Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lần đầu tiên mâu thuẫn bùng nổ là khi mua nhà, tiền đặt cọc cho căn nhà tân hôn là một trăm vạn.
Tôi đã dùng 50 vạn tiền bảo hiểm của mẹ để lại, cộng với 10 vạn tiền tiết kiệm trong năm năm đi làm của mình, tổng cộng 60 vạn.
Khi tôi gửi biên lai điện tử cho Trần Khải, tôi đã thêm một câu: "Khải à, đây là tất cả số tiền của em, dùng để đặt cọc cho nhà tân hôn của chúng ta."
Anh ta nhắn lại ngay lập tức: "Đã nhận được, bảo bối vất vả rồi!"
Gia đình Trần Khải góp 40 vạn.
Ngày xem nhà, tại phòng bán hàng, nhân viên môi giới vây quanh Trần Khải và mẹ anh ta, hết kêu "giám đốc Trần" lại "thưa cô", họ ra sức thổi phồng địa điểm, khu học chánh và tiềm năng giá trị lên tận mây xanh.
Tôi giống như một người tùy tùng không quan trọng, bị đẩy ra rìa.
"Chào anh." Cuối cùng tôi cũng tìm được cơ hội chen lời: "Tôi muốn hỏi về diện tích công cộng, thời hạn sở hữu của căn hộ này và quy hoạch phân luồng người và xe cụ thể là như thế nào?"
Giọng tôi không lớn nhưng khiến cả căn phòng đột ngột im lặng.
Mẹ của Trần Khải nhíu mày, sốt ruột ngắt lời tôi: "Ôi trời, Nhiên Nhiên! Mấy chuyện này là của đàn ông, con gái con lứa như con nghe làm gì cho đau đầu?"
Trần Khải lập tức tiến lên, một tay ôm lấy vai tôi, giọng điệu vừa cưng chiều vừa mạnh mẽ: "Đúng đó bảo bối, có anh lo rồi. Em chỉ cần lo trang trí ngôi nhà nhỏ của chúng ta thật xinh đẹp là được."
Hai người họ kẻ xướng người họa, ăn ý đến lạ, tôi nhìn họ mà lòng nặng trĩu.
Cuối cùng, căn nhà cũng được chốt.
Ngày ký hợp đồng mua bán, tôi mới phát hiện trên chồng hợp đồng dày cộm, ở mục người mua chỉ có trơ trọi hai chữ "Trần Khải".
Ngay lập tức, m.á.u trong người tôi như đông cứng lại.
Tôi cầm hợp đồng, ngẩng đầu nhìn anh ta.
Dường như Trần Khải đã chuẩn bị sẵn, lập tức kéo tôi sang một bên, trên mặt là nụ cười quen thuộc, dịu dàng nhưng đầy bất lực.
"Bảo bối, em nghe anh giải thích. Anh có tư cách mua nhà lần đầu tiên mà? Lãi suất vay sẽ được giảm giá, mỗi tháng tiết kiệm được vài trăm lận! Viết một mình tên anh là để tiết kiệm tiền cho ngôi nhà nhỏ của chúng ta đó!"
"Nhưng em đã bỏ ra 60 vạn tiền đặt cọc." Tôi bình tĩnh trình bày sự thật.
Linlin
"Anh biết, đương nhiên anh biết em đã hy sinh cho gia đình này bao nhiêu!" Anh ta nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, ánh mắt chân thành như muốn rỉ nước: "Chẳng phải tiền của em và tiền của anh đều là tiền của hai chúng ta sao? Viết tên ai trên sổ đỏ quan trọng đến vậy sao? Chẳng lẽ em không tin tình cảm của hai chúng ta sao?"
Lại là cái điệp khúc đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Biến sự tính toán lạnh lùng thành phép thử của "tình cảm" và "niềm tin".
Dường như tôi chỉ cần hỏi thêm một câu thì tôi sẽ biến thành người không tin anh ta, là người vật chất, là người làm ô uế tình yêu "trong sáng" của chúng tôi.
Trong đầu tôi, lập tức lóe lên một vụ án tôi từng xử lý.
Người phụ nữ đến cầu cứu đó cũng như vậy, cô ấy bị chồng dùng lời lẽ "chúng ta là người một nhà" lừa gạt, bán căn nhà trước hôn nhân, rồi đầu tư vào công ty đứng tên chồng.
Cuối cùng khi ly hôn, cô ấy ra đi tay trắng, không còn gì cả.
Lúc đó tôi còn cảm thán, sao lại có người ngốc đến thế, bây giờ lại đến lượt tôi rồi.
Tôi nhìn vào đôi mắt đầy tình cảm của Trần Khải, liếc thấy ánh mắt dò xét và đắc ý của mẹ anh ta từ xa.
Trong khoảnh khắc đó, mọi mệt mỏi, chua xót và giằng xé trong lòng tôi đều tan biến.
Thay vào đó là một sự lạnh lẽo và sáng suốt đến tận xương tủy.
Tôi đã hiểu rồi, từ đầu đến cuối, đây chính là một cái bẫy.
Một cuộc săn lùng chính xác đã được thiết kế riêng cho tôi.
"Nhiên Nhiên, đừng giận nữa được không?" Trần Khải thấy tôi không nói gì, nhẹ nhàng lay lay cánh tay tôi như dỗ một đứa trẻ không hiểu chuyện: "Vì chuyện nhỏ nhặt này không đáng đâu."
Tôi hít sâu một hơi, khi ngẩng đầu lên, trên mặt đã lại nở nụ cười hiền hòa.
Tôi gật đầu, nhẹ giọng nói: "Được, em tin anh."
Tôi tự nhủ, đừng bao giờ đánh giá thấp cái ác của lòng người và đừng bao giờ quên di ngôn của mẹ tôi.
Bà nói hãy tin hợp đồng giấy trắng mực đen và hôm nay, tôi đã tự tay từ bỏ bản "giấy trắng mực đen" đáng lẽ thuộc về mình.
Nhưng tôi đã giữ lại một bản khác.
Tối đó, tôi trở về căn nhà thuê của mình, tôi mở máy tính, tạo một thư mục mã hóa mới.
Thư mục được đặt tên là [Chuỗi bằng chứng Trần Khải vay 60 vạn để mua nhà].
Tôi đã lưu tất cả ảnh chụp màn hình biên lai điện tử chuyển khoản 60 vạn của chiều nay và lịch sử trò chuyện với Trần Khải về tiền đặt cọc vào đó.
Sau đó, tôi mở ổ đĩa đám mây đồng bộ của bút ghi âm, cắt riêng đoạn "lời tỏ tình" đầy tình cảm của Trần Khải ngày hôm nay tại phòng bán hàng về việc "tiết kiệm tiền cho ngôi nhà nhỏ của chúng ta" với tên là [Bằng chứng một: Lừa dối nhân danh tiết kiệm].