Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Vật lộn đến nửa đêm, cuối cùng anh cũng chìm vào giấc ngủ sâu, ma không cần ngủ nên tôi cứ ở phòng khách chơi với chó.
Màn đêm bên ngoài cửa sổ dần phai nhạt, khi ánh sáng yếu ớt xuyên qua rèm cửa, tôi theo bản năng muốn trốn.
Nhưng con ch.ó béo phấn khích cứ rên hừ hừ, rõ ràng vẫn chưa chơi đủ.
Đành liều mình chơi cùng chó con!
Tôi nghiến răng tiếp tục bay lơ lửng trong nhà, cho đến khi trời sáng hẳn, tôi phát hiện mình vẫn bình an vô sự lơ lửng giữa không trung.
Trước đây có nắng tôi đều trốn dưới lòng đất, hôm qua trời âm u hiếm khi tôi ra ngoài dạo chơi thì bị chó đào mộ.
Hóa ra tôi không sợ ánh nắng mặt trời!
Cửa phòng ngủ mở ra, anh đẹp trai dụi mắt bước ra khỏi phòng.
Sau đó, anh cứng đờ xoay người đóng cửa lại, rồi lại mở ra.
"Mẹ kiếp!!!"
Anh suy sụp ngồi xổm xuống đất.
"Tối qua nhà tôi có trộm vào à?"
Tôi có chút ngượng, đây đều là do chó đ.â.m vào, nó quá hưng phấn, tôi là một con ma cũng không giữ nó lại được.
"Không có, tối qua nhà anh có ma vào."
Tôi tự cho là mình trả lời rất "nghệ thuật", anh hít sâu một hơi.
"Không dám mở mắt ra, hy vọng là ảo giác của tôi."
Tôi không nói nữa, lắng nghe anh lẩm bẩm một mình.
"Tự mình nuôi mà, tôi đáng đời tôi đáng đời, tự mình nuôi mà."
Sau khi đọc xong câu thần chú kỳ diệu, anh đứng dậy.
Linlin
"Tối qua tôi đã tìm hiểu rồi, nếu muốn cô hồn siêu phách tán... à không, đầu thai chuyển kiếp, thì phải hoàn thành chấp niệm trong lòng cô."
"Cô xem bốn năm rồi cô vẫn chưa đầu thai, chắc chắn là còn vướng bận điều gì."
Tôi gật đầu, có lý.
"Vừa hay gần đây tôi có thời gian rảnh, hôm qua cô nói nhớ mẹ cô, vậy chắc chắn mẹ cô chính là chấp niệm của cô, đi thôi?"
Anh đứng dậy, đeo dây dắt chó vào cho con chó.
Tôi mơ hồ bay lơ lửng giữa không trung.
"Đi đâu?"
"Đi đến nhà cô chứ."
Tôi có chút ngại ngùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Nhà tôi ở đâu ạ?"
Không khí hoàn toàn tĩnh lặng.
"Cô... hỏi tôi à?"
Tôi cũng chẳng biết nói gì nữa, tôi hình như chẳng nhớ gì cả, trong đầu mơ hồ.
Một người, một ma, một chó im lặng nhìn nhau hơn mười giây, đột nhiên anh nói:
"Có chuyện gì thì tìm chú cảnh sát."
Đúng rồi, hôm qua sau khi anh chạm vào xương đùi của tôi thì gọi điện cho cảnh sát, không lâu sau tôi liền bị đào lên.
Cảnh sát hẳn phải biết gì đó.
Thế là anh dẫn tôi đi về phía đồn cảnh sát, trên đường đi tôi biết được, anh đẹp trai tên là Phó Bách, người địa phương, năm nay hai mươi lăm tuổi.
"Anh đẹp trai thế mà chưa có bạn gái à?"
Anh liếc xéo tôi một cái.
"Làm ma rồi mà vẫn lắm chuyện thế."
Người tiếp đón anh là chú cảnh sát hôm qua, chú ấy cau mày đánh giá Phó Bách.
"Hôm qua đã đối chiếu rồi, xác nhận là một cô gái tên An Trường Lạc. Mẹ cô ấy vừa mới rời đồn. Chẳng phải cậu nói không liên quan gì sao? Sao bây giờ lại muốn biết địa chỉ nhà họ?"
Phó Bách xoa tay, cái người thật thà này nhìn là biết không biết nói dối.
"Hôm qua tôi căng thẳng quá, thật ra... tôi là bạn trai cô ấy."
Tôi hít sâu một hơi, nhìn chóp tai anh dần đỏ lên.
Ngại ngùng cái nỗi gì! Cái tên này có não không thế, cảnh sát xác nhận nạn nhân xong thì chắc chắn đã điều tra rồi, tôi làm quái gì mà có bạn trai.
Quả nhiên, ánh mắt của chú cảnh sát đối diện lập tức trở nên sắc bén.
"Cậu nói cậu là bạn trai cô ấy?"
Tôi hận không thể banh đầu anh ra xem bên trong có phải đang chứa hai cân não tôm không.
"Cảnh sát nghi ngờ anh rồi, đại ca! Bây giờ anh trong mắt chú ấy chính là huân công hạng nhất di động đó, giải thích đi!"
Cuối cùng anh cũng không còn ngại ngùng nữa, có chút mơ hồ nhìn tôi.
"Nói... nói sao đây."
Tôi nghiến răng.
"Anh cứ nói là anh đau lòng, muốn biết kết quả sự việc."
Đương nhiên cảnh sát không tin lý do vụng về như vậy, chúng tôi bị đuổi khỏi sở cảnh sát, hơn nữa ánh mắt của chú cảnh sát khiến tôi cảm thấy, Phó Bách có thể đã bị liệt vào danh sách đối tượng tình nghi rồi.