Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

Mẹ tôi trút hơi thở cuối cùng, bàn tay gầy guộc nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi đến đau điếng.

 

Đôi mắt đục ngầu của bà ánh lên vẻ tỉnh táo chưa từng thấy.

Linlin

 

"Nhiên Nhiên, mẹ chẳng có gì để lại cho con, một đời hồ đồ nên chỉ dạy cho con được một điều..."

 

"Đừng bao giờ tin bánh vẽ của đàn ông, nếu tin thì hãy tin vào hợp đồng giấy trắng mực đen."

 

Câu nói đó đã trở thành di ngôn của mẹ tôi và cũng trở thành kim chỉ nam đầu tiên trong cuộc đời tôi.

 

Tôi tên là Tô Nhiên, 27 tuổi, thạc sĩ Luật Đại học C.

 

Năm tốt nghiệp, tôi nắm trong tay lời mời làm việc của tất cả các văn phòng luật hàng đầu ở Kinh Trấn thị, tôi có tiền đồ rộng mở.

 

Một tờ giấy chẩn đoán ung thư đã kéo tôi từ trên mây về với thực tại.

 

Để chăm sóc mẹ, tôi đã từ bỏ con đường luật sư tinh anh với mức lương hàng triệu đô la một năm, tôi tìm một công việc tại Trung tâm Trợ giúp Pháp lý Cộng đồng gần nhà.

 

Năm năm, tôi đã tiễn đưa mẹ và cũng đã chứng kiến được bộ mặt thật của lòng người.

 

Tôi từng thấy có người chồng vì muốn chuyển nhượng tài sản mà rút ống thở của người vợ đang bệnh nặng và cũng từng thấy con cái vì tranh giành tài sản mà vứt tro cốt của người già.

 

Tôi đã nhìn thấu những điều dơ bẩn trong hôn nhân và huyết thống và cũng tự tôi luyện cho mình một bộ xương cốt thép để xử lý những chuyện vụn vặt nhất.

 

Trong mắt người khác, công việc của tôi gần như là "bà cô tổ dân phố lương ít việc nhiều lại chẳng có địa vị".

 

Nhưng trong mắt vị hôn phu Trần Khải của tôi, đó lại chính là "ưu điểm" lớn nhất của tôi.

 

Trần Khải là quản lý khách hàng tại một công ty chứng khoán, một người đàn ông bình thường khao khát vươn lên tầng lớp cao hơn thông qua hôn nhân.

 

Tôi là một người tốt nghiệp trường danh tiếng, là một "điểm nhấn cao cấp" mà anh ta có thể tự hào giới thiệu trong các mối quan hệ xã hội.

 

Còn tôi, một thân một mình, không có gia thế, tính tình tốt, công việc "đơn thuần" lại càng là chuẩn mực của một "người nội trợ hiền hậu" hoàn hảo trong mắt anh ta.

 

Nói thẳng ra là dễ nắm thóp.

 

Anh ta thích nhất là thân mật khoác vai tôi trong các buổi tụ họp bạn bè, rồi dùng giọng điệu vừa khoe khoang vừa thương hại để giới thiệu tôi:

 

"Đây là Tô Nhiên, vị hôn thê của tôi, là thạc sĩ luật. Cô ấy tâm thiện, không chịu được mùi tiền trong ngành nên bây giờ đang làm việc ở Trung tâm Trợ giúp Pháp lý Cộng đồng, gần như là làm từ thiện."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Anh ta dừng lại một chút, giọng nói không lớn không nhỏ, vừa đủ để tất cả mọi người đều nghe thấy.

 

"Còn tôi thì chịu trách nhiệm kiếm tiền nuôi gia đình, để cô ấy có thể yên tâm làm một  Thánh Mẫu nhỏ không vướng bụi trần."

 

Lần nào anh ta cũng nói những lời hoa mỹ và đầy tình cảm.

 

Bạn bè thi nhau khen anh ta có trách nhiệm, tìm được người vợ tốt không ham tiền.

 

Còn tôi chỉ có thể nở một nụ cười hoàn hảo trong ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người nhưng trái tim tôi lại bị đau nhói không ngừng.

 

Chuyên môn của tôi, sự kiên định của tôi, trong miệng anh ta, lại bị đơn giản hóa một cách nhẹ nhàng thành "tâm thiện" và "Thánh Mẫu".

 

Dường như mọi giá trị của tôi đều cần dựa vào việc anh ta "kiếm tiền nuôi gia đình" để được trọn vẹn.

 

Khi đêm khuya tĩnh lặng, tôi cũng tự an ủi mình rằng, có lẽ anh ta chỉ là vụng về ăn nói, không biết cách biểu đạt.

 

Tôi mở điện thoại, hình nền là một bức ảnh phối cảnh nội thất tôi lén lưu lại, đó là hình ảnh ngôi nhà nhỏ ấm cúng, sáng sủa mà tôi hằng mơ ước.

 

Tôi từng nghĩ chỉ cần vượt qua giai đoạn này, những cảm giác khó chịu này sẽ bị hạnh phúc tương lai cuốn trôi.

 

Nhưng kiểu thao túng tâm lý PUA "luộc ếch trong nước ấm" này khi ở chỗ mẹ anh ta, lại thể hiện trần trụi hơn.

 

Mỗi lần gặp mặt, mẹ chồng tương lai của tôi đều bắt đầu câu chuyện bằng:

 

"Nhiên Nhiên à, con gái con lứa, làm việc vất vả thế làm gì? Con xem Khải Khải nhà mình kìa, tháng trước tiền thưởng đã hai mươi vạn rồi, bằng hai năm lương của con rồi."

 

"Công việc của con nói ra thì nghe hay nhưng chẳng kiếm được tiền. Sau này kết hôn thì nghỉ việc đi, ở nhà chăm sóc Khải Khải cho tốt."

 

Trên bàn ăn, Trần Khải luôn đóng vai người hòa giải, anh ta sẽ cười ngắt lời mẹ: "Mẹ à, Nhiên Nhiên có sự nghiệp của riêng mình."

 

Rồi quay sang, nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi dưới bàn, mím môi nói: "Đừng để ý, người già mà."

 

Tôi có thể nói gì đây?

 

Tôi chỉ có thể cố nuốt trôi miếng cơm trong miệng và nuốt trôi mọi lời phản bác.

 

Họ không hiểu những vụ án tôi xử lý, dù giá trị tranh chấp nhỏ nhưng đằng sau đó, có thể là tương lai tươi sáng của một đứa trẻ, là hy vọng cuối cùng của một gia đình.

 

Họ chỉ hiểu tiền.