồng tranh giành tài sản được không.
Ai ngờ, bố mẹ tôi sau khi hiểu rõ sự tình, ý nghĩ đầu tiên chính là – l y h ôn!
“Kiểu đàn ông như thế giữ lại để ăn Tết sao? Hay là giữ lại để hắn tính kế chúng ta?”
“Cái gì mà 985 chứ? Bằng cấp chẳng liên quan gì đến nhân phẩm, e là lúc đi học đã bắt đầu tính toán gia sản của mẹ chồng con rồi, loại người này quá đáng sợ, không có giới hạn, phải l y h ôn!”
l y h ôn thì được thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Nhưng bố mẹ, nếu con l y h ôn rồi, mẹ chồng phải làm sao?”
Bà ấy vốn đã bệnh nặng, giờ lại còn bị kích động, nếu tôi không quan tâm đến bà ấy, vậy thì bà ấy sẽ hoàn toàn không còn chỗ dựa nào cả.
Nghĩ đến lúc tôi mang thai, bà ấy tất bật nấu canh tẩm bổ cho tôi, giặt quần áo, trả tiền viện dưỡng lão cho tôi, ra cữ rồi đêm còn giúp tôi cho con bú, chăm sóc Nguyệt Nguyệt.
Tôi nợ mẹ chồng quá nhiều.
Bố mẹ tôi cũng do dự.
Một lúc lâu, tôi nghiến răng.
“Bố mẹ, sau khi l y h ôn con sẽ đưa mẹ chồng đi cùng.”
Bố tôi tức giận vì tôi không làm nên trò trống gì: “Đi cái gì mà đi? Đứa đáng lẽ phải cút là nó!”
7
Tối hôm đó, bố tôi gọi mấy anh họ tôi đến trấn giữ.
Họ chia thành hai nhóm, một nhóm theo tôi vào cửa hàng văn phòng phẩm đuổi Chu Sâm. Anh họ tôi to cao, tính khí cũng nóng nảy, khi đuổi đi đã “bốp bốp” tát cho Chu Sâm hai cái, trực tiếp đánh hắn đến sưng cả má. Chu Sâm lại căn bản không dám phản bác, chỉ đành lủi thủi rời đi.
Nhóm khác theo bố mẹ tôi về nhà ở cùng mẹ chồng, cũng không cho Chu Sâm vào nhà, họ còn đóng gói đồ đạc của Chu Sâm rồi ném đến đơn vị hắn.
Theo lời bố tôi, tiền mua nhà đều là từ thẻ của mẹ chồng mà ra, hắn muốn tranh, thì cứ đi kiện ra tòa.