Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhưng loại khó chịu này hoàn toàn khác với lúc nãy, tôi không hề sợ hãi người này, chỉ có sự chán ghét tột cùng.
Lưu Thiên Tứ sưng vù như đầu heo, chỉ lộ ra một mắt và một miệng.
Tay trái hắn ta bị băng treo trên cổ, chân phải bị bó bột.
Phó Bách giật giật khóe miệng: “Bạn thân của cô quả là mạnh mẽ thật đấy, cô ấy cũng không sợ bị tạm giam hành chính à.”
“Lâm Kiều Kiều không sợ.”
Sáu năm trước, Lâm Kiều Kiều chính là chị đại có tiếng tăm trong giới xã hội đen ở khu chúng tôi, ngang ngược hống hách, coi trời bằng vung, không biết đã vào đồn cảnh sát bao nhiêu lần rồi.
Cô ấy vô tình làm bị thương tôi khi đang đụng độ với đám côn đồ ở phố đối diện, từ đó về sau gái ngoan và côn đồ trở thành bạn thân nhất.
Phó Bách ngồi phịch xuống chiếc ghế bên cạnh, Lưu Thiên Tứ ngước mắt nhìn anh, vừa mở miệng nói chuyện đã bị hụt hơi: “Các người là ai?”
Phó Bách không trả lời lời hắn ta, hỏi thẳng: “An Trường Lạc, có phải do anh g.i.ế.c không?”
Ngay khoảnh khắc câu nói đó thốt ra, ánh mắt người đàn ông với nửa bên mặt sưng vù tràn ngập kinh hoàng, không kìm được lại nhích thêm vài phân về phía giường bệnh, nhưng lại chạm vào vết thương, đau đến nhe răng trợn mắt.
Hắn ta vội vàng xua tay: “Tôi nói rồi mà không phải tôi giết! Tôi và An Trường Lạc không có thù lớn đến thế, chỉ là bốn năm trước tôi có sờ sờ đùi cô ta, thế là bị con điên kia nện cho một trận. Lúc đó không phải đã đánh một trận rồi sao? Hôm qua lại đánh một trận nữa, hôm nay các người còn đuổi đến bệnh viện đánh tôi nữa à?! Tôi đã nói rồi người cuối cùng An Trường Lạc gặp không phải tôi, lúc đó tôi cũng có bằng chứng ngoại phạm rõ ràng, cảnh sát đã điều tra rõ ràng rồi mà cô ta vẫn đánh tôi.”
Lưu Thiên Tứ tủi thân đến mức nước mắt cứ rơi lã chã.
“Kẻ hung thủ mà các người tìm, phải là cái tên mà An Trường Lạc thầm yêu mới đúng.”
Tim tôi bỗng run lên.
Phó Bách xoa xoa cái đầu đau nhức: “Sao lại lòi ra thêm một người nữa thế này?"
“Đối tượng thầm yêu?”
Người đàn ông khẽ khịt mũi: “Nếu như lúc đó cô ta đồng ý ở bên tôi, sao lại rơi vào cảnh này? Tối trước khi An Trường Lạc nghỉ việc, tôi tỏ tình với cô ta, con đàn bà c.h.ế.t tiệt đó không chỉ nói cô ta có người trong lòng, mà còn tát tôi một cái, tôi có thật sự hôn cô ta đâu chứ.”
“Thế là anh g.i.ế.c cô ấy à?” Phó Bách cau chặt mày.
Người đàn ông trợn mắt há hốc mồm: “Sao anh lại ngang ngược như con điên kia thế? Tôi không có! Lúc đó tôi muốn đánh cô ta lắm chứ nhưng bị người khác kéo lại, bà thím đó nắm tay tôi, cứ khăng khăng nói tôi quấy rối con bé vị thành niên, trời ạ, lúc đó An Trường Lạc đã 20 rồi, đâu phải vị thành niên? Nhưng bà ta không thèm nghe tôi nói gì cả, báo cảnh sát bắt tôi vào đồn, tạm giam hành chính một ngày, đợi tôi ra thì An Trường Lạc đã mất tích rồi.”
Bên ngoài trời đổ mưa phùn, tôi lơ lửng bên cạnh Phó Bách: “Chuyện này chẳng lẽ vẫn là g.i.ế.c người vì tình?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Anh hít sâu một hơi: “Hèn chi cảnh sát mãi không điều tra ra, cái vụ này của cô sao mà càng ngày càng nhiều người liên quan thế.”
Tôi hơi nản lòng.
Anh vỗ vỗ vai tôi nhưng tay lại xuyên qua cơ thể tôi: “Không sao, ít nhất chúng ta cũng biết rồi, Lưu Thiên Tứ không phải là hung thủ đó.”
Nhưng lời hắn ta nói, phải kể cho Lâm Kiều Kiều.
Lâm Kiều Kiều nghe xong thì im lặng: “Tôi biết Trường Lạc có người thầm yêu, nhưng cô ấy chưa bao giờ nói rõ với tôi. Thế này nhé, mai tôi dẫn anh đến nhà Trường Lạc một chuyến, tôi sẽ đánh lạc hướng dì đi, anh dẫn Trường Lạc vào nhà tìm một vòng, để cô ấy nghĩ xem có giấu ảnh đàn ông hay gì không.”
Chuyện đã đến nước này, chỉ đành làm vậy thôi.
Tôi theo Phó Bách về nhà, vừa bước vào cửa, Thúy Hoa đã nhào tới.
Phó Bách hơi ghen tị: “Tôi nuôi nó mấy năm rồi, sao nó lại thích cô đến thế nhỉ?”
Tôi bĩu môi: “Ai mà biết được, có lẽ tôi đẹp hơn anh chăng.”
Phó Bách đảo mắt: “Đẹp đấy, đẹp c.h.ế.t người luôn.”
Tôi tức đến muốn đá anh, nhưng cơ thể lại xuyên qua trước mặt anh.
Phó Bách đi tắm, tôi và Thúy Hoa chơi ở phòng khách.
Tôi phát hiện con ch.ó con vô cùng thích chơi trò đuổi bắt, mỗi lần tôi lướt đến gần nó, nó sẽ lập tức lách người tránh đi, rồi đổi lại là nó đuổi tôi.
Hứng lên, Thúy Hoa tông ngang đụng dọc trong phòng khách, như một con lợn rừng phát điên.
Khoảnh khắc nó quay lại lần nữa, tôi lướt đi càng lúc càng nhanh.
“Rầm” một tiếng, thế giới chìm vào tĩnh lặng.
Linlin
Trong làn hơi nước mịt mờ, Phó Bách đang đứng trong phòng tắm, đầu anh đầy bọt xà phòng, những giọt nước nóng lất phất chảy từ gò má xuống đường quai hàm sắc nét, men theo cổ trượt xuống cơ bụng săn chắc, rồi sau đó…
“Á!” Tôi hét lên một tiếng.
Phó Bách còn hoảng hơn tôi, anh lảo đảo một cái, ngay lập tức ngã nhào xuống đất.
Thúy Hoa nhìn cánh cửa phòng tắm đã bị nó đ.â.m nát, lắc lắc đầu.