Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Phần 1: Ghast Trở Lại

 

Bầu trời phương Đông vẫn còn ám khói từ những đám cháy của pháo đài Vực Tro. Dù mưa đã rơi suốt đêm, mùi tro và đá cháy vẫn bám lấy từng ngọn cỏ, từng viên sỏi.

 

Tại các tiền đồn mới được dựng vội gần đồng bằng Spawn, lính gác đang học cách nhìn lên bầu trời thay vì chỉ chăm chăm quan sát địa hình.

 

Bởi từ giờ, cuộc tấn công sẽ không chỉ đến từ mặt đất.

 

---

 

Trưa hôm đó, tiếng còi đá đỏ hú lên khắp trại Bắc.

Một trinh sát từ tháp Bốn rút ống kính ra khỏi mắt, toàn thân run rẩy:

 

> “Không phải một… Không phải hai… Là cả đàn!”

 

---

 

Ghast. Nhưng không giống trước đây.

 

Những sinh vật trôi lơ lửng như bóng ma đó giờ không còn bay đơn lẻ. Mỗi con giờ được gắn vào một khung kim loại ghép bằng xương và sắt vụn, gắn dưới bụng như cỗ xe chiến đấu.

 

Trên khung là một ụ TNT, gắn bằng dây nether và dây đá đỏ cháy âm ỉ. Có piglin đứng canh, cầm nỏ chĩa xuống mặt đất.

 

Và lần này, chúng không hú hét loạn xạ. Chúng bay thành đội hình – ba con hàng dọc, rồi tỏa ra như mũi tên, như chim săn mồi.

 

---

 

Tháp canh phía Nam khai hỏa đầu tiên.

 

Bốn cung thủ dùng cung enchanted, b.ắ.n liên tục – nhưng ghast bay quá cao. Mũi tên chỉ chạm được tầng dưới của khung xương – làm bật ra vài tia lửa nhưng không cản được quỹ đạo.

 

Một ghast phía trước hạ thấp độ cao, há miệng, nạp năng lượng…

 

> "BOOM!" – viên cầu lửa bay thẳng vào trung tâm lán chỉ huy.

 

Lá chắn đá bị xuyên thủng ngay cú đầu tiên.

TNT trên khung bị kích hoạt cùng lúc, và rơi xuống như mưa lửa.

 

---

 

Trại Bắc bị thổi tung.

Mặt đất cháy thành vệt dài. Lều vải, rương gỗ, bàn chế tạo, và thậm chí cả cổng đá đỏ liên lạc – tan thành tro bụi.

 

Không khí bị hút sạch vài giây, như thể chính bầu trời cũng bị thiêu.

 

---

 

Ở tháp phía Đông, chỉ huy đội phòng không, một thợ săn tên Maen, hét lên:

 

> “Không thể để chúng áp sát! Đội cung thủ, tản ra! Bắt đầu mô hình cánh quạt!”

 

Lập tức, các cung thủ di chuyển theo hình tròn, dùng chiến thuật đồng tâm quay vòng, cố nhắm vào bụng của ghast nơi gắn TNT.

 

Một mũi tên trúng điểm yếu – một ghast nổ tung trên không, kéo theo tiếng rú dài và một cơn mưa khung xương rơi như mảnh vụn máy móc.

 

Nhưng vẫn còn bảy con nữa.

 

---

 

Một số ghast có khả năng tránh né, uốn người lượn sang hai bên.

Một số thậm chí nhả khói đen, che tầm bắn.

 

Từ xa, lính quan sát nhìn thấy một điều kỳ lạ: có dây đá đỏ kéo dài từ bụng ghast về một điểm trên mặt đất – như thể chúng đang nhận lệnh từ một trung tâm chỉ huy.

 

---

 

Maen nghiến răng.

 

> “Chúng có người điều khiển. Phải phá trạm điều khiển!”

 

Một đội pillager thiện chiến được lệnh cưỡi ngựa xuyên rừng, tìm và phá nguồn tín hiệu. Nhưng lúc họ đến, chỉ còn một cọc đá đỏ cháy đen, bị bỏ lại như mồi nhử.

 

Đội ghast tiếp tục thả bom.

 

---

 

Khi hoàng hôn buông xuống, bốn doanh trại phòng không bị san phẳng.

Một nửa cung thủ tử trận. Đám blaze xuất hiện cuối cùng, bay theo sau và thiêu rụi những gì sót lại.

 

Không quân Nether không còn là cơn ác mộng – nó là thực tế đang tiến gần từng phút.

 

---

 

Từ phía xa, một người sống sót quay về, chỉ nói một câu:

 

> “Chúng đã học… cách bay theo đàn.”

 

 

Phần 2: Blaze Lượn Trên Trời

 

---

 

Bóng đêm vừa trùm xuống thì bầu trời lại đỏ rực lần nữa—nhưng lần này không phải từ b.o.m TNT của ghast, mà là từ những sinh vật mang trong mình ngọn lửa vĩnh cửu.

 

Blaze.

 

Chúng không còn bay rải rác như những kẻ lạc đàn từ Nether nữa.

Chúng lượn theo vòng xoáy, từng nhóm ba con, bốn con, năm con… như bầy chim ăn thịt, quét qua các căn cứ hậu cần một cách chính xác, có chủ đích.

 

---

 

Tại tiền tuyến Sông Tro, các chiến binh vừa chuyển một kho tên lớn vào trong pháo đài thì ngọn lửa đầu tiên giáng xuống.

 

Một blaze hạ độ cao, xoay tròn ba lần, đốt cháy không khí rồi phóng ra một cơn bão lửa. Kho gỗ nổ tung trong tiếng gào tuyệt vọng.

 

> “Lùi lại! Rút lui!” – một chiến binh hét, nhưng nhiệt độ tăng quá nhanh khiến áo giáp sắt bắt đầu đỏ lên.

Một người không kịp – cháy thành than, không kêu nổi tiếng nào.

 

---

 

Ở pháo đài Đông Bắc, xưởng rèn bị đánh trúng.

 

Thợ rèn già Munh đang rèn chiếc giáp sắt cuối cùng thì nghe tiếng lửa rít như rồng.

Ông chạy ra khỏi lò… và chỉ thấy bảy blaze đang bay vòng tròn phía trên như kền kền, từng con nhắm đúng khu vực chế tác, thiêu sạch lò nung, bàn rèn, lò cao cấp, tất cả.

 

Đá cuội bắt đầu nứt.

Đá đen chuyển màu.

Cột lửa bùng lên xuyên qua cả trần đá của xưởng rèn.

 

---

 

Blaze không chỉ biết b.ắ.n lửa.

 

Chúng quan sát, chọn mục tiêu, rồi thiêu.

 

Một nhóm lính Overworld cố đưa nước dập lửa – nhưng khi nước chạm vào blaze, chúng rú lên rồi phát nổ như b.o.m lửa, thổi bay cả hồ nước nhân tạo.

 

---

 

Có blaze còn mang đĩa đá đỏ cháy âm ỉ gắn trên lưng—khi tiếp cận một cấu trúc lớn, chúng thả đĩa xuống, tạo vụ nổ nhiệt đốt cháy cả sàn đá và tường.

 

Nhiệt độ lên tới gần 900 độ, gỗ cháy trong 3 giây, sắt nóng chảy, và đá bắt đầu rạn.

Cờ hiệu Overworld rụng từng mảnh, cháy thành bụi đen.

 

---

 

Lính không b.ắ.n được.

Cung tên không xuyên qua lớp xoáy bảo vệ của blaze. Khiên cũng bị nung nóng và bật ra khỏi tay người cầm.

 

Một chiến binh, Rila, thử dùng tuyết từ trạm dự trữ ở núi gần đó.

Cô ném từng quả cầu tuyết lên trời. Quả đầu tiên trúng – một blaze rít lên và rơi xuống, bốc khói, nhưng đồng đội của nó ngay lập tức đốt cháy cả kho tuyết, khiến ý tưởng dập lửa bằng băng trở nên vô vọng.

 

---

 

Từ một đài quan sát phía sau, thủ lĩnh chỉ huy hậu cần – một dân làng già tên Harven – khẽ lẩm bẩm:

 

> “Chúng không phải ngẫu nhiên. Có kẻ đang chỉ chúng… đâu là nơi đau nhất.”

 

---

 

Ba pháo đài chuyên dụng chứa giáp, kho tên, và lương thực cháy rụi trong cùng một đêm.

Mỗi cuộc tấn công đều nhắm vào thứ không thể thay thế.

 

Tại trại phía Tây, một mảnh giấy cháy sém bay theo gió, trên đó ghi dòng chữ nguệch ngoạc ai đó viết vội:

 

> “Đây không còn là chiến tranh nữa. Đây là hủy diệt.”

 

 

 

Phần 3: Trinh Sát

 

---

 

Không như những đợt tấn công ào ạt của Ghast và Blaze, cuộc đột nhập lần này diễn ra trong âm thầm – và m.á.u lạnh.

 

Từ những lùm cây cháy dở, các bụi tro dày, và cả trong lòng đất nơi bóng tối còn dày hơn đá bedrock, Nether bắt đầu thả xuống những sinh vật nhỏ hơn – nhanh hơn – khó thấy hơn: Piglin con.

 

---

 

Piglin con không mang giáp.

Chúng không mang rìu, không dùng vũ khí to như piglin trưởng thành. Nhưng bù lại, chúng nhanh như bóng ma, và đáng sợ hơn: chúng thông minh theo cách của kẻ săn mồi.

 

---

 

Chúng là đội trinh sát.

 

Mỗi nhóm có từ ba đến năm piglin con, di chuyển theo đội hình rải thưa, dò từng góc tường, từng tầng hầm, từng hang động dân làng có thể ẩn mình.

 

Một vài đứa có mang ống ngửi từ linh hồn lửa, chúng đưa lên mũi và có thể ngửi thấy mùi m.á.u con người cách hàng trăm khối.

 

---

 

Tại làng Ashgrove, nằm sâu trong rừng già bị tro phủ, dân làng đã trốn dưới tầng hầm hơn ba ngày.

Không ai ra ngoài. Không ai bật đèn. Không một tiếng động.

 

Nhưng đêm thứ tư, một đứa bé piglin con xuất hiện ở cửa hầm.

Nó không phá.

Nó không gõ.

Nó chỉ áp tai vào tường gỗ. Nghe.

 

> "Rắc..." – tiếng thở của một người già bên trong bị rít lên vì ho.

 

Đủ rồi.

 

Piglin con thè lưỡi, rút ra một mảnh nấm cháy từ Nether, ấn vào cửa, đốt rụi tấm gỗ và lao vào như một cơn gió c.h.ế.t chóc.

 

---

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Chúng không g.i.ế.c để tiêu diệt.

Chúng g.i.ế.c để báo vị trí.

 

Mỗi khi một piglin con phát hiện người sống sót, nó thả lên trời một loại pháo hiệu đen – không phát sáng – nhưng Blaze ở tầng cao có thể nhìn thấy.

 

Mười phút sau, tro rơi như mưa, lửa cháy lên từ bầu trời.

Căn nhà, căn hầm, căn lán – tất cả biến mất trong một đợt thiêu rụi.

 

---

 

Không ai sống sót.

Không vì chiến đấu kém. Mà vì chúng không bao giờ biết mình đã bị phát hiện.

 

---

 

Tại vùng Cao nguyên Kỳ Thạch, một số dân làng dựng trại bằng đá cuội và đất, không dùng gỗ để tránh lửa, ngụy trang bằng cỏ và tro.

Họ tưởng mình an toàn.

 

Một nhóm piglin con đến, nằm im hàng giờ, chỉ để quan sát.

Sau cùng, chúng tìm ra một vết dấu chân nhỏ, một vết đào đất chưa kịp lấp.

 

Phát pháo hiệu b.ắ.n lên trời.

Một giờ sau, toàn bộ cao nguyên bị càn quét.

 

---

 

Chúng không để lại xác. Không lấy chiến lợi phẩm.

Chúng chỉ để lại… những móng vuốt cào đất, những dấu chân nhỏ, và mùi của cái chết.

 

---

 

Một người lính sống sót từ trại ngầm Than Đen đã nói với hội đồng quân sự:

 

> “Chúng nhỏ. Nhưng chúng thấy tất cả. Và khi chúng thấy, không gì còn sống được quá một giờ.”

 

 

---

 

Nếu Ghast là pháo binh, Blaze là máy bay ném bom, thì piglin con là những gián điệp, những kẻ săn đêm, lưỡi d.a.o trong bóng tối.

 

Overworld không còn nơi nào gọi là “an toàn” nữa.

 

 

 

Phần 4: Tháp Pháo Rơi Xuống

 

---

 

Khi đội trinh sát piglin con hoàn tất công việc dọn đường, cuộc oanh tạc từ trên cao bắt đầu thật sự.

 

Ghast, Blaze, và những sinh vật cưỡi trên khung ghép bằng xương đã có toạ độ rõ ràng của các tháp phòng thủ quan trọng. Chúng không cần dò tìm, không cần do thám thêm – chỉ cần phá hủy.

 

---

 

Tháp pháo – niềm tự hào của Overworld – cao ba mươi khối, tường đá và cầu thang xoắn, trang bị hàng loạt cung tên và hòm tên đặc chế.

Chúng được đặt tại các điểm cao, ven đồi, và bao quanh khu tập trung chiến binh gần Spawn.

 

Trong những ngày đầu chiến tranh, tháp pháo là niềm hy vọng.

Chúng b.ắ.n trúng Ghast, hạ được nhiều Blaze, thậm chí còn đốt cháy vài quái cưỡi ghast đang bay thấp.

 

---

 

Nhưng Nether đã học được.

 

Và chúng phản đòn.

 

---

 

Buổi sáng đó, bầu trời như không phân biệt được đâu là tro, đâu là mây. Những làn khói xám dày đặc treo lơ lửng, không chịu tan.

 

Rồi lửa rơi.

 

---

 

Đầu tiên là pháo đài phía Tây.

Ba con Ghast bay vòng phía sau núi, thả cùng lúc ba khối TNT nether đặc chế, châm lửa từ trên không.

Không ai kịp trở tay.

 

> "ĐÙNG!"

 

Một bên tháp gãy vụn, mảnh đá văng khắp khu lều trại. Lính canh không c.h.ế.t vì lửa – họ c.h.ế.t vì đá từ chính tường mình xây.

 

---

 

Rồi đến Tháp Đồi Tro.

 

Một nhóm Blaze không đánh theo nhóm lẻ như trước.

Chúng chia ra ba tầng bay – tầng thấp để dụ mũi tên, tầng giữa để cản, và tầng cao để tấn công.

 

> Một quả cầu lửa đỏ sẫm xuyên qua khe b.ắ.n tên, đập trúng hòm chứa thuốc nổ dự trữ.

Trong một tích tắc, ngọn lửa biến tháp thành pháo hoa máu.

 

 

---

 

Tháp b.ắ.n tên phía Bắc gãy đôi khi Ghast mang thiết bị cưa khổng lồ – hai khối đá từ Nether gắn vào sợi xích, xoay tròn như lưỡi d.a.o tử thần – bay ngang và quét trúng cầu thang chính.

 

Nửa thân tháp đổ xuống sườn núi, kéo theo hàng chục chiến binh rơi tự do vào đống đá nhọn như lưỡi kiếm dựng đứng.

 

---

 

Từ tuyến quan sát, còi cảnh báo vang lên dồn dập.

Tướng chỉ huy lập tức ra lệnh:

 

> “Bỏ tuyến một. Rút về tuyến hai. Giữ vững trung tâm!”

 

 

---

 

Toàn bộ hệ thống phòng thủ lớp ngoài của Overworld chính thức thất thủ.

Những bức tường đá dựng bằng đá cuội, từng viên tỉ mỉ khắc bằng tay, giờ là đống đổ nát, bốc khói và lửa.

 

---

 

Trên trời, Ghast rú lên như hát khúc khải hoàn.

 

Còn dưới đất, những chiến binh đang rút lui mang theo vết bỏng, những cái khiên cháy xém, và ánh mắt không còn chút hy vọng.

 

---

 

Chiến tranh đã đổi chiều. Và từ nay – Overworld sẽ không thể giữ được bầu trời nữa.

 

 

 

Phần 5: Bầu Trời Bị Xé Rách

 

---

 

Đêm ấy, không ai ngủ được.

 

Không phải vì tiếng cháy – những ngọn lửa đã trở nên quen thuộc.

Không phải vì tiếng gầm – Ghast đã gào suốt nhiều ngày không ngớt.

Mà là vì... bầu trời bắt đầu vỡ.

 

---

 

Lúc đầu, chỉ là một đường nứt.

Một vệt tối, nhỏ và thẳng như vết rạch trên tấm vải lụa đen.

Không phát sáng, không chuyển động – chỉ lơ lửng giữa tầng mây đỏ rực.

 

Nhưng người gác tháp nhìn thấy.

Và một tiếng la vang lên trong doanh trại:

 

> “Bầu trời… đang bị xé ra!”

 

 

---

 

Mây cháy. Màu đỏ. Ánh sáng không còn tự nhiên.

Không ai chắc mặt trời vẫn mọc phía Đông, bởi mỗi lần trời sáng, ánh sáng đều như bị lửa hun qua – vàng vọt, ngột ngạt.

 

---

 

Các học giả được triệu tập.

Họ soi la bàn, quan sát bản đồ trời, thắp sách cổ bằng đuốc Soul.

Một người run rẩy mở một bản da cũ, chỉ vào nét mực đã nhòe:

 

> “Ở đây… ghi lại lần cuối cùng ánh sáng bị uốn cong như thế… là trong một thảm hoạ lớn. Một cánh cổng đã từng được mở… nhưng không ở mặt đất.”

 

> “Mà ở… không trung.”

 

 

---

 

Lần đầu tiên trong hàng thế hệ, người dân Overworld không còn tin bầu trời là nơi an toàn.

 

---

 

Tại quảng trường Spawn, dân làng thì thầm, mắt không dám nhìn lên cao nữa.

Có người che lều bằng khối đá, thay vì kính. Có người đục tầng hầm thật sâu, không dám ra ngoài lúc bình minh.

 

Vì giờ đây, mỗi lần bầu trời chuyển màu...

là mỗi lần họ thấy thứ gì đó bay ngang mà không thuộc về thế giới này.

 

---

 

Một con Ghast…

… nhưng không còn mắt.

… không còn chân.

… chỉ là một khối tro trắng trôi giữa tầng mây, phả ra khói tím, vẽ thành vòng tròn như ma pháp cổ.

 

---

 

“Nether… đã vươn lên tới tận trời.”

 

Câu ấy – từ một cựu chiến binh già – lan khắp làng như lửa bén len lỏi. Không ai phản bác. Không ai dám hỏi ngược lại.

 

Vì nếu đất bị chiếm… và trời cũng không còn…

Thì Overworld sẽ tồn tại ở đâu?

 

---

 

Một nhóm cư dân bắt đầu rời bỏ đồng bằng Spawn, đi về phía rừng rậm hay băng giá, tin rằng nơi đó ít cổng Nether.

Nhưng chẳng ai biết rõ.

Chỉ biết rằng từ đêm hôm ấy…

 

> Mỗi tiếng gió rít trên cao đều khiến họ rùng mình.

 

> Và bầu trời – thứ từng bảo vệ họ – giờ đã bị xé rách không thể lành.