Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Làn sóng dư luận có thể nhấn chìm một người chỉ trong một đêm.
Nhưng bàn tay sắt của thị trường vốn để đập nát bát cơm của một người thì chỉ cần một câu nói.
Thứ Hai, Trần Khải bị sa thải.
Khi tin tức đó đến tai, tôi đang ở phòng tiếp tân của Trung tâm Trợ giúp Pháp lý Cộng đồng, giảng giải cho một bà cụ về cách tính tiền cấp dưỡng.
Tôi thản nhiên như không.
Sau này, tôi nghe người đồng nghiệp cũ đã chuyển sang Văn phòng Luật sư Thịnh Đức mô tả sống động khung cảnh ngày hôm đó.
Tổng giám đốc không chút biểu cảm đặt bản báo cáo đánh giá hiệu suất xuống bàn anh ta, giọng nói lạnh lùng: “Trần Khải, hiệu suất quý này của cậu đội sổ cả phòng. Tôi vốn còn muốn tìm cậu nói chuyện, xem có cần điều chỉnh gì không.”
Lời còn chưa dứt, anh ta cầm một tờ báo đô thị đã được in ra, mạnh mẽ ném vào mặt Trần Khải, giọng nói bỗng cao vút.
“Nhưng bây giờ tôi thấy không cần thiết nữa rồi! Hiệu suất kém cũng được, cậu còn dám lấy danh tiếng công ty ra chôn vùi cùng chuyện lặt vặt của cậu ư?!”
“Danh tiếng mà công ty phải chi hàng triệu tệ PR để duy trì, vậy mà chỉ để cậu xử lý chuyện gia đình à? Chỉ vì cậu, giá cổ phiếu công ty vừa mở cửa đã giảm hai điểm! Hai điểm đó! Cậu có biết là bao nhiêu tiền không?!”
Trần Khải mặt như tro tàn, vẫn còn cố gắng giãy dụa.
“Sếp ơi, là cô ta vu khống tôi! Là con đàn bà đó đang trả thù…”
“Tôi không cần biết ai trả thù ai!”
Tổng giám đốc chỉ vào mũi anh ta, từng chữ từng chữ một như thể đang tuyên án.
“Tôi chỉ biết vì cậu mà tên công ty tôi đã bị gắn với vụ bê bối ‘cản trở hoạt động công ích’!”
“Cái loại nhân viên đội sổ về hiệu suất, không có đạo đức nghề nghiệp, thiếu ý thức rủi ro, lại còn lợi dụng công ty làm công cụ như cậu, công ty chứng khoán chúng tôi không cần!”
“Đến phòng nhân sự thanh toán, rồi cút.”
Không có níu kéo, không có đường lui.
Cái công việc cổ cồn vàng mà anh ta từng tự hào, cái tấm danh thiếp thể hiện đẳng cấp mà anh ta dùng để xem thường tôi, đã tan thành mây khói.
Anh ta ôm một chiếc hộp giấy, dưới những ánh mắt hoặc thương hại, hoặc khinh bỉ, hoặc hả hê của toàn thể công ty, bị “mời” ra khỏi tòa nhà văn phòng chọc trời đó.
Cơn ác mộng thật sự chỉ mới vừa bắt đầu.
Mất việc, nhà bị phong tỏa, giấy triệu tập của tòa án đã được gửi đến.
Sao kê chuyển khoản giấy trắng mực đen và tin nhắn trò chuyện được đính kèm trong “bài viết dài phổ biến pháp luật” của tôi đã khiến anh ta ngay cả việc tìm một luật sư cũng trở thành điều xa xỉ.
Không có luật sư nào muốn nhận vụ án chắc chắn thua này để làm mất lòng Chu Minh Sơn của Văn phòng Luật sư Thịnh Đức cả.
Chỉ sau một đêm, cái “giấc mơ trung lưu” hào nhoáng của anh ta đã vỡ tan tành như mảnh chai vương vãi khắp nơi.
Linlin
Người đầu tiên sụp đổ là mẹ Trần Khải nhưng bà ta không chặn dưới nhà tôi mà bà ta lại xông thẳng vào Trung tâm Trợ giúp Pháp lý Cộng đồng của chúng tôi.
Chiều hôm đó, bà ta lao vào như một kẻ điên, nước mắt nước mũi tèm lem, vừa khóc vừa gào thét ngay trước cửa văn phòng tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Tô Nhiên! Cái đồ bạc bẽo không có lương tâm!”
“Thằng Khải nhà tôi đối xử với cô tốt như vậy, sao cô lại hại nó như thế!”
“Cô đã hủy hoại công việc của nó, bây giờ cô hài lòng rồi chứ? Cái đồ đàn bà lòng dạ rắn rết!”
Giọng bà ta rất lớn, ngay lập tức thu hút sự chú ý của tất cả đồng nghiệp trong trung tâm và những công dân đến tư vấn.
Những thân chủ chất phác của tôi đều ngây người ra.
Tôi bước ra khỏi văn phòng, nhìn màn kịch tóc tai bù xù, mặt đầy nước mắt của bà ta, nội tâm không chút gợn sóng.
Thậm chí tôi còn có chút muốn cười.
“Đây là cơ quan tư vấn pháp luật của nhà nước, nếu dì còn tiếp tục la hét lớn tiếng, ảnh hưởng đến trật tự công cộng, tôi sẽ buộc phải báo cảnh sát để xử lý.”
Bà ta thấy tôi không ăn thua gì, liền ngồi phịch xuống đất, bắt đầu vừa đập đùi vừa khóc lóc gào thét.
“Mọi người mau lại đây mà xem này! Con luật sư này, có học mà không có lương tâm!”
“Con trai tôi vất vả kiếm tiền mua nhà với nó, nó quay lưng lại đi kiện chúng tôi lừa đảo!”
“Hết đường sống rồi! Học nhiều hóa ngu, đến cả lương tâm cũng không còn!”
Đúng lúc đó, chị Vương, người mà tôi từng giúp giành được quyền nuôi dưỡng con, vừa đến trung tâm chúng tôi để đối chiếu dự án hợp tác với Hội Liên hiệp Phụ nữ.
Chị ấy nhíu mày bước đến, nói với bảo vệ: “Mời bà này ra ngoài, bà ta đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc phục vụ nhân dân của trung tâm chúng tôi.”
Mẹ của Trần Khải bị hai bảo vệ kéo lên, vẫn còn điên cuồng giãy giụa.
“Mày bỏ tao ra! Bọn mày quan quan tương hộ! Tao sẽ lên mạng phơi bày bọn mày!”
Tôi bước đến trước mặt bà ta, giọng nói không lớn, nhưng đủ để những người xung quanh đều nghe rõ.
“Dì à, thứ nhất, phơi bày xin hãy công khai danh tính, nếu không sẽ có dấu hiệu vu khống.”
“Thứ hai, 40 vạn tệ con trai dì mua nhà và 60 vạn tệ tôi góp đều có sao kê ngân hàng rõ ràng rành mạch.”
“Thứ ba, đây là điểm quan trọng nhất.”
Tôi hơi cúi người xuống, ghé sát vào tai bà ta, dùng giọng nói chỉ hai chúng tôi mới nghe được, từng chữ một.
“Dì mà còn dám đến đơn vị tôi gây rối một lần nữa, tôi sẽ không chỉ đòi lại 60 vạn tệ đó đâu.”
“Tôi sẽ bổ sung đơn kiện, kiện cả nhà dì tội lừa đảo.”
“Tội lừa đảo phải chịu án tù đó. Con trai dì còn trẻ, chắc không muốn con trai dì phải ngồi tù phí hoài tuổi thanh xuân tươi đẹp đâu nhỉ?”
Cơ thể bà ta cứng đờ, ánh mắt điên cuồng phút chốc bị nỗi sợ hãi tột độ thay thế.
Cả người như bị rút hết xương cốt, mềm nhũn ra bị bảo vệ kéo lê ra ngoài, chiến lược “võ mồm” của người mẹ thất bại.