Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

Tiếng nước chảy ào ào trong phòng tắm.

 

Tôi trợn tròn mắt ngơ ngác, con Samoyed trắng muốt đối diện trông như con ngốc trăm cân, vươn lưỡi ra khỏi ổ đứng dậy cọ vào tôi.

 

Nhưng giây tiếp theo, nó xuyên qua cơ thể tôi và ngã lăn quay ra đất.

 

Con chó mập rên ư ử, ngơ ngác ngẩng đầu nhìn tôi.

 

Cái tiếng động này thật đáng sợ, mới ngã nhẹ một cái đã ầm ĩ cả đất trời.

 

Cửa phòng tắm nhanh chóng bật mở, một người đàn ông chỉ quấn khăn tắm ở nửa dưới vội vàng xông ra.

 

Anh hành động quá nhanh, thậm chí một chân còn chưa kịp xỏ vào dép.

 

"Thúy Hoa! Con lại đ.â.m vào đâu nữa rồi? Để bố xem nào."

 

Tôi sững sờ, cái tên này quen quá.

 

Nhìn kỹ lại, hình như tôi đã gặp con ch.ó béo và anh đẹp trai bán khỏa thân này rồi.

 

Con chó béo ủn ỉn nhìn chằm chằm tôi, người đàn ông mơ hồ ngẩng mắt lên, bốn mắt nhìn nhau.

 

Dù biết anh không nhìn thấy tôi, tôi vẫn giơ tay lên theo bản năng.

 

"Haizz"

 

Sau đó, cảnh tượng như dừng lại, 'bịch' một tiếng.

 

Tôi trợn tròn mắt, đúng là tuổi trẻ, đặt lưng xuống là ngủ ngay được.

 

Tôi hoảng, chó cũng hoảng.

 

Biểu cảm kinh hoàng của anh vừa rồi y hệt lúc phát hiện xương đùi của tôi khi dắt chó đi dạo chiều nay.

 

Chẳng lẽ anh nhìn thấy tôi thật ư?

 

Vậy chẳng phải tôi dọa c.h.ế.t người rồi sao?

 

"Thúy... Thúy Hoa phải không? Mày mau cứu anh ta đi chứ!"

 

Tôi là một hồn ma trong suốt, con ch.ó này còn hữu dụng hơn tôi nữa.

 

Con Samoyed xoay quanh anh đẹp trai vài vòng, rồi ngồi phịch lên mặt bố nó.

 

Cảm giác ngạt thở cận kề cái c.h.ế.t khiến anh quờ quạng hai tay, đẩy cái m.ô.n.g chó trắng muốt đang trên mặt ra một bên.

 

Tôi hơi sợ hãi rụt vào góc, nhìn anh từ từ tỉnh lại.

 

"Cô... cô là ai? Sao lại xuất hiện trong nhà tôi!"

 

Anh cũng co rúm lại ở một góc khác, con Samoyed giữa chúng tôi thì vui vẻ xoay vòng.

 

Giới trẻ có khả năng tiếp nhận sự thật rất cao, sau một hồi hỗn loạn, anh ngồi xuống sofa.

 

Tôi lơ lửng đối diện anh, không phải vì anh không cho tôi ngồi.

 

Mông tôi trong suốt, ngồi xuống sẽ xuyên qua ghế sofa, chỉ lộ mỗi cái đầu ra, có lẽ còn đáng sợ hơn.

 

"Cô chính là cái thứ... bị phân thây chiều nay đó à?"

 

Nghe cứ là lạ, bị người khác miêu tả như vậy, thật đáng sợ.

 

"Anh cứ gọi tên tôi đi, tôi là An Trường Lạc."

 

Anh đẹp trai có chút không thể chấp nhận được.

 

"Tôi gọi cô là gì? Cô ra khỏi nhà tôi đi chứ, chị ơi, cô là một con ma, còn bày đặt tự giới thiệu bản thân nữa. Cô còn là một con ma mà tôi không hề quen biết."

 

Linlin

Tôi có chút tủi thân.

 

"Hình như tôi không ra ngoài được."

 

Vừa nãy tôi đã thử rồi, chỉ cần rời xa anh một chút là không thở được.

 

Đáng sợ quá, ma quỷ mà cũng có cảm giác ngạt thở sao.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Anh xoa trán, hiển nhiên không muốn nói chuyện với ma.

 

"Tôi đau bụng, đi vệ sinh một lát, cô cứ ở đây chờ chút."

 

Anh xoay người đi vào nhà vệ sinh.

 

Một lát sau, anh đi ra.

 

Người đàn ông tự nhiên đi ngang qua tôi, như thể không còn nhìn thấy tôi nữa, rồi đi về phía phòng ngủ.

 

Nhìn bộ dạng này, chắc là chuẩn bị đi ngủ.

 

Tôi đi trước một bước chặn anh lại.

 

"Anh định g.i.ế.c tôi à?"

 

Anh đẹp trai sững sờ.

 

"Cô nhìn lén tôi đi vệ sinh à?"

 

Vẻ mặt tôi không được tự nhiên.

 

"Tôi nghe thấy mà."

 

Vừa nãy anh lén lút ngồi xổm trong nhà vệ sinh, hỏi Doubao cách xử lý khi bị ma ám.

 

Doubao nói dùng kiếm gỗ đào và tỏi, sau đó tôi liền nghe thấy tiếng anh bị trừ tiền qua Alipay.

 

Vẻ mặt anh đẹp trai như bị táo bón.

 

"Ngày mai tôi mời thầy tiễn cô đi được không? Tiễn cô đi sẽ không để anh ta g.i.ế.c cô."

 

Tôi lắc đầu như trống bỏi.

 

"Không được, tôi sợ."

 

Anh tựa vào khung cửa.

 

"Tôi mới đúng là người nên sợ chứ? Cô là ma sợ cái quái gì!"

 

Từ lúc nãy đến giờ, anh nói chuyện rất hung dữ, tôi nhớ lại lần đầu tiên gặp anh vào chiều nay.

 

Rõ ràng lúc đó còn là anh đẹp trai tươi sáng rạng rỡ, sao tự dưng lại biến thành pháo tép rồi.

 

Bốn năm nay tôi bị kẹt ở cái quảng trường cũ nát kia, xung quanh cũng chẳng có con ma nào nói chuyện với tôi, hôm nay khó khăn lắm mới được trú ngụ ở địa điểm mới, anh vừa gặp đã muốn tiễn tôi đi.

 

Tôi quá đau lòng, càng nghĩ càng khó chịu, vừa mở miệng đã khóc gào thét.

 

Con chó béo nhà anh vừa nghe tôi khóc, lập tức phát ra cộng hưởng tâm hồn.

 

Một người một chó...

 

Một ma một chó.

 

"Gào~"

 

"Gào~~"

 

"Gào gào gào~"

 

Anh đẹp trai sắp phát điên rồi, anh vươn tay muốn bịt miệng tôi nhưng lại xuyên qua.

 

Anh đành chạy về phòng khách bịt miệng chó.

 

Nhưng tiếng khóc của tôi không ngừng, con ch.ó cuống quýt đạp chân liên tục.

 

Không biết đã đạp trúng chỗ nào của anh đẹp trai, vẻ mặt anh bỗng nhiên đau đớn, anh nằm phục xuống đất, nửa ngày không đứng dậy nổi.

 

"Chị ơi tôi chịu cô rồi, rốt cuộc cô muốn làm gì? Tôi không tìm đạo sĩ nữa được chưa?"

 

Tôi hít hít mũi, cuối cùng cũng thấy dễ chịu hơn một chút.

 

"Tôi... tôi nhớ mẹ tôi."

 

Anh có chút cạn lời ngẩng đầu nhìn tôi.