Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
17
Tôi đi tìm chị Tiêu, nói rằng tôi dự định bắt đầu điều trị.
Chị Tiêu mắt rưng rưng, “Thế mới đúng chứ, em còn trẻ như vậy, tiêu cực làm gì? À đúng rồi, còn có một tin tốt muốn nói với em, nhà mẫu dự án Ngự Cảnh giờ đây đã nổi đình nổi đám, mấy nhà phát triển bất động sản đều đích danh muốn em thiết kế, giá đưa ra rất tốt, chị đảm bảo sau này em làm việc bốn tiếng một ngày thôi, là có thể kiếm được trung bình hơn một vạn tệ mỗi tháng!”
“Thật sao?” Tôi ôm lấy chị Tiêu, “Sao sau khi bị bệnh, hình như vận may lại tốt hơn vậy chứ.”
Chị Tiêu vỗ vỗ vai tôi, “Em tốt như vậy, xứng đáng có được vận may, người đàn ông tốt, cuộc đời tốt đẹp hơn. Thôi được rồi, đừng khóc nữa, bây giờ chị sẽ gọi điện, đòi lại sáu vạn tệ mua mộ địa kia.”
Tôi có chút ngượng ngùng, “Mộ địa chắc không dễ chuyển nhượng đâu nhỉ, đừng làm khó người ta.”
Chị Tiêu bật cười, “Với cái giá của em, anh ta suýt nữa lỗ vốn rồi, chắc chắn dễ chuyển nhượng thôi.”
Tôi nhớ lại cảnh bạn của chị Tiêu đến ký hợp đồng ngày hôm đó.
Người đó đưa hợp đồng cho tôi, “Không cần kiêng kỵ đâu, rất nhiều người mắc bệnh nặng đều mua mộ địa trước cho mình, kết quả bệnh lại khỏi, cái này có chút giống xung hỉ đó em biết không?”
Tôi không chút do dự ký tên, chuyển sáu vạn tệ qua, “Vậy thì xin mượn lời vàng ý ngọc của anh nhé.”
Anh ta bấm xác nhận nhận tiền, còn không quên an ủi tôi, “Nếu em thật sự khỏi bệnh, anh còn có thể giúp em chuyển nhượng mộ địa đi, biết đâu em còn kiếm được một khoản lời.”
Tôi suy nghĩ một lát rồi nói với chị Tiêu, “Mộ địa cứ giữ lại đã, nếu chỉ chạy thận thôi, tạm thời không cần dùng nhiều tiền như vậy.”
Quay người, tôi đi tìm Lâm Cảnh Tu nhờ anh ấy sắp xếp việc điều trị.
Dưới ánh nắng chói chang bỗng nhiên cảm thấy.
Cuộc đời có chút tốt đẹp rồi.
18
Tôi thuê một căn nhà nhỏ cạnh công ty.
Nhà bố mẹ tôi ngoài một đống quần áo rách nát không đáng để làm giẻ lau, thật sự không có thứ gì thuộc về tôi cả, cho nên tôi cũng không về nhà để dọn đồ đạc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
19
Tôi bắt đầu điều trị chạy thận, mỗi tuần ba lần, mỗi lần bốn tiếng.
Mỗi lần chạy thận xong, Lâm Cảnh Tu đều đến đón tôi.
Anh ấy sẽ đưa tôi đi ăn ở nhà ăn, rồi nói với tôi rằng, “Hôm nay em lại xinh đẹp hơn một chút rồi đấy.”
Tôi tin đây không phải lời nói dối.
Kể từ khi chạy thận đều đặn, làn da tôi trở nên trắng hồng trở lại, vì đã hết phù thũng, người cũng gầy đi không ít.
Không những xinh đẹp hơn, tinh thần cũng tốt hơn, không còn như trước đây toàn thân không có sức lực, ngày nào cũng thấy mệt mỏi nữa.
Ngày hôm đó, anh ấy lại khen tôi, tôi đáp lại anh ấy, “Xinh đẹp thế này, vậy lần sau anh có thể đưa em ra ngoài ăn để nở mày nở mặt không?”
Anh ấy dỗ dành tôi, “Đồ ăn bên ngoài không phù hợp với bệnh nhân thận, nếu em thật sự ăn chán đồ ăn căn tin rồi, anh nấu cho em ăn thì sao?”
Tôi chỉ mỉm cười không nói gì.
Đột nhiên nhìn thấy Lê Loan Loan ở cách đó không xa.
Cô ta ngồi trên xe lăn, được mẹ tôi đẩy, bố tôi ở bên cạnh đang lấy cơm.
Hiện giờ cô ta toàn thân tái nhợt, tiều tụy, tóc như cỏ khô, buộc tùy tiện sau gáy.
Thấy tôi và Lâm Cảnh Tu, cô ta liền chỉ huy mẹ tôi đẩy cô ta tới.
“Lê Khinh Khinh, mày đúng là đồ vô liêm sỉ, mày không tìm được đàn ông hay sao mà đi cướp người yêu của chị gái mình!”
Tôi ném khăn giấy lên bàn, vòng tay ôm lấy Lâm Cảnh Tu, “Mày còn coi như có tự biết mình, nói anh ấy là người trong lòng của mày chứ không phải bạn trai mày, đáng tiếc, anh ấy chưa bao giờ đặt mày vào trong tim cả.”
Lê Loan Loan bị tôi chọc tức đến toàn thân run rẩy.
Cô ta nhìn bộ váy áo tươi tắn của tôi, rồi lại nhìn bộ đồ bệnh nhân trên người mình, bỗng nhiên cầu xin mẹ tôi đẩy cô ta đi.
Đúng là so với tôi, cô ta quá xấu xí.