Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi để chế độ im lặng.

Đầu dây bên kia vang lên tiếng nũng nịu của Hứa Thanh Doanh:

"Lãng ca, anh nhận nhầm người rồi, em không phải chị ấy…"

Tiếp đó là những âm thanh hôn hít không tiện miêu tả.

Bùi Nhiên nhận ra tôi phân tâm, liền cắn tôi một cái mạnh hơn.

"Á…"

Tôi đẩy cậu ra, khẽ tát một cái.

"Chó con mà dám cắn người, thật không nghe lời."

Cậu hôn lên lòng bàn tay tôi: "Chị có đau không?"

Không biết qua bao lâu, bên kia mới im lặng.

"Chị ơi, chị đừng hiểu lầm. Vừa nãy em với Tạ Lãng không có gì hết."

"Tạ Lãng… anh ấy uống say quá, nhận nhầm người thôi."

Cái giọng ngượng ngùng kia, rõ ràng là sợ tôi không hiểu lầm mới đúng.

Tôi dứt khoát cúp máy.

Cái mùi trà xanh này, tôi uống là muốn nôn.

Khi Bùi Nhiên ngủ, tôi ngồi ở cuối giường, chìm vào suy nghĩ.

---

Hôm sau. Khi trở về Tạ Lãng liền hỏi tôi sao tối qua không ở trong phòng, anh ta một mình thấy cô đơn quá.

Tôi đáp là tôi không chịu nổi cái mùi trên người anh ta.

"Hơn nữa, chẳng phải đã có người chăm sóc rồi sao? Chăm sóc đến cả trên giường cơ mà."

Tạ Lãng lập tức im thin thít.

Khóe miệng Hứa Thanh Doanh bị rách, nhưng vẫn cười rất đắc ý, ánh mắt đầy thách thức nhìn tôi.

“Chị à, trước đây Tạ Lãng say rượu đều do em chăm sóc, chị yên tâm.”

Yên tâm? Chị đây yên tâm đến mười vạn phần luôn ấy.

Cứ cười đi, lát nữa xem cô có khóc hay không.

“Tiểu Hạ, sao môi em hơi sưng vậy?”

Tạ Lãng đưa tay muốn chạm.

Tôi theo phản xạ né tránh.

“Hôm qua bị muỗi đốt.”

“Chắc con muỗi này to lắm nhỉ? Lát anh mua thuốc bôi cho em.”

Anh ta lải nhải không ngừng.

Phải rồi, con “muỗi” này cao mét chín mươi mấy, lại còn có tám múi cơ bụng.

“Hôm nay nóng quá, thật ghen tị mấy anh con trai có thể cởi trần. Giá mà em cũng không phải mặc áo thì tốt biết mấy.”

Hứa Thanh Doanh kéo cổ áo, như thể hận không thể dán cả người vào mặt từng người ở đây.

“Tôn Hạo, cái gì trên tay anh vậy? Cho em xem với.”

Đó là một chiếc dây buộc tóc màu xanh dương đan tay.

Tôn Hạo gãi đầu: “À, bạn gái tôi Tiểu Lệ bảo tôi đeo, coi như tuyên bố chủ quyền.”

“Một thằng đàn ông mà còn đeo mấy thứ này à? Yểu điệu quá. Nói thật, anh bị vợ quản chặt thế này để người ta biết thì cười chết.”

Hứa Thanh Doanh tiện tay nghịch ngợm, “Nóng quá chịu không nổi, cho em mượn chút nhé?”

“Cái này… không hay lắm.” Anh ta hơi do dự.

“Anh đâu có dùng, hơn nữa ‘ba’ mượn chứ có phải không trả đâu, đừng có keo kiệt thế.”

“Được, được, em dùng đi.”

“Chị ơi, nếu chị đưa cho em, em nhất định sẽ luôn đeo.” — con “chó con” Bùi Nhiên lại tranh thủ thả thính.

“Em chẳng phải đang đeo rồi sao?” Tôi liếc xuống cổ tay cậu ta.

Sáng nay vừa tỉnh dậy thì dây buộc tóc của tôi biến mất.

Giữa đám đông du lịch ngày lễ, một anh chàng cao hơn mét chín, mặc áo khoác đen, trên cổ tay lại nổi bật chiếc dây buộc tóc hồng — chói mắt đến mức ai cũng phải nhìn.

“Nhìn xem, Nhiên ca này chắc là có tình ý rồi.”

Hứa Thanh Doanh xán lại gần.

“Đừng chạm vào tôi.” Bùi Nhiên cau mày, giọng còn khá dữ.

“Cái dây này trông quen quen nhỉ?”

Tạ Lãng cũng ghé sát lại xem.

“Đến lượt chúng ta lên cáp treo rồi, đi thôi.”

Tôi đổi chủ đề. Quen chứ sao lại không quen được.

“Em sợ độ cao, Tạ Lãng, em sợ quá.”

Hứa Thanh Doanh nũng nịu, chui tọt vào lòng Tạ Lãng.

“Này, bình thường cô dữ như cọp, sao giờ lại yếu thế?”

Tạ Lãng vòng tay ôm hờ eo cô ta, vừa cười vừa trêu.

“Anh dám nói ‘ba’ à?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Cô ta nhẹ vỗ lên n.g.ự.c anh ta.

“Giờ ai là ba?” Tạ Lãng giả vờ kéo áo cô ta ra.

Cô ta cười toe toét: “Anh là ba, được chưa?”

Rồi còn khinh khỉnh liếc tôi một cái.

Có lẽ thấy tôi không tức giận, cô ta còn tỏ vẻ bất ngờ.

Một gã đàn ông đã “dơ” như vậy, cho tôi cũng chẳng thèm.

“Chị đừng giận nhé, nếu không phải chị bị trẹo chân, em cũng chẳng muốn đi cáp treo đâu, là vì chị đấy.”

Đúng là kiểu người diễn sâu.

Sáng nay tôi chưa ăn gì, giờ lại hơi tụt đường huyết, không thì tôi đã vả cho một phát rồi.

Bỗng trong tay tôi xuất hiện một thứ.

Là kẹo sữa Đại Bạch Thỏ.

Bùi Nhiên khẽ móc vào lòng bàn tay tôi.

Hừ, trẻ con mới ăn kẹo thôi.

Nhưng khi nhai… cũng khá ngọt.

Vừa xuống tới chân núi,

Tạ Lãng lại định nắm tay tôi: “Tiểu Hạ, tiếp theo mình đi bảo tàng nhé.”

“Bảo tàng đông lắm, chi bằng vào quán net chơi game đi.” — Hứa Thanh Doanh kêu lên.

Nghĩ cũng lạ, ngày nghỉ đã lặn lội đi xa, lại đòi vào net, sao không ở ngay gần trường cho tiện?

Thật có bệnh.

“E là các người chẳng đi đâu được đâu.”

Tôi khoanh tay, giơ lên chiếc điện thoại vừa bấm xong 110.

“Tiểu Hạ, em làm gì thế?”

Tạ Lãng hoảng hốt định giật máy của tôi.

Bùi Nhiên đứng sát bên tôi.

Tôi mở những đoạn clip “nóng mắt” trong máy.

Cảnh tượng chẳng ra gì, thuần túy phản cảm.

“Mấy người các ngươi đã làm gì còn hỏi tôi? Không tự biết à?”

“Tụ tập làm chuyện bẩn thỉu, các người mù luật à?”

Đám đông xung quanh nghe thấy chuyện sốc như vậy liền đứng cả lại. Màn hình điện thoại chiếu cảnh phim khiến nhiều người tụ tập xung quanh đông nên trông thấy.

Tạ Lãng mặt tái mét:

“ Hạ Hạ, mình về rồi nói được không, tất cả… là do không cẩn thận…”

“Không cẩn thận?”

“Ý anh là… anh ‘vô tình’ cởi quần, còn ả kia ‘vô tình’ quỳ xuống, rồi hai người ‘vô tình’ thân mật?” 

“Hay là mấy anh có bạn gái ở đây… ai cũng ‘vô tình’ hết?”

“Ờ ha, mấy người gọi nhau là anh em cơ mà.”

Đám đông hóng chuyện xung quanh lập tức ồn ào:

“Trời ạ, ghê vậy? Mấy thằng cặn bã này lén vụng trộm sau lưng bạn gái.”

“Anh em gì tầm này, chẳng phải là đàn bà sao.”

“Đàn ông giả bộ ngây thơ, loại này gọi là ‘trà xanh lực lưỡng’.”

Đèn flash chớp liên tục.

Hứa Thanh Doanh ôm mặt hét:

“Câm miệng! Câm miệng! Không phải tôi! Không phải!”

Cảnh tượng hỗn loạn.

“Tất cả có gì thì ra đồn công an nói cho rõ.” Tôi khoanh tay trước ngực.

Tôi chẳng sợ ai chụp hình. Tôi, Nhan Hạ, đi thẳng ngồi ngay, chẳng có gì khuất tất.

Nhìn Bùi Nhiên đang đứng chắn trước mặt bảo vệ tôi…

Ờ thì, chắc là không hoàn toàn “ngay thẳng” lắm.

Bằng chứng rõ rành rành.

Clip nét đến mức lông chân Tạ Lãng cũng nhìn rõ mồn một.

“Không phải chỉ gửi trong nhóm thôi sao? Ai gửi ra ngoài?”

“Tạ Lãng, mày dám cho bạn gái biết mật khẩu điện thoại à? Mày còn anh em gì nữa?”

Bọn họ chửi rủa, tìm kẻ thủ trong nhóm.

Tạ Lãng đỏ mắt:

“Hạ Hạ, sao em dám tự tiện xem điện thoại của anh? Em không tin anh sao?”

Tôi nhìn anh ta đầy thất vọng.

Ngày xưa chính anh ta nói:

“Hạ Hạ, anh là người trung thành nhất đối với tình yêu này và đối với em, mọi thứ của anh đều không có bí mật với em.”

Miệng đàn ông — toàn lời dối trá.