Hôm đó, sau khi tự mu a mộ phần cho chính mình, tôi đăng một bài lên trang cá nhân – Tiết kiệm chi tiêu, cuối cùng cũng tích góp được một căn nhà.
Mẹ tôi biết chuyện, liền bảo tôi thêm tên chị gái vào.
“Nếu không phải chị gái mày bị bệnh, làm sao mày có cơ hội đến thế giới này? Sống thì phải biết ơn.”
Được thôi, tôi biết ơn.
Tôi sẽ thêm tên cả nhà các người vào!
Thế này thì vừa lòng rồi chứ!
1
Từ khi biết nhận thức tôi đã hiểu rằng, số phận của người khác là do bố mẹ ban cho, còn số phận của tôi lại là do chị tôi ban cho.
Chị tôi hơn tôi bốn tuổi, khi đi mẫu giáo khám sức khỏe đã phát hiện mắc bệnh m.á.u mãn tính.
Để chữa bệnh cho chị tôi, mẹ tôi vốn không định sinh con thứ hai, nhưng bất đắc dĩ phải mang thai tôi.
Hồi đó bà ngoại nói với mẹ tôi, “Sinh thêm đứa nữa cũng tốt mà, một là có thể chữa bệnh cho Loan Loan, hai là nếu là con trai thì con còn có chỗ dựa.”
Sau đó tôi ra đời.
Đáng tiếc tôi là con gái, tủy xương cũng không hợp với chị tôi.
Thế là tôi trở thành gánh nặng của gia đình.
Mỗi khi chị tôi tái phát bệnh, mẹ tôi lại nghĩ là bà ta đã không chăm sóc tốt cho chị tôi, mỗi lần như vậy bà ta đều đổ lỗi cho tôi.
“Lê Khinh Khinh, biết mày vô dụng như vậy, thì không nên sinh mày ra, làm chúng tao còn phải bận tâm chăm sóc mày, sự quan tâm dành cho chị mày cũng bị giảm đi!”
Hồi nhỏ tôi không hiểu đó là mẹ thiên vị, chỉ tự trách mình, tại sao lại có nhóm m.á.u khác với chị.
Cứ thế, tôi lớn lên trong sự hổ thẹn.
Sau sáu tuổi, tôi bắt đầu có thể làm việc nhà.
Khi bố mẹ tôi đi bán hàng rong, họ bảo tôi nấu cơm cho chị.
Lúc đó nhà tôi dùng bếp củi, tôi đứng trên ghế đẩu vung xẻng làm cơm chiên trứng cho chị, mấy lần suýt ngã vào nồi.
Bà Bành hàng xóm nhìn thấy, khuyên mẹ tôi, “Khinh Khinh mới sáu tuổi, cô đã nỡ lòng để nó nấu cơm xào thức ăn sao? Nguy hiểm quá đi thôi.”
Mẹ tôi sầm mặt lại đáp, “Bà sợ nó nguy hiểm, vậy bà đi nấu cơm cho Loan Loan nhà tôi đi? Bà thương Khinh Khinh à, vậy hay là bà dẫn nó về nuôi đi?”
Bà Bành tức đến ngớ người, sau này không muốn quản chuyện nhà chúng tôi nữa.
Khi tôi học tiểu học lớp năm, bố mẹ tôi để tiện cho việc chữa bệnh của chị tôi, đã thuê một căn nhà nhỏ sáu mươi mét vuông trong thành phố.
Căn nhà có hai phòng ngủ, bố mẹ một phòng, chị tôi một phòng, còn tôi thì chỉ có thể ngủ trên ghế sofa.
Sau khi đến thành phố, gia đình càng thêm túng thiếu, để tiết kiệm tiền điện, mẹ tôi bắt đầu bắt tôi giặt tay quần áo của cả nhà.
Điều tôi sợ nhất là giặt quần jean của chị và tạp dề của bố mẹ tôi mặc khi bán hàng rong.
Quần jean quá cứng, tạp dề quá dầu mỡ, mỗi lần tôi đều chà xát đến rách tay, gãy móng.
Nhưng mẹ tôi chưa bao giờ xót xa cho tôi, bà ta chỉ biết cầm túi bột giặt lên mắng tôi dùng quá nhiều, lãng phí rồi nhíu mày quở trách.
“Mày không có bệnh, làm chút việc có gì mà ấm ức? Lê Khinh Khinh, mày phải nhớ kỹ, nếu không phải chị mày sức khỏe không tốt, mày đã không có cơ hội được sinh ra, nên mày phải biết ơn, phải chăm sóc chị thật tốt.”
Vì biết ơn, từ nhỏ đến lớn tôi chưa bao giờ được ăn một bữa no, quần áo giày dép đều nhặt đồ cũ rách Lê Loan Loan không mặc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Vì biết ơn, tôi ban ngày đi học, tối còn phải giúp bố mẹ bán hàng rong, tiền kiếm được đều đưa cho chị mua đồ bổ dưỡng.
Nhưng tôi chưa bao giờ than vãn.
Tôi vẫn luôn nghĩ, đợi sau khi học xong đại học, mình có thể tự kiếm tiền rồi, cuộc sống sẽ dễ dàng hơn.
Nhưng mẹ tôi lại ép tôi bỏ học trước kỳ thi đại học.
Bà ta nói nhà phải chữa bệnh cho chị, số tiền còn lại chỉ đủ cho một mình chị đi học đại học.
Hôm đó ở quán ăn vặt, lần đầu tiên tôi bộc phát, tôi khóc lóc tranh cãi với mẹ tôi, “Mẹ ơi, con và chị hơn kém nhau bốn tuổi, con học năm nhất thì chị đã tốt nghiệp đại học rồi, đợi chị có việc làm, ba người các người đều kiếm tiền, còn thiếu tiền học phí của con sao?”
Mẹ tôi kinh ngạc nhìn tôi, “Lê Khinh Khinh, mày đang nghĩ gì vậy? Chị mày đi học đại học là để trải nghiệm cuộc sống, sức khỏe nó không tốt, dù nhà có nghèo đến mấy cũng không thể để nó ra ngoài làm việc được!”
Cuối cùng tôi cũng nhận ra sự bất công của số phận.
Để có thể đi học, tôi đã lùi bước, tôi nói tôi không cần tiền sinh hoạt phí, tôi có thể tự đi làm thêm kiếm tiền.
Nhưng mẹ tôi vẫn không đồng ý, “Chuyện đi học mày đừng nghĩ nữa, bố mẹ tuổi đã cao, không bán hàng rong được nữa rồi, từ hôm nay mày sẽ thế chỗ.”
Tôi không muốn cả đời đứng ở cái hẻm đầy nước thải để nướng mì lạnh, chiên đậu phụ thối, thế là tôi quỳ xuống van xin mẹ tôi.
Chợ đêm người qua lại tấp nập, mẹ tôi sợ tôi ảnh hưởng đến việc làm ăn, cuối cùng bà ta cũng tỏ lòng từ bi.
Tôi đồng ý nghỉ học, bà ta đồng ý cho tôi tìm việc khác làm.
Sau này, tôi làm việc ổn định tại một công ty thiết kế nội thất, mỗi tháng đúng hạn nộp tiền lương, để mẹ tôi cầm đi mua thuốc tiêm cho chị.
Nhưng từ hôm nay trở đi, tôi định sống buông thả.
Vì tôi vừa nhận được kết quả khám sức khỏe của mình.
Tôi bị suy thận giai đoạn cuối, hay còn gọi là bệnh thận giai đoạn cuối.
Tôi không có tiền để ghép thận, không có tiền chạy thận.
Cho nên cuộc đời tôi, chỉ còn lại chưa đầy nửa năm.
2
Tôi nhét tờ kết quả khám sức khỏe vào túi, đến chợ đêm.
Từ xa đã thấy mẹ tôi mặc chiếc tạp dề dính dầu mỡ đang chào mời khách.
Bố tôi vừa ném đậu phụ thối vào chảo, vừa hỏi mẹ tôi.
“Khinh Khinh hôm nay làm sao vậy? Đến giờ này rồi mà vẫn chưa đến giúp đỡ?”
Mẹ tôi vén mái tóc lộn xộn ra sau tai, vừa nhanh nhẹn lau bàn, vừa gắt gỏng đáp.
“Ai mà biết con bé c.h.ế.t tiệt đó đi đâu rồi, dạo này càng ngày càng lười biếng! Quần lót của chị nó thay ra ba ngày trước mà nó cũng không thèm giặt!”
Nói rồi bà ta rút điện thoại định gọi cho tôi, nhưng vừa ngẩng đầu lên đã thấy tôi.
Mẹ tôi hậm hực bỏ điện thoại xuống, “Lê Khinh Khinh, còn đứng trơ ra đó làm gì, mau mau lại đây làm việc, chẳng biết điều gì cả!”
Tôi liếc mẹ tôi một cái, rồi đi thẳng.
Cách nhà tôi hai gian hàng là quầy bán mì nóng khô, ngày nào tôi cũng ngửi thấy mùi thơm mà nuốt nước bọt, nhưng chưa bao giờ dám mua một lần nào.
Mẹ tôi lớn tiếng gọi tên tôi, “Lê Khinh Khinh! Mày mù rồi sao, ngay cả quầy hàng nhà mình cũng không tìm thấy nữa à?”
Tôi dừng bước, “con chưa ăn tối, con muốn đi ăn mì nóng khô.”