Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
3
Đồng tử của mẹ tôi giãn to như thể có động đất, bà ta ném giẻ lau lên bàn, trực tiếp kéo tôi lại.
Sau đó từ chỗ bố tôi bưng ra một cái bát đặt trước mặt tôi.
“Mày dư tiền đến mức hóa rồ à! Nhà có cơm không ăn, nhất định phải bỏ tiền ra ăn mới thấy dễ chịu sao? Có tiền nhàn rỗi đó thì mua thêm sữa bột protein cho chị mày còn hơn vạn lần!”
Tôi cúi đầu.
Trên bàn là nửa bát nước mì gói, mép bát dính vài vụn lòng trắng trứng, bên trong là mấy sợi mì đã nở trương, đếm trên đầu ngón tay.
Tôi cầm bát trực tiếp đổ vào thùng nước thải, “Đây lại là đồ thừa của Lê Loan Loan ăn phải không? Tôi không ăn, mẹ cứ cầm đi mà cho lợn ăn!”
Bao nhiêu năm rồi, nhà tôi vẫn luôn như thế này.
Hồi nhỏ, Lê Loan Loan muốn ăn mì gói, mẹ tôi nói không tốt cho sức khỏe nên không cho ăn, chị ta liền khóc lóc ầm ĩ.
Sau này mẹ tôi nghĩ ra một cách, khi nấu mì gói, liền thêm trứng, thịt bò và rau xanh vào.
Tôi cứ trân trân nhìn, nói với mẹ tôi là tôi cũng muốn ăn.
Mẹ tôi bảo tôi, “Chị mày cần dinh dưỡng, lát nữa để chị mày ăn trước, ăn thừa lại bao nhiêu thì đều là của mày.”
Ngày hôm đó, mẹ tôi bưng bát mì đã nấu xong cho chị tôi.
Chị tôi ăn một miếng nói ngon thật, liền đút cho mẹ tôi một miếng mì, mẹ tôi lại đút cho chị tôi một miếng thịt bò.
Cứ thế, hai người bọn họ mỗi người một miếng, tôi thì đứng bên cạnh nuốt nước bọt chờ đợi.
Kết quả họ ăn hết mì, trứng và thịt bò, chỉ để lại một bát nước mì, bên trong nằm chỏng chơ vài cọng rau xanh héo úa.
Tôi tủi thân muốn khóc, mẹ tôi nói, “Lê Khinh Khinh, mày biết cái gì? Những thứ chúng tao để lại cho mày đây đều là tinh hoa đấy!”
Tôi đẩy bát sang một bên, “Mẹ ơi, con không muốn ăn tinh hoa, con muốn ăn mì sợi và thịt bò.”
Mẹ tôi mắng tôi, “Đúng là đồ không biết điều, không uống nước à, vậy thì không có gì để ăn nữa!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Bà ta quay người đổ bát nước mì vào cống thoát nước.
Nhưng nếu đều là tinh hoa, sao bà ta không uống chứ? Sao lại đổ đi?
…
Mẹ tôi sững sờ trước câu hỏi của tôi, bởi vì kể từ lần đầu tiên tôi không uống nước mì và bị mẹ tôi đổ đi, về sau tôi không bao giờ từ chối nữa.
Mỗi lần tôi đều ngoan ngoãn uống hết, nếu không thì sẽ không có gì để ăn.
Mẹ tôi trừng mắt mắng tôi, “Lê Khinh Khinh, hôm nay mày bị lên cơn gì vậy!”
Lên cơn gì.
Cơn điên trước giờ chết.
Tôi không thèm để ý đến bà ta nữa, đi thẳng đến quầy hàng bên cạnh, gọi một suất mì nóng khô.
4
Tôi thoải mái quét mã thanh toán, mẹ tôi chạy tới ngăn tôi lại.
Dì Lý – chủ quán mì nóng khô đã sớm chướng mắt chuyện mẹ tôi ngày nào cũng bóc lột tôi như nô lệ, cười khẩy một tiếng, “Sao vậy, Khinh Khinh ngày nào cũng giúp cô làm việc, ăn bát mì mà cô cũng không vui lòng à?”
Chưa đợi mẹ tôi nói gì, tôi hít một hơi thật sâu, “Dì Lý hiểu lầm rồi, mẹ tôi không phải tiếc tiền một bát mì đâu, bà ta nói mì nhà dì làm bằng keo, sợ tôi ăn vào dính ruột.”
Mẹ tôi vô cùng lúng túng, bởi vì bà ta ghen tị vì quán dì Lý làm ăn tốt, ngày nào cũng nói với hàng xóm trong khu của chúng tôi như vậy.
Dì Lý đanh đá chống nạnh, lao thẳng về phía mẹ tôi, “Mày nói bậy! Mì nhà tao làm bằng keo? Thế thì đậu phụ thối nhà mày ngâm bằng nước phân à!”
Mẹ tôi không chịu thua kém, “Củ cải muối chua nhà mày thì dùng chân dẫm mà muối!”
Dì Lý đặt bát mì nóng khô của tôi lên bàn, cởi tạp dề quất thẳng vào mặt mẹ tôi, “Gà rán nhà mày là thịt đông lạnh để lâu! Mì lạnh nướng nhà mày có phân chuột, đậu phụ thối nhà mày ngâm bằng nước phân!”
Giọng bà ta rất cao, mẹ tôi liên tục lùi bước.
Đợi đến khi bà ta quay về quầy hàng nhỏ của mình nhìn lại, khách hàng đã sợ bỏ chạy mất gần hết.