Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Khải bắt đầu không ngừng gửi những tin nhắn khủng bố cho tôi.

 

Từ những câu hỏi đầy tức giận đến những lời hồi tưởng đầy tình cảm, cuối cùng biến thành những lời van xin lộn xộn.

 

[Anh sai rồi, Nhiên Nhiên, anh thật sự sai rồi! Anh không nên nghe lời mẹ anh!] 

 

[Cầu xin em, rút đơn kiện đi! Chỉ cần em chịu rút đơn kiện, em muốn anh làm gì cũng được!] 

 

[Cho anh thêm một cơ hội nữa, chúng ta làm lại từ đầu có được không?] 

 

Nhìn những từ ngữ hèn mọn trên màn hình, cuối cùng tôi cũng trả lời một tin nhắn.

 

[Ba giờ chiều mai, quán cà phê góc phố, nhớ dẫn theo cô em họ học luật của anh, cùng đến.] 

 

Ngày hôm sau, tôi đến sớm.

 

Vẫn là chiếc áo khoác măng tô màu be đó, trang điểm tinh tế, ung dung tự tại.

 

Trần Khải và cô em họ của anh ta cùng đến.

 

Vài ngày không gặp, anh ta như già đi mười tuổi, râu ria lồm xồm, hốc mắt trũng sâu.

 

Cô em họ thì vẻ mặt đầy cảnh giác, tay còn cầm một quyển sổ nhỏ như thể đang đối mặt với kẻ thù lớn.

 

“Nhiên Nhiên…” Giọng Trần Khải khô khốc, mắt đầy tia m.á.u như mạng nhện.

 

Tôi không để ý đến anh ta mà nhìn về phía cô em họ, mỉm cười.

 

“Em họ đã qua kỳ thi tư pháp, có bằng hành nghề chưa? Hôm nay đến là với tư cách người đại diện của Trần Khải à?”

 

Mặt cô ta trắng bệch, cố gắng chống đỡ nói: “Em đến để đưa ra ý kiến pháp lý!”

 

“Tốt lắm.”

 

Tôi gật đầu, lấy ra một tập tài liệu từ trong túi, đẩy về phía họ.

 

“Thỏa thuận hòa giải”.

 

Linlin

Mắt Trần Khải sáng bừng lên ngay lập tức, như thể vừa vớ được cọng rơm cứu mạng.

 

Tôi chậm rãi mở lời: “Đến nước này, tôi cũng mệt rồi. Vì tình nghĩa cũ, tôi chỉ cho anh một con đường.”

 

“Thứ nhất, hoàn trả lại 60 vạn tệ tiền đặt cọc mua nhà gốc của tôi.”

 

“Thứ hai, xét thấy hành vi vu khống trước đó của các người đã gây tổn hại danh dự cho tôi và trung tâm của chúng tôi, cũng như chi phí thời gian và tổn thất tinh thần mà tôi đã phải bỏ ra để bảo vệ quyền lợi, bồi thường cho tôi 20 vạn tệ.”

 

“Thứ ba, hai mẹ con các người, viết tay thư xin lỗi, công khai trên vòng bạn bè và tất cả các nhóm chat của gia đình trong ba ngày.”

 

Cô em họ của Trần Khải đột ngột đứng dậy: “Cô đang tống tiền! Hai mươi vạn? Sao cô không đi cướp luôn đi!”

 

Tôi nâng ly cà phê lên, nhẹ nhàng thổi một hơi, không thèm ngẩng mắt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Tống tiền ư? Em họ à, cô nhắc lại xem các yếu tố cấu thành tội tống tiền trong Điều 274 Bộ luật Hình sự là gì nào?”

 

“Đây là yêu cầu bồi thường dân sự hợp pháp dựa trên hành vi xâm phạm quyền của hai người. Không sao cả, các người có thể không đồng ý.”

 

Tôi đặt cốc cà phê xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt hoảng hốt của cô ta.

 

“Vậy thì chúng ta gặp nhau ở tòa án. Đến lúc đó, tôi không chỉ đòi lại sáu mươi vạn mà tôi còn giao tất cả các bằng chứng tôi đã thu thập về việc các người cố ý chuyển dịch tài sản, thực hiện hành vi phỉ báng dư luận cho thẩm phán.”

 

“Cô đoán xem, khoản bồi thường tổn thất tinh thần mà tòa án phán quyết sẽ cao hơn hay thấp hơn hai mươi vạn?”

 

“À, đúng rồi, tôi quên chưa nói với cô. Tuần trước, thầy hướng dẫn của cô còn gọi điện cho thầy hướng dẫn của tôi, nói rằng muốn cô đến Văn phòng Luật sư Thịnh Đức thực tập. Cô nói xem, nếu luật sư Chu biết rằng học trò của mình đã tham gia chỉ đạo một vụ ‘lừa đảo tiền hôn nhân’ nhắm vào người học trò cưng của ông ấy, ông ấy sẽ nghĩ thế nào?”

 

Mặt cô em họ "xoẹt" một cái, m.á.u huyết rút sạch.

 

Cô ta khuỵu xuống ghế, không thốt nổi một lời.

 

Trần Khải hoàn toàn hoảng loạn, anh ta giật phắt lấy bản thỏa thuận như thể sợ tôi sẽ đổi ý.

 

“Anh ký! Anh ký! Nhiên Nhiên, chỉ cần em chịu rút đơn kiện, anh đều đồng ý!”

 

Tôi cười, nụ cười đó rất lạnh.

 

“Đừng vội, tôi còn chưa nói xong.”

 

Tôi chỉ vào trang cuối cùng của bản thỏa thuận.

 

“Ở đây, hai người, đều phải ký tên. Anh, với tư cách là con nợ. Cô em họ của anh với tư cách là ‘người chứng kiến pháp lý’ của lần hòa giải này.”

 

“Ký xong bản thỏa thuận này thì đưa tiền cho tôi, gửi thư xin lỗi, tôi sẽ nộp đơn lên tòa án xin rút đơn kiện.”

 

Tôi đặt chiếc bút ghi âm lên bàn một cách công khai, rồi nhấn nút ghi âm.

 

“Bây giờ, hai người có thể bàn bạc. Tôi ghi âm là để bảo vệ cả ba bên chúng ta, tránh sau này lại nói tôi lừa đảo hay ép buộc các người, đúng không?”

 

Trần Khải và cô em họ nhìn chiếc bút ghi âm như nhìn một con rắn độc nhưng họ không còn lựa chọn nào khác.

 

Đây là con đường sống duy nhất của họ.

 

Nhìn họ như được đại xá, bắt đầu gom tiền, bắt đầu bàn bạc xem thư xin lỗi phải viết thế nào cho thật “chân thành” mà không quá mất mặt.

 

Tôi cụp mắt xuống, che đi tia giễu cợt lạnh lẽo trong đáy mắt.

 

Tôi cầm điện thoại lên, gửi một tin nhắn WeChat cho luật sư Chu.

 

“Thầy Chu, con mồi đã vào lồng.”

 

“Họ đã đích thân thừa nhận toàn bộ nội dung của thỏa thuận bồi thường, đoạn ghi âm này là bằng chứng tốt nhất cho ý đồ lừa đảo và thiệt hại thực chất họ đã gây ra cho con.”

 

“Chúng ta có thể yêu cầu bồi thường trừng phạt bổ sung rồi.”

 

“Trò chơi này, từ đầu đến cuối, luật chơi đều do con định đoạt.”