Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Phần 1: Đá Obsidian Vỡ Ra
Không ai ngờ, nó lại xảy ra ở cánh cổng cổ phía Đông, nơi tưởng như bị phong kín bằng đá obsidian dày đến ba lớp.
Suốt nhiều ngày qua, các toán gác cổng luân phiên canh giữ, vẫn thấy bề mặt tím của cánh cổng im lìm, lạnh lẽo. Không hề có chuyển động, không hề có âm thanh.
Đôi lúc, chỉ là một vài tiếng vo ve yếu ớt, hay một làn sáng nhấp nháy mờ nhạt – rồi tắt lịm như thể chính Nether cũng đang do dự.
Nhưng đêm hôm đó, mặt đất rung chuyển.
> ẦM!
Một tiếng nổ không hề báo trước vang lên, khiến cả sườn núi phía Đông như bật tung khỏi móng đá.
Tường gác đổ sập.
Cánh cổng – nơi bị niêm phong bằng khối obsidian dày nhất, khắc runes cổ để khóa năng lượng – nứt toạc ra như bị xé bởi một lực nào đó từ bên kia thế giới.
Tia sáng tím chói lóa phóng ra khắp không trung, kèm theo làn khói đen đỏ như m.á.u đông, cuộn xoáy giữa gió.
Và rồi...
> “Chúng tràn ra.”
Từ giữa ánh sáng, Piglin cưỡi hoglin phóng ra như thác lũ, Wither Skeleton nhảy qua đống đá nứt, Blaze b.ắ.n những quầng lửa thẳng vào tường đá, và phía sau chúng – một Ghast khổng lồ bay qua rìa đồi, hét lên một tiếng rùng rợn, khiến từng con bò trong làng cách đó cả trăm khối cũng bỏ chạy cuống cuồng.
Căn cứ trinh sát nơi cổng bị phá hoàn toàn bị áp đảo trong vòng năm phút.
Những chiến binh gác cổng đã b.ắ.n tên cháy, kích hoạt bẫy mìn bằng đá đỏ, đổ dung nham từ tầng cao xuống, nhưng lực lượng quá mỏng.
Đến cả golem sắt cũng bị lũ Hoglin hung tợn quật ngã, phần vì đất mềm, phần vì đòn đánh từ Piglin mang sức mạnh của vũ khí địa ngục – thanh rìu cháy âm ỉ.
Một chiến binh may mắn trốn vào đường hầm tạm – anh là người đã chạy xuyên đêm, vượt qua đồi núi, về đến đồng bằng gần trung tâm, mang theo hai tin tệ hại:
1. Cánh cổng phía Đông đã bị phá hủy hoàn toàn.
2. Một đạo quân lớn đang tiến về trung tâm – nhiều hơn mọi đợt trước.
---
Bình minh hôm sau không có mặt trời.
Chỉ có một đám tro đen bay từ phía Đông, như ám hiệu rằng:
> “Cổng đã mở. Không còn rào cản.”
Phần 2: Piglin Đầu Tiên
Có một điều mà thế giới Overworld chưa từng chuẩn bị:
Kẻ địch biết suy nghĩ.
Không phải zombie vô thức. Không phải lũ creeper tự nổ trong vô định. Không phải skeleton chỉ biết b.ắ.n cung từ xa như cái máy.
Mà là những chiến binh thực thụ, mang hình thù quái dị, một nửa thú hoang, một nửa người lính – và chúng có tổ chức.
---
Tiền đồn phía Nam – tên gọi là Trạm Gỗ Sồi – được dựng vội bằng ván, đá và đất, nằm sát bìa rừng rậm.
Nơi đây từng là trạm quan sát mạch đất đỏ và các cổng đá bị chôn vùi. Dù nhỏ, nhưng có tháp gác, tường chắn, và 4 chiến binh canh giữ.
Đêm đó, sương mù phủ đầy thung lũng, khiến ánh đuốc không rọi xa quá vài khối. Không ai nhìn thấy chúng cho đến khi mũi tên đầu tiên cắm vào tấm khiên gỗ.
> Phập!
Gã lính gác xoay người chưa kịp hét thì rìu vàng xé toạc lớp ván trước mặt.
Những Piglin đầu tiên bước ra từ rừng – không phải vài con lạc lối như trong các ghi chép xa xưa – mà là một đội chiến đấu, đi hàng, giữ cự ly, có tiền trảm hậu kích.
Giáp chúng mặc không đồng bộ – phần lớn là mảnh giáp netherite cũ, nứt, đôi chỗ cháy sém, vài cái bị nạm bằng mảnh xương hoặc thép đen.
Tuy nhiên, thái độ của chúng không giống kẻ hoang dã.
Một con Piglin – to hơn, nặng hơn, có dấu hiệu từng là chỉ huy – dùng tay ra hiệu, chia nhóm theo cánh, rồi cùng lúc xông lên từ ba phía, tránh né bẫy gai và mìn đá đỏ như thể chúng từng tập qua.
Bẫy đá – vô dụng.
Hố dung nham – chúng ném xác creeper c.h.ế.t xuống trước để vô hiệu hóa.
Cung thủ trên tháp – bị Blaze yểm trợ từ xa.
Toàn bộ tiền đồn bị xóa sổ trong vòng tám phút. Một lính sống sót bằng cách giả c.h.ế.t trong hầm chứa khoai. Khi trời sáng, hắn run rẩy bò ra, trên tay là một mảnh giáp netherite bị lột từ tay Piglin, và trên mặt – nỗi kinh hoàng.
---
Ở tiền đồn thứ hai – Trạm Đá Xám, gần hồ băng – báo động đã được gửi trước. Tường cao hơn, có rãnh bẫy lava, có pháo tên. Nhưng cũng không cản nổi chúng.
Lần này, Piglin đi kèm theo Hoglin mặc giáp lưới thép thô. Đội hình phía trước dùng khiên gỗ đen chắn đòn, phía sau là Piglin tay cung b.ắ.n tên cháy.
Khi đụng bẫy, chúng dừng lại, lùi, và đốt rừng xung quanh, khiến gió đổi chiều, thổi khói vào trong trại.
Rồi một đợt Piglin thở ra khí lửa lao lên – đây không còn là chiến đấu, mà là công thành.
Chiến binh Overworld báo lại rằng Piglin biết làm điều mà zombie không thể: chờ đợi. Quan sát. Giao tiếp bằng tiếng gầm trầm ngắt đoạn, giống mã cổ lệnh.
Chúng còn kéo t.h.i t.h.ể đồng loại ra sau, không bỏ lại dấu vết.
Không ai hiểu làm sao bọn quái từ Địa ngục lại học được chiến thuật, nhưng rõ ràng: có kẻ đang huấn luyện chúng.
---
Đến ngày thứ ba, 5 trạm gác đã mất liên lạc.
Khi các đội cứu viện tới nơi, tất cả những gì còn lại chỉ là vách đá cháy dở, nền đất ám than, và ký hiệu hình đầu rìu khắc lên đá bằng vết than đen.
Luôn là một ký hiệu giống nhau – chữ tượng hình hình mặt Piglin với vết rạch ngang mũi.
Ở trung tâm dấu hiệu, lính trinh sát tìm thấy một cuộn da cháy dở – phần viết bị mờ, nhưng còn dòng cuối:
> “Không phải chiến tranh. Là tái chiếm.”
---
Các trưởng làng và chỉ huy quân sự họp khẩn.
Nhiều ý kiến tranh cãi:
Có nên rút về thành trì ngầm và thủ lâu dài?
Hay mở đợt phản công nhanh trước khi Piglin củng cố?
Có thể liên lạc với thế giới khác để tìm sự giúp đỡ không?
Cuối cùng, quyết định được đưa ra:
> “Phải cắt đứt các cổng phụ bằng mọi giá. Không để chúng tiếp viện.”
Họ gửi đội phá cổng, mang theo thuốc nổ, rìu kim cương, và hòm chứa đá thông minh, với hy vọng đóng sập các lối đi của Piglin.
Nhưng...
---
Ngày thứ năm, một sự kiện làm thay đổi mọi giả định.
Một trạm gần núi Tuyết Trắng bị đánh úp.
Nhưng lần này, lính sống sót kể lại rằng:
> “Chúng nói. Một tên Piglin, không rõ là đực hay cái, đã nhìn thẳng vào tôi, rồi bằng giọng khàn khàn nói:
'Các ngươi quên rồi sao? Chúng ta từng là một.'”
Chuyện ấy lan ra như sấm sét giữa ngày khô.
Piglin – biết nói. Biết lịch sử. Biết mối liên hệ nào đó mà các học giả Overworld chưa bao giờ tưởng tượng.
Câu hỏi được đặt ra trong sợ hãi:
> Liệu bọn chúng... đã từng thuộc về thế giới này?
Phần 3: Linh Hồn Bị Ép Buộc
Chiến tranh không chỉ lấy đi đất, máu, hay thời gian.
Nó còn cướp đi những gì từng là người thân, bạn bè – hoặc ít ra, từng là một linh hồn có ý thức.
Và ở biên giới phía Đông của đồng bằng, lính trinh sát bắt đầu thấy chúng quay trở lại. Nhưng không còn là "chúng" nữa.
---
Gần pháo đài Đá Cứng – cứ điểm lớn gần nhất trục cổng thứ ba – đội gác ban đêm phát hiện những chuyển động kỳ lạ trong sương:
Bóng người cầm rìu đá.
Di chuyển theo đường thẳng, không ngập ngừng.
Không gầm, không rít, không kêu – chỉ có im lặng và đôi mắt trắng nhạt.
Khi đến gần, họ nhận ra: đó là thợ mỏ từng mất tích ba tuần trước.
Gương mặt anh ta không đổi, tay vẫn đeo chiếc vòng lá sồi từng được con gái tặng. Nhưng nét mặt đã vô hồn. Không còn phản ứng.
Khi lính gác hét gọi tên, người đó không trả lời. Khi tiến lại gần, anh ta rút kiếm sắt rỉ ra, tấn công không do dự.
Sau khi bị hạ gục, t.h.i t.h.ể co giật vài lần, rồi tan thành khói đen – đúng kiểu Nether khi hồn bị kéo ngược.
---
Ngay sáng hôm sau, toàn bộ lính gác pháo đài được triệu tập kiểm tra tâm thần. Một số người bị ám ảnh đến phát khóc, bởi:
Có người nhận ra cả người thân từng chôn trong nghĩa trang gần Spawn.
Một người lính đã nhận ra người vợ từng mất do tai nạn đào mỏ, nay cầm kiếm netherite bước đi giữa đoàn quân quái vật.
Các học giả từ làng Trắng đến pháo đài, mang theo sách cổ, bắt đầu rà lại dấu tích pháp thuật.
Trong một cuốn sách da nâu có niêm ấn đá đỏ – Bản Ghi Hồi Linh – một đoạn được dịch:
> "Khi cổng Nether mở lâu quá, bóng tối không chỉ lan ra – nó gọi tên những linh hồn từng là m.á.u thịt nơi đây."
> "Hơi thở của vùng Đỏ có thể thổi sự sống giả lên những mảnh ký ức còn sót lại. Chúng trỗi dậy – không phải để sống, mà để làm công cụ."
---
Bắt đầu xuất hiện những sinh vật lai tạp:
Một Zombie mặc giáp dân làng, đeo dây da từng là túi lúa.
Một Skeleton cưỡi trên một con ngựa tên là “Tro”, được cho là đã mất tích từ đợt lũ năm ngoái.
Một Creeper có dấu hiệu từng là thú nuôi ocelot biến dị – đuôi vẫn còn, nhưng mắt vàng đã mờ đục.
Các thợ rèn khi giải phẫu xác chúng (trước khi chúng kịp bốc khói) phát hiện:
Một lõi hắc diện thạch bên trong ngực, bọc bởi dây đá phát sáng đỏ.
Mạch m.á.u bằng chỉ nether – giống như đường dẫn năng lượng.
Và đặc biệt, một mảnh ký hiệu khắc runes Nether ở phía xương trán.
Từ đó, thuật ngữ mới được đặt ra:
> Mob Hồn Bị Ép – Forced Soul Mob
---
Khi tin này về tới các làng lớn, dư luận chấn động. Nhiều làng ngừng gửi quân, sợ chính những người họ cử đi sẽ quay về trong hình hài khác.
Một số làng tìm cách đóng cửa với thế giới, niêm phong mỏ, che kín lối ra vào.
Tuy nhiên, các làng sát cổng không có lựa chọn – hoặc chiến đấu, hoặc bị nuốt chửng.
Một trưởng làng tóc bạc từ ngọn đồi Gió Than thốt lên trong buổi họp:
> "Nether không giết... nó đồng hóa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Một đêm, đội tuần tra từ Đồi Sương phát hiện bốn mob cưỡi skeleton horse đang dò xét hàng rào đá.
Chúng không tấn công – chỉ đi vòng, ghi nhớ tuyến đường, rồi rút lui.
Một thầy phù thủy (witch) từ khu rừng tối quan sát bằng ống kính đá lưu ly phát hiện:
Mỗi mob có tia khí mờ mờ nối với một vật thể đang bay phía trên mây – một khối năng lượng đen, hình lập phương, giống như máy chủ truyền lệnh.
Có vẻ chúng không tự ý hành động – mà được điều khiển đồng bộ, như một mạng lưới.
Các kỹ sư đá đỏ bắt đầu lên kế hoạch:
Phá kết nối truyền lệnh.
Tạo sóng nghịch từ máy phát đá đỏ.
Dùng gương chiếu lại dòng lệnh.
Nhưng tất cả chỉ là giả thuyết.
---
Ở thành cổ phía Bắc, nhóm nghiên cứu phát hiện một bức tường đá khắc chữ cổ, lâu nay bị rêu phủ kín.
Dịch lại được vài dòng:
> “Đừng đánh thức bóng tối từng ăn linh hồn của chính các ngươi.”
> “Khi những người từng là bạn trở thành xác sống, hãy biết rằng: thời gian không còn nữa.”
---
Đêm ấy, cả pháo đài Đá Cứng thức trắng. Không vì kẻ địch tấn công.
Mà vì... họ không còn chắc đâu là kẻ địch nữa.
Phần 4: Đập Ngầm Bị Phá
---
Trong lòng đất phía Nam vùng đồng bằng Spawn, nơi giao cắt giữa hai con sông và bốn mạch suối ngầm, có một công trình được xây dựng bằng đá phiến: Đập Thủy Lưu.
Đây là công trình cổ do những dân làng đầu tiên xây từ thời chưa có Golem – nó giữ lại nước mùa mưa, điều phối cho đồng ruộng, và quan trọng nhất: tạo ra dòng thủy điện đá đỏ nuôi hệ thống cửa sập và kho bảo quản thực phẩm ở các làng gần đó.
Đập Thủy Lưu nằm sâu dưới lòng đất, được bảo vệ bởi tường đá dày 5 khối, có lớp chống cháy, và cửa đá đỏ được niêm phong bằng mật khẩu 3 lớp.
Không ai ngờ – nó lại là điểm yếu lớn nhất.
Ba ngày sau cuộc tấn công của Ghast, các nhóm dò địa chấn đá đỏ ghi nhận d.a.o động lạ dưới lòng đất, như có những bước chân cực nhẹ… và nóng.
Một thợ kỹ thuật đá đỏ tên Caz phát hiện: hệ thống điều tiết nhiệt độ tại khu trữ lạnh tự ngắt vào ban đêm – dù không ai lập trình như vậy.
Anh cho kiểm tra lớp đá bên ngoài, phát hiện có mảng đá nền bị nung chảy, dường như có gì đó đang… đi qua lava.
Lúc đầu, họ nghĩ là magma cube hoặc blaze chui nhầm – nhưng không lâu sau, một bóng đỏ cưỡi vật gì đó bước vào tầm nhìn.
Dưới ống quan sát, một đội piglin cưỡi strider – sinh vật không sợ dung nham, đang lặng lẽ tiến đến đập qua tuyến lava tự nhiên.
Không ồn ào, không vũ khí phát sáng, không phát ra tiếng hét thường thấy.
Strider đi rất chậm, nhưng cực kỳ ổn định. Piglin cưỡi trên lưng chúng không bận tâm quan sát – chúng đeo kính đen netherite, như đang kết nối với hệ thống dẫn hướng.
Caz hoảng hốt chạy đến kéo còi báo động, nhưng hệ thống tín hiệu đá đỏ không phản hồi.
Toàn bộ khu điều khiển đã bị vô hiệu hóa – có ai đó đã can thiệp từ bên trong.
Piglin không hề tấn công trực tiếp đập bằng vũ lực. Thay vào đó, chúng dùng búa netherite rỉ đập vào đúng vị trí lõi nút thoát nước khẩn cấp.
Đó là nơi duy nhất không được gia cố bằng obsidian, vì cần nhanh thoát nước khi lũ khẩn.
Một cú. Hai cú.
Đá kêu răng rắc.
Đến cú thứ sáu – một tiếng nổ nước vang lên, và mặt đất rung chuyển.
Lũ.
Không phải lava. Không phải lửa. Mà là một dòng nước khổng lồ, đen đặc phù sa, lẫn bùn và rác.
Trong vòng chưa đến mười phút, toàn bộ khu trữ lương của 5 làng ven sông bị nhấn chìm.
Các kho đá chứa hạt giống, bánh mì, khoai tây nướng – tất cả trôi theo dòng nước đục.
Cửa đá đỏ bị rỉ, piston không phản hồi, hàng ngàn thùng shulker box ướt sũng.
Đàn bò bị cuốn trôi, golem bị ngập đến cổ, nông dân trèo lên cây, còn lính canh không thể bơi vì mặc giáp sắt.
Khi dòng nước lắng xuống, không còn làng nữa. Chỉ còn bùn, và một vài mảnh lều xé rách.
Overworld vốn tưởng Nether chỉ có lửa và sức ép – nhưng lần này, Nether đánh bằng nước.
Một điều không ai ngờ đến: kẻ từ thế giới dung nham lại dùng chính dòng nước để hủy hoại.
Chính điều này gây hỗn loạn:
Dân làng không hiểu chuyện gì đang xảy ra – "Sao piglin lại lặn được dưới đất?"
Truyền tin đá đỏ chập chờn – tín hiệu bị nước ngắt quãng.
Kho thực phẩm khẩn cấp bị mất – Overworld rơi vào cảnh khan hiếm.
Tình báo khẳng định: đây không phải cú đánh bất ngờ – mà là một phần kế hoạch tổng thể.
Piglin không cần đánh ở nơi mạnh nhất. Chúng đánh vào điểm yếu nhất. Và biến nó thành lợi thế.
Ba làng phía Đông nổi loạn, từ chối gửi thêm quân nếu không có đủ lương thực.
Một hội trưởng làng ở phía Bắc hô: “Không thể chiến đấu khi con tôi đói!”
Golem tại làng Tháp Cũ dừng hoạt động vì piston điều hướng ngưng chạy – đá đỏ hỏng do ngập.
Một số lính đầu hàng, xin rút khỏi tuyến đầu, vì không muốn “chết vì đói trước khi c.h.ế.t vì lửa.”
Tại hội đồng chiến lược, người chỉ huy thốt lên:
> "Chúng không chỉ phá tường. Chúng phá lòng người."
Phần 5: Tiếng Cười Trong Bóng Tối
---
Pháo đài Vực Tro – căn cứ phòng thủ lớn thứ hai của Overworld – được xây ngay tại rìa khe núi, nơi địa hình hiểm trở và tầm nhìn rộng, từng được coi là bức tường lửa chống lại Nether.
Tường đá đen cao mười khối, hai lớp cổng đá đỏ, bốn tháp canh với thợ b.ắ.n cung túc trực ngày đêm, và hàng tá bẫy mìn, cạm bẫy đá đỏ cài bên dưới mặt đất.
Chưa có kẻ thù nào từng vượt qua pháo đài này – cho đến đêm thứ bảy.
---
Trăng bị tro che khuất.
Không khí không còn mùi cỏ, chỉ có mùi đá cháy, như thể bầu trời vừa bước qua một vụ nổ nào đó.
Người gác cổng phía Đông – lính trẻ tên Harl – nhìn qua ống kính tầm xa, thấy đám piglin đang tiến đến như thường lệ: hàng ngũ không đều, vũ khí lấp lánh trong tay, cưỡi hoglin nện móng làm đất rung.
Nhưng hôm nay… có gì đó khác.
Ở giữa đội hình, không mang giáp, một dáng người cao, khoác áo choàng màu tro, đầu đội chiếc mặt nạ bằng xương. Hắn không cầm vũ khí. Không ra lệnh. Không chiến đấu.
Hắn chỉ đi – như đang dạo bước trong công viên.
---
> “Có một tên lạ mặt… đứng giữa chúng,” Harl báo vào hệ thống đá đỏ liên lạc.
“Hắn không giống piglin. Dáng đi thẳng, bước đều… người? Không chắc.”
Từ tháp canh phía Nam, một cung thủ lão luyện cũng phát hiện điều đó:
> “Không lắc đầu như piglin. Không rít lên. Không hít ngửi vàng. Chắc chắn là sinh vật khác.”
Toàn pháo đài được đặt trong tình trạng báo động cấp hai. Nhưng như mọi lần, quân phòng thủ vẫn tự tin.
---
Piglin tấn công đúng như dự đoán – chia đội, xé cổng, thử phá bẫy.
Nhưng rồi chúng dừng lại, trước ranh giới tháp thứ ba.
Kẻ đeo mặt nạ đứng yên.
Hắn ngẩng đầu lên nhìn pháo đài. Rồi đưa tay ra phía sau lưng – như thể chạm vào một vật thể vô hình.
Không ai thấy rõ.
Chỉ có một thứ: ánh sáng đỏ mờ từ các khối đá dưới chân hắn chớp lên.
---
> “Có xung đá đỏ từ phía ngoài pháo đài!” – kỹ sư canh gác tầng hai hét lên.
Một âm thanh "click" vang lên… rồi hàng loạt bẫy đá đỏ bị vô hiệu hóa.
Cạm bẫy lửa không cháy. Piston không đẩy ra. Mìn không phát nổ.
Một chuỗi xung điều khiển vừa bị can thiệp – từ bên ngoài.
---
Cổng thứ nhất bị đạp sập.
Tháp canh thứ tư bốc cháy.
Ghast từ xa bắt đầu bắn, nhưng chỉ nhắm vào các điểm tiếp năng lượng đá đỏ.
Lửa lan. Đá đỏ tắt. Đèn hiệu sụp.
Phía trên cao, các chiến binh blaze bay vòng tròn, như đang trêu ngươi.
Mặt đất nứt ra, lava tràn lên.
---
Kẻ đeo mặt nạ vẫn đứng đó – không hề di chuyển.
Một piglin đứng gần hắn quay lại, chờ mệnh lệnh. Hắn gật nhẹ đầu.
Ngay lập tức, hoglin xông lên, phá tan lớp chắn còn lại.
Golem bị đốt cháy từ bên trong – ai đó đã làm nóng lõi năng lượng của chúng.
Các tháp cung thủ gãy đôi.
Pháo đài Vực Tro sụp đổ sau chưa đầy mười bốn phút.
---
Harl, người lính trẻ, bị thương nặng, trốn dưới lớp đá sụp.
Từ khe nứt, cậu nhìn thấy kẻ đeo mặt nạ đang bước vào sân chính của pháo đài.
Hắn nhìn quanh, không nói gì. Rồi… từ miệng mặt nạ, một tiếng cười vang lên.
Không giống piglin. Không giống người.
Nó dài, lạnh, và sâu như đá chảy trong lòng đất.
---
Tiếng cười đó vang vọng khắp thung lũng.
Nó không cần thông điệp. Không cần tuyên chiến.
Nó là tuyên bố.
---
Ba ngày sau, từ đống tro tàn của pháo đài, một nhóm trinh sát tìm thấy:
Một chiếc mặt nạ bằng xương, rạn nứt, nằm giữa sân.
Một khối obsidian bị khắc dòng chữ ngắn:
> "Mọi pháo đài đều biết sợ."