Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi cứ tưởng là mẹ sẽ thở phào nhẹ nhõm nhưng không ngờ, trên mặt mẹ lại có một chút thất vọng thoáng qua một cách nhanh chóng và rõ ràng.

 

"Ông ấy... không có chút phản ứng nào khác ư? Không tức giận? Không hỏi con sao?" Mẹ không cam lòng mà hỏi dồn.

 

Tôi bị mẹ hỏi đến mức ngớ người: "Hả? Chẳng phải bố tin tưởng mẹ là chuyện tốt sao? Chẳng phải phản ứng của bố như vậy là tuyệt vời sao?"

 

Mẹ tôi như bị rút hết sức lực, trợn trắng mắt. Sau đó, cả người mẹ mềm nhũn ngồi trên giường, thở dài thườn thượt. 

 

Bà lẩm bẩm trong miệng, trông bà đầy vẻ bực bội: "Thôi rồi, thôi rồi... thế này mà cũng không được à? Cái ông già này... sao tính khí lại tốt đến thế… Xem ra còn phải nghĩ ra chiêu độc hơn nữa!"

 

Hai ngày sau, mẹ tôi cố ý chọn lúc bố ra ngoài, rồi mắt đỏ hoe mà kéo tôi vào nhà.

 

Mẹ chưa nói mà lệ đã tuôn. Bà dùng ngón tay lau lau khóe mắt ướt đẫm, giọng điệu của bà ai oán như thể đã chịu đựng nỗi oan ức tày trời: "Nguyệt Nguyệt, mẹ biết dạo này mẹ làm ầm ĩ không ra gì… Nhưng mẹ thật sự không cố ý làm mình làm mẩy đâu, mẹ khổ tâm lắm..."

 

Tôi sững người vì hoàn toàn không ngờ đến màn mở đầu này.

 

"Mẹ, mẹ nói gì vậy? Bố tốt với mẹ như thế, trong khu này có ai mà không ngưỡng mộ mẹ chứ?"

 

"Đó là làm bộ cho các con và người ngoài xem thôi!" Mẹ đột ngột ngắt lời tôi, cảm xúc của bà trở nên kích động: "Ai trong các con nhìn thấy chứ? Người đó... đã ở trong lòng ông Triệu ấy mấy chục năm rồi! Còn mẹ? Mẹ là cái thá gì chứ? Mẹ chỉ là một vật trang trí bên ngoài!"

 

Mẹ càng nói càng đau lòng, nước mắt cứ thế tuôn rơi: “Mẹ đã nhẫn nhịn ba mươi năm, giả vờ ba mươi năm… Mẹ mệt rồi... Bây giờ mẹ không muốn nhẫn nhịn thêm một ngày nào nữa!"

 

Tôi bị lời buộc tội đột ngột này làm cho choáng váng, một luồng tức giận bỗng chốc dâng lên trong lòng, cảm thấy vô cùng không đáng cho mẹ: "Bố con… Sao bố có thể đối xử với mẹ như vậy chứ?"

 

"Chứ con nghĩ sao?" Mẹ con khụt khịt mũi, nhìn tôi bằng đôi mắt đẫm lệ.

 

"Con thấy đấy, có phải hễ rảnh là ông ta lại chui vào thư phòng không? Giữa bố mẹ... chỉ còn là một cái vỏ rỗng tuếch từ sớm rồi."

 

Nói xong, mẹ như bị rút cạn mọi sức lực, nước mắt lặng lẽ chảy dài trên mặt.

 

Nhìn dáng vẻ yếu ớt và tuyệt vọng của mẹ, tôi đau lòng mà ôm lấy mẹ: "Mẹ! Mẹ đừng buồn nữa! Nếu cuộc hôn nhân này thật sự khiến mẹ đau khổ đến vậy… Chắc chắn con sẽ đứng về phía mẹ!"

 

Hai ngày nay, bầu không khí nặng nề trong nhà vẫn tiếp diễn.

 

Mẹ tôi vẫn cứ tìm đủ cách làm mình làm mẩy, còn bố thì đáp lại bằng sự im lặng sâu sắc hơn. Thư phòng vốn dĩ đã là nơi bố thường xuyên lui tới, giờ thì hễ đặt đũa bát xuống là bố lại nhốt mình trong đó.

 

Ngày nọ, mẹ xoa xoa thái dương, gọi tôi: "Nguyệt Nguyệt, vào thư phòng tìm giúp mẹ cuốn sách, cuốn nói về tĩnh tâm ấy."

 

Tôi đáp lời rồi đi vào thư phòng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Khi tôi đang nhón chân, rút một chồng sách từ trên nóc giá xuống thì một tấm ảnh ố vàng được kẹp trong trang sách nhẹ nhàng rơi xuống.

 

Tôi cúi người, nhặt ảnh lên thì thấy cô gái trong ảnh khoảng mười bảy, mười tám tuổi, tết tóc bím. Đôi mắt cô cong cong, nụ cười trong trẻo, cả người toát lên sức sống thanh xuân. Thế nhưng, đây không phải là mẹ tôi. 

 

Mặt sau tấm ảnh có những nét chữ mạnh mẽ và dứt khoát viết rằng: "Tĩnh Nhã, tình yêu của anh!"

 

Khoảnh khắc ấy, đầu tôi ong ong.

 

Tại sao bố tôi luôn ở đây một mình?

 

Nhìn từ bề ngoài thì tưởng như họ nâng khay ngang mày, nhưng thực chất đã ly thân được nhiều năm rồi!

 

Câu nói "Vốn dĩ trong lòng ông không có tôi!"...

 

Hóa ra tất cả đều là sự thật!

 

Một luồng lửa giận bỗng chốc bốc lên đầu tôi. Tôi nắm chặt tấm ảnh chạy đến trước mặt bố, giọng run rẩy: "Bố! Đây là cái gì? Hèn chi mẹ nói rằng từ trước đến nay, trong lòng chưa từng có mẹ! Bố giấu ảnh của một người phụ nữ khác mấy chục năm, bố có thấy có lỗi với mẹ không?!"

 

Bố tôi nghe tiếng ngẩng đầu, khi nhìn thấy tấm ảnh trong tay tôi.

 

Mặt bố bỗng chốc tái mét, "Cái này... con tìm thấy từ đâu vậy?!"

 

"Bố đừng hỏi con tìm thấy từ đâu! Rốt cuộc bà ấy là ai?"

 

Tôi dồn hỏi, nước mắt không kìm được cứ chực trào ra.

 

Bố tôi thất thần nhìn tấm ảnh, môi mấp máy nhưng cuối cùng lại chán nản cúi đầu, không chịu giải thích một lời nào.

 

Đúng lúc này, mẹ tôi xuất hiện ở cửa thư phòng.

 

Mẹ tôi lặng lẽ nhìn tất cả, ánh mắt dừng lại trên tấm ảnh trong tay bố tôi.

 

Không có cơn thịnh nộ dữ dội như con nghĩ, ngược lại khóe miệng mẹ lại nở một nụ cười nhẹ nhõm.

 

"Ông ấy không nói thì mẹ sẽ nói. Đây mới là người ông thật sự yêu trong lòng."

 

Bố tôi giật mình ngẩng đầu, giọng nói căng thẳng và khô khốc: "Tố Quyên! Chúng ta đã nói rõ rồi, chuyện này sẽ không nhắc lại nữa..."

 

"Không nhắc lại?" Mẹ tôi ngắt lời bố, cuối cùng nước mắt cũng lặng lẽ tuôn rơi: "Nó sẽ không tồn tại sao? Không nhắc lại, nút thắt trong lòng tôi có thể được gỡ bỏ sao?"