Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Còn về cửa hàng, không phải giấy phép kinh doanh viết tên ai thì thuộc về người đó, còn phải phân chia theo tỷ lệ cổ phần, cửa hàng này vốn dĩ là cửa hàng của mẹ chồng chuyển qua, Chu Sâm căn bản không bỏ tiền ra, tìm một luật sư, kiện ra tòa rất dễ dàng, Chu Sâm căn bản chẳng được lợi lộc gì.
Nghe vậy, tôi thấy yên tâm hơn nhiều.
Đáng tiếc mẹ chồng vẫn ủ rũ.
Dù Nguyệt Nguyệt ngày nào cũng bà nội bà nội, bà ấy vẫn không có tinh thần.
Tôi dự cảm đây sẽ là một cuộc chiến dai dẳng.
Nhưng vạn lần không ngờ, chưa đầy hai tháng, có một ngày mẹ chồng đột nhiên tỉnh táo lại, lén lút nói với tôi, không muốn tranh giành nhà và cửa hàng với Chu Sâm nữa.
Tôi kinh ngạc vô cùng: “Mẹ? Tại sao ạ?”
Mẹ chồng mắt đỏ hoe lắc đầu: “Không tại sao cả, coi như trước đây nuôi một cục phân đi, giờ mình vứt bỏ, đỡ phải dây mùi hôi.”
“Tiểu Hàm à, trong thẻ của mẹ vẫn còn chút tiền, đủ sống, con không cần lo cho mẹ.”
Tôi gọi điện chất vấn Chu Sâm, hắn ta phá lên cười ha hả.
“Tôi nói cô ngu, bà ta ngớ ngẩn mà cô không tin. Chỉ cần nói với con đàn bà ngu ngốc ấy là tôi sẽ l y h ôn cô, tranh giành quyền nuôi Nguyệt Nguyệt, rồi ném Nguyệt Nguyệt cho người khác nuôi, bà ta liền lo sốt vó lên.”
“Chu Sâm, anh đúng là đồ không phải người!”
“Tưởng Mộng Hàm, ngày xưa tôi điên rồi mới bàn bạc với cô, cô thật là không biết điều.”
Tôi đi khuyên mẹ chồng, bà ấy nắm tay tôi thở dài một hồi.
“Tiểu Hàm à, mẹ biết con có lòng, nhưng A Sâm có công việc ổn định, con không có việc làm, thêm Nguyệt Nguyệt ba tuổi rồi, nếu hai đứa tranh giành quyền nuôi con, con thua khả năng rất lớn.”
“Không đâu, hắn ta suốt ngày không đi làm thì đi câu cá, đâu có chăm sóc Nguyệt Nguyệt mấy, sao chúng ta có thể thua được?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Bằng chứng đâu?”
Tôi im lặng.
Mẹ chồng vỗ vỗ tay tôi: “Tiền tài đều là vật ngoài thân, mất thì mất thôi, con cái mới là quan trọng nhất.”
“Nguyệt Nguyệt là do con mang nặng đẻ đau mười tháng sinh ra, mấy năm nay A Sâm chẳng quan tâm gì cả, nếu giao con bé cho hắn, mẹ thật sự lo Nguyệt Nguyệt sẽ bị hủy hoại…”
Mắt tôi đỏ hoe, muốn cảm ơn mẹ chồng, hé miệng nhưng không nói nên lời.
Cửa hàng văn phòng phẩm bị thu hồi.
Ngôi nhà chúng tôi cũng trả lại.
Mẹ tôi thở dài thườn thượt, bố tôi thì hào sảng.
“Không cần cũng được, dính dáng đến loại người không có giới hạn như thế, sau này không biết sẽ gây phiền phức gì cho con đâu, phòng không kịp.”
“Cầm được giấy chứng nhận l y h ôn là tốt rồi, sau này chúng ta tránh xa loại bại loại này ra.”
Mẹ chồng tôi cũng gật đầu theo.
Sau đó bà ấy đổ bệnh, tôi đưa bà ấy vào viện, chạy đi chạy lại chăm sóc một trận, mãi mới khỏe lại.
Bà ấy không chịu nổi những lời cầu xin liên tiếp của tôi, rất nhanh đồng ý đến ở cùng tôi, tiện thể giúp tôi trông con.
Ngày nhận được giấy chứng nhận l y h ôn, tôi vui mừng về nhà, thì thấy một người quen mặt.
Là bạn của bố chồng.
Ông ấy mang theo di chúc của bố chồng.
“Lão Chu đã nói từ lâu rồi, tính cách A Sâm lạnh nhạt, khi còn sống ông ấy còn có thể kìm hãm được, nếu ông ấy mất đi, sợ rằng chị dâu và Tiểu Hàm sẽ bị bắt nạt, nên ông ấy đã nhờ tôi và luật sư lập di chúc, còn quay video lại.”