Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Triệu Hoài An, đến nước này rồi, ông còn gì để giấu giếm nữa? Con gái đã nhìn thấy rồi, cũng nên biết rồi."

 

Mẹ hít sâu một hơi, như thể đã dùng hết chút sức lực cuối cùng: "Vở kịch này, tôi đã diễn cùng ông hơn nửa đời người, tôi thật sự mệt mỏi rồi, cũng không thể giả vờ được nữa... Ly hôn đi, coi như tôi cầu xin ông, buông tha cho nhau, cũng buông tha cho chính ông."

 

Mẹ khẽ nhắm mắt, không nhìn bố nữa, một sự tĩnh lặng đau đớn hơn cả c.h.ế.t tâm đã thay thế mọi sự điên cuồng.

 

Bố tôi nhìn tôi đang kích động tức giận, nước mắt lưng tròng, lại nhìn mẹ dựa vào cửa một cách ủ rũ rồi cúi đầu nhìn tấm ảnh cũ không thể giải thích trong tay.

 

Một cảm giác mệt mỏi và áp lực khổng lồ ùa đến.

 

Bố tôi há miệng, yết hầu chuyển động.

 

Từ sâu trong cổ họng khô khốc, bố tôi nặn ra bốn chữ.

 

"... Được. Ly hôn đi."

 

Cùng lúc đó, sâu thẳm trong lòng tôi vẫn luôn có một tia nghi vấn vương vấn.

 

Ma xui quỷ khiến, tôi tìm thấy một trung tâm xét nghiệm huyết thống có khả năng bảo mật thông tin cực kỳ cao trên mạng.

 

Tôi lén lút thu thập một chiếc bàn chải đánh răng cũ mà bố tôi đã dùng từ rất lâu, lại giả vờ mang nước cho bác Trương vài lần, chiếc cốc nước được tôi bí mật giữ lại.

 

Rồi cẩn thận nhổ vài sợi tóc có chân tóc của chính mình.

 

Lần lượt cho vào túi niêm phong.

 

Tôi tìm lúc cả nhà không có ai ở nhà, gọi dịch vụ chuyển phát nhanh đến lấy và gửi đi.

 

Khi gửi đi gói hàng đó, lòng bàn tay tôi ướt đẫm mồ hôi.

 

Sau thời gian bình tĩnh, Cục Dân chính diễn ra muôn vàn cảnh đời.

 

Một bên rạng rỡ hân hoan, một bên c.h.ế.t lặng thảm đạm.

 

Rõ ràng mẹ tôi đã trang điểm, mặc một chiếc váy liền thanh lịch nhưng vẫn toát lên khí chất.

 

Trên mặt mẹ trang điểm tinh xảo, phấn má hồng được đánh vừa phải.

 

Mẹ đi giày gót thấp, "lạch cạch" bước tới, suốt cả quá trình không hề liếc ngang liếc dọc.

 

Mẹ phớt lờ ánh mắt cầu xin cuối cùng của bố tôi.

 

Cuối cùng bố tôi nhìn mẹ thật sâu một lần.

 

Ánh mắt đó cuộn trào quá nhiều cảm xúc phức tạp mà con không thể nào hiểu được.

 

Thủ tục được giải quyết rất nhanh, sau khi nhận được cuốn sổ ly hôn màu đỏ sẫm, bố tôi không thèm nhìn lấy một cái, đột ngột đứng dậy, gần như là chạy trốn, bóng lưng vội vã nhanh chóng biến mất trong dòng người ở cửa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Ánh mắt mẹ tôi vẫn dõi theo bóng lưng đó.

 

Mãi đến khi hoàn toàn không còn nhìn thấy nữa, mẹ mới như bị rút cạn mọi sức lực, thở dài thật dài và nhẹ nhõm.

 

Ngay sau đó, mẹ lấy điện thoại ra, gọi một cuộc.

 

"Lão Lưu, muốn phiền ông giúp một việc, tìm cách... để lão Triệu và Tĩnh Nhã 'tự nhiên' gặp mặt nhau đi... không cần nhắc đến tôi."

 

Mẹ tôi ngừng lại một chút, lắng nghe đầu dây bên kia nói.

 

Mẹ tôi miễn cưỡng mỉm cười, nhưng giọng nói lại khẽ run lên: "... Tôi thật sự không sao, vẫn ổn mà, yên tâm đi."

 

Tôi đứng bên cạnh nghe mà giật cả mình.

 

Điện thoại vừa cúp, tôi đã không thể chờ đợi mà nắm lấy cánh tay mẹ.

 

"Tĩnh Nhã? Là người trong ảnh sao? Bà ấy về rồi à?"

 

"Vậy nên mẹ mới kiên quyết ly hôn như thế?"

 

"Mẹ! Mẹ đã khổ cả đời rồi, dựa vào đâu mà cuối cùng còn phải tác thành cho họ chứ?!"

 

Mẹ con tức giận giơ tay đánh mạnh vào mu bàn tay tôi, giọng đột ngột cao vút.

 

"Con im ngay! Không được phép nói bố con như vậy! Trên đời này ai cũng có thể trách móc ông ấy chỉ hai mẹ con mình là không được!"

 

"Ông ấy không có lỗi với bất kỳ ai, đặc biệt là với chúng ta!"

 

Mẹ tôi gầm lên xong, như thể đã dùng hết toàn bộ sức lực.

 

Đôi tay mẹ khẽ run rẩy nâng niu cuốn sổ ly hôn mới tinh, ngơ ngẩn nhìn.

 

Trên mặt mẹ là một mảng tái nhợt mà cả phấn má hồng cũng không thể che giấu.

 

"Nói ra thì... thật ra... chúng ta... luôn làm liên lụy ông ấy... Khụ... khụ..."

 

Lời chưa dứt, một trận ho dữ dội bỗng nhiên vồ lấy mẹ.

 

Mẹ tôi cúi người, ho đến xé lòng.

 

Khoảnh khắc tiếp theo, một ngụm m.á.u tươi không hề báo trước phun ra từ miệng mẹ.

 

Trên cuốn sổ ly hôn nhuộm một mảng đỏ tươi!