Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi nhìn quanh, chỉ huy Phó Bách: “Anh lục tung hết sách của tôi lên đi.”
Nhưng không có một bức ảnh nào cả.
“Không phải chứ, cô thầm yêu kiểu gì mà chẳng viết nhật ký, cũng chẳng kể cho bạn thân, giấu kỹ thật đấy.”
Anh lắc lắc đầu, đầy tiếc nuối: “Cô xem cô giấu kín quá, người ta g.i.ế.c cô mà chẳng tìm ra manh mối gì.”
Tôi không hiểu sao lại thấy m.á.u nóng dồn lên: “Có khi nào không phải là anh ấy g.i.ế.c không?”
Phó Bách trợn tròn mắt, không tin nổi nhìn tôi: “An Trường Lạc, cô có thể đừng vô lương tâm thế không? Tôi mạo hiểm bị tóm vào đồn cảnh sát để giúp cô tìm kẻ sát hại, cô còn bênh vực cái tên đáng c.h.ế.t đó à?”
Tôi xụ mặt ngay lập tức, đúng là Phó Bách đã quá nghĩa khí rồi.
Tôi và Phó Bách tìm rất lâu, cả căn nhà không có bất cứ manh mối nào. Phó Bách mệt nhoài, nằm vật ra giường của tôi.
“Mùi này… thơm quá.” Anh thò đầu ra khỏi chăn của tôi.
Mặt tôi đỏ bừng vì tức giận, nếu ma cũng có thể đỏ mặt.
“Sao tôi cứ thấy mùi này quen quen như từng gặp ở đâu rồi ấy nhỉ?” Anh lại hít sâu thêm hai hơi.
Tôi lượn đến trước mặt anh, tung một cú đ.ấ.m móc trái, một cú đ.ấ.m móc phải, tất cả đều xuyên qua má anh, chẳng tạo được dù chỉ một làn gió.
“Anh có đê tiện không hả? Lại còn nằm bò trên giường con gái người ta mà hít lấy hít để nữa chứ?”
Hình như Phó Bách cũng nhận ra có gì đó không ổn, anh khẽ ho một tiếng rồi ngồi dậy.
Nhưng đúng lúc quay đầu, tay anh lại chạm vào một vật gì đó, thứ đặt dưới gối tôi, thậm chí còn giấu dưới ga trải giường.
Vẻ mặt Phó Bách lập tức trở nên nghiêm trọng, tôi cũng khó khăn nuốt nước bọt.
Anh run rẩy lôi vật đó ra, đó là một vật phẩm nhựa hình cục phân.
Anh nhếch mép: “Sở thích của cô đúng là đặc biệt thật đấy, lại giấu thứ này dưới ga trải giường.”
Mắt Thúy Hoa sáng rỡ, nó nhìn thấy “thức ăn ngon” liền nhanh chóng xông tới, há miệng ngậm cục phân vào cái mồm hôi hám của nó.
Phó Bách giật mình, vội vàng cạy miệng chó ra.
Thúy Hoa cũng nhận ra mùi vị không đúng, có chút ghét bỏ nhả thứ đó ra.
Cục phân dính đầy nước dãi chó rơi xuống đất, phát ra tiếng kêu “xì xì xì”, hóa ra đó là một cái bút ghi âm.
Linlin
Giây tiếp theo, tôi nghe thấy giọng nói của chính mình: “Học trưởng, anh có thích động vật nhỏ không ạ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Ừm.” Người đàn ông đáp lại một tiếng.
Hình như bên kia đang mưa, tiếng mưa rơi lộp bộp xuống ô nghe không rõ lắm.
Tôi nghe thấy giọng mình cẩn thận nói: “Vậy mấy con mèo con này anh có thể nhận nuôi không ạ? Em không nuôi được.”
“Nhà tôi có nuôi chó rồi, tạm thời không thể nuôi mèo.”
Lần này cuối cùng tôi cũng nghe rõ giọng người đàn ông đó, trong trẻo, dễ nghe, lại còn quen thuộc một cách kì lạ.
Tôi lơ lửng giữa không trung, cùng Phó Bách đang cầm cái bút ghi âm hình cục phân nhìn nhau chằm chằm, mắt chúng tôi từ từ mở to.
Phó Bách lộ vẻ mặt như gặp ma: “An Trường Lạc, cô…”
Tôi hít một hơi lạnh, nhìn Thúy Hoa sau lưng anh, hồi đó nó bé tí tẹo, giờ sao lại biến thành một con heo thế này.
Tôi đã nhớ ra rồi, người mà tôi thầm yêu suốt ba năm, đang sống sờ sờ đứng trước mặt tôi.
Lần đầu tiên tôi gặp Phó Bách là trên xe của mẹ tôi.
Phó Bách đi tới hỏi bài, lúc đó tôi mới 17 tuổi, qua cửa sổ xe, nhìn chàng trai với đôi lông mày và ánh mắt thanh tú, lần đầu tiên tôi cảm nhận được tim đập thình thịch là thế nào.
Nhưng mối tình đơn phương tuổi thanh xuân luôn đi kèm với sự tự ti sâu sắc, tôi không đủ dũng cảm.
Phó Bách là nhân vật nổi bật ở trường họ, còn tôi chỉ là một người xa lạ mà anh còn chưa từng gặp mặt.
Thậm chí chúng tôi không học cùng trường, gần như không có khả năng gặp mặt.
Trong ký ức của tôi, anh luôn tỏa sáng.
Có lẽ, mối tình đơn phương của cô gái trẻ đã tự động phủ một lớp hào quang lên anh, khiến tôi ngay cả dũng khí để nói chuyện với anh cũng không có.
Ngày hôm đó là lần đầu tiên, cũng là lần duy nhất tôi nói chuyện với Phó Bách.
Tôi thấy anh dắt một chú chó trắng nhỏ đi dạo trong mưa, đã ấp ủ rất lâu, mượn danh nghĩa mèo hoang, ghi lại đoạn đối thoại này.
Phó Bách mắt tròn xoe, nhưng sau đó, anh lại nuốt nước bọt, nụ cười trên khóe môi có chút không kìm được: “An Trường Lạc, cô thích thầm tôi à?”
Tôi lắp bắp không nói nên lời.
Trong phòng khách bỗng có tiếng động, tiếng bước chân của mẹ tôi ngày càng gần, kèm theo tiếng bà lầm bầm: “Sao mình lại nghe thấy trong phòng có người nói chuyện nhỉ?”
Phó Bách cất gọn bút ghi âm, không nói hai lời đi đến cửa sổ định trèo ra ngoài, nhưng quay đầu nhìn thấy Thúy Hoa đang chảy dãi cười ngốc nghếch, anh gặp khó khăn.