Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tại sao tôi lại bị bệnh chứ? Bởi vì từ nhỏ tôi đã không được chăm sóc tốt, mùa đông lạnh giá mặc những đôi giày mỏng manh, phải giặt tay quần áo của cả nhà.

Bởi vì tôi không thì bữa đói bữa no, không thì ngày nào cũng ăn đậu phụ thối mì lạnh còn thừa ở quầy hàng.

Bởi vì tôi bất kể đi học hay đi làm, tối nào cũng phải ra chợ đêm giúp bán hàng rong, ngay cả khi cảm lạnh nặng, sốt cao, bố mẹ tôi cũng chưa bao giờ cho tôi nghỉ ngơi một ngày!

Phía sau dòng xe cộ cuồn cuộn, tôi ngồi xổm dưới đất, khóc đến trời đất tối sầm, muốn giải tỏa hết những ấm ức suốt hai mươi hai năm qua.

Đột nhiên, một người dừng lại bên cạnh tôi.

Tôi ngẩng khuôn mặt lem luốc vì khóc lên.

Lâm Cảnh Tu đưa tay về phía tôi, “Nói chuyện với anh một chút được không?”

16

Lâm Cảnh Tu nói, anh ấy đã sớm biết tôi.

“Anh và bạn bè thường xuyên đi chợ đêm, khi mệt mỏi uống một ly ở nơi ồn ào đó, cảm thấy đặc biệt thoải mái.”

Tôi và anh ấy ngồi song song dưới mái hiên công ty, anh ấy từ tốn kể.

“Quầy hàng của nhà em ở ngay lối vào, mỗi lần đi qua đều thấy em.

Em luôn cúi đầu bận rộn, anh đã đến nhà em ăn vài lần, cũng chưa từng thấy em ngẩng đầu nhìn ai. Lúc đó anh đã nghĩ, cô gái này rất xinh đẹp, nhưng sao lại trông già dặn thế.

Anh cũng không biết em là em gái của Lê Loan Loan, hôm nay biết được anh còn khá vui, kết quả em lại nói em bị bệnh.

Thật ra suy thận giai đoạn cuối không phải là bệnh nan y, cho dù em không ghép thận, chỉ cần chạy thận định kỳ, cũng có thể sống thêm vài chục năm.”

Tôi biết ngay cuối cùng anh ấy sẽ nói đến điều này.

Anh ấy là một bác sĩ, cứu người giúp đời là bản năng của anh ấy.

Tôi lắc đầu, “Thật ra, sở dĩ tôi từ bỏ, không hoàn toàn vì tiền… Tôi đã tính toán rồi, nếu gia đình không hút m.á.u tôi, tôi có thể tự nuôi mình để điều trị.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Chỉ là tôi cảm thấy vô vị. Lâm Cảnh Tu, hôm đó tôi nhìn thấy em gái anh, một cô bé ngây thơ hồn nhiên như vậy, chắc chắn là lớn lên trong tình yêu thương. Đáng tiếc, tôi chưa bao giờ được yêu thương.”

Lâm Cảnh Tu nghiêng đầu nhìn tôi, “Thế giới của tình yêu đâu chỉ có người thân, nếu em đồng ý, thử hẹn hò với anh xem sao? Từ hôm nay hãy nếm thử cảm giác được yêu thương?”

Tôi hít hít mũi, “Quả nhiên, anh đang đồng tình với tôi.”

“Không phải đồng tình, anh thấy em rất xinh đẹp, cũng rất đáng yêu, còn rất… đáng thương.”

“Nhưng tôi có bệnh, nếu anh có thể chấp nhận một người phụ nữ bị bệnh, chẳng phải anh đã chấp nhận Lê Loan Loan rồi sao?”

Lâm Cảnh Tu lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.

“Anh không chấp nhận cô ta là vì anh không thích cô ta, không liên quan đến việc cô ta có bệnh hay không.”

“Vậy sở dĩ anh nói với tôi những điều này, là để động viên tôi sống tiếp sao?”

“Anh không phản đối em nói như vậy, nếu em thấy có ý nghĩa để sống tiếp thì tốt nhất, nếu em thấy không có ý nghĩa, hoàn toàn có thể ngừng điều trị bất cứ lúc nào, dù sao em cũng không mất gì cả!”

Tôi im lặng một lúc, “Được, tôi thử xem.”

Tôi không hề tin anh ấy thích tôi.

Nhưng có một người tìm mọi cách để bạn sống sót, cảm giác này thật sự rất tuyệt.

Thế nhưng, điện thoại không đúng lúc đổ chuông.

Vừa kết nối, giọng Lê Loan Loan truyền đến, “Lê Khinh Khinh mày cái đồ sao chổi! Làm cái quái gì mà mua mộ địa nguyền rủa tao! Bây giờ bệnh tình của tao nặng hơn mày phải chịu trách nhiệm… Lê Khinh Khinh mày nói gì đi! Mày đang làm cái gì vậy?”

Tôi liếc nhìn Lâm Cảnh Tu một cái, nhẹ nhàng nói vào ống nghe, “Tôi đang chuẩn bị hẹn hò với Lâm Cảnh Tu.”

Bên kia im lặng ba giây, rồi đột nhiên bùng nổ tiếng thét chói tai.

Tôi trực tiếp cúp máy rồi tắt nguồn.

Ôi, cảm giác này còn tuyệt hơn!