Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi không định lộ Bùi Nhiên.

“Là tôi.”

Bùi Nhiên bước lên, mặt không biểu cảm.

“Mẹ mày! Mày còn anh em gì nữa!” Mấy thằng đã xắn tay áo định xông vào.

“Báo cáo kịp thời hành vi phạm pháp là nghĩa vụ công dân.”

Giọng Bùi Nhiên nghiêm chỉnh đến mức nghe như chẳng có chút tư tâm nào.

Hứa Thanh Doanh vẫn còn cãi:

“Bọn tôi là anh em.”

“Tôi sinh học là nữ, nhưng tâm lý là nam.”

“Bọn tôi chỉ là giúp đỡ nhau thôi.”

Đúng là mù luật, rảnh thì nên xem nhiều video kiến thức pháp luật.

Ngay cả chú công an cũng cạn lời.

“Bớt nói nhảm, điền thông tin vào, gọi cả cố vấn lớp của các cô cậu đến.”

“Không cần đâu chú ơi, bọn cháu chỉ đùa thôi mà.”

Đám sinh viên trường top này ai nấy mặt cắt không còn giọt máu.

Thi đại học chỉ lọc được học dốt, chứ không lọc được kẻ khốn nạn.

“Không cần cảm ơn, tôi liên lạc xong hết rồi.”

Tôi lắc lắc điện thoại:

“Tiện báo cho bạn gái các anh luôn. Dù gì vào đồn mất liên lạc mấy ngày, các chị ấy cũng sẽ lo.”

Đám con trai tức đến mức muốn xông vào đánh tôi.

Bởi vì nếu có tiền án thì thi công chức sẽ bị hạn chế, trường học cũng có thể đuổi.

Bọn họ gào lên đầy phẫn nộ:

“Con đàn bà này sao tâm địa độc ác vậy.”

“Thà phá mười ngôi chùa, chứ đừng phá một mối tình. Cô phá tình yêu của bọn tôi thì được gì?”

“Cô muốn hủy cả đời bọn tôi!”

Tình yêu? Thôi bỏ đi, nghe mà buồn nôn.

Hủy các anh còn hơn để sau này các anh hủy đời con gái nhà người ta.

“Hạ Hạ, tha thứ cho anh được không, anh sai rồi.”

“Anh say quá, anh không biết gì hết.”

“Anh mới là nạn nhân.”

Tạ Lãng lao tới quỳ sụp, khóc đến mức nước mũi ròng ròng — nhìn thật thảm hại.

Tôi nhìn gương mặt đó, trong lòng không gợn sóng.

Bùi Nhiên thẳng chân đá văng:

“Đừng chạm vào chị, đồ chó bẩn.”

Tạ Lãng trố mắt nhìn Bùi Nhiên nắm tay tôi:

“Các người… các người lại…”

Tôi biết hắn chẳng nói ra được câu nào hay ho:

“Tạ Lãng, anh bẩn quá.”

“Chuyện này không liên quan tới Bùi Nhiên.

Một thằng cao mét chín mươi mà bảo bị con gái mét sáu cưỡng ép, anh tự nói mà tin nổi không?”

Hôm qua tôi đã tính hết số tiền hắn từng tiêu cho tôi.

Mở Alipay, thanh toán, rồi chặn hết liên lạc chỉ bằng một nút.

“Tiền tôi tiêu cho anh không cần trả, coi như làm từ thiện.”

“Nhan Hạ! Sao em tàn nhẫn vậy? Bùi Nhiên mới quen em có một ngày!”

Hắn nhìn tôi, môi run run:

“Em đã từng thích anh chưa? Anh thích em đến mức sẵn sàng làm tất cả cho em.”

“Tạ Lãng.” Tôi bình tĩnh đáp:

“Đừng giả bộ làm nạn nhân.

Ngay từ đầu tôi đã nói chỉ thử thôi, làm tất cả là anh tự nguyện.

Giờ thì hết rồi.

Nhớ cho rõ, là tôi đá anh.”

“Chị, đừng buồn nữa.”

Bùi Nhiên vắt óc dỗ dành.

“Giờ mới ngày thứ hai của kỳ nghỉ, chị muốn đi đâu chơi?”

Nhìn đâu cũng thấy người đông như kiến, tôi — kẻ mắc chứng sạch sẽ nặng — phát bực.

Bảo không có chút tình cảm với Tạ Lãng là nói dối. Nếu không định tiến xa, tôi đã ở nhà suốt kỳ nghỉ rồi.

“Hay mình đi thuê phòng nhé.”

Tôi cười nhìn cậu nhóc đứng hình.

Màu đỏ từ cổ lan lên tận tai.

Một lúc lâu, Bùi Nhiên mới khàn giọng:

“Được.”

Vào khách sạn, tôi bận xếp đồ:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Em đi tắm trước đi.”

Đến khi tôi thu dọn xong, cậu đã tắm xong, chỉ quấn khăn ngang hông.

Tám múi cơ bụng, đường V, từng giọt nước còn trượt xuống…

Tôi huýt sáo đầy hài lòng.

“Hóa ra chị muốn vẽ tranh à.”

Bùi Nhiên thoáng thất vọng.

“Chứ sao nữa, nhóc con, em nghĩ gì vậy?” Tôi giả vờ ngây thơ.

Tôi luôn tìm kiếm mẫu vẽ hoàn hảo nhất.

Tạ Lãng trước đây chỉ là hàng lỗi, miễn cưỡng dùng được.

Giờ thì… có vẻ tôi tìm thấy rồi.

“Đừng cử động nhé.”

Tôi nhìn cơ thể nam giới trần trụi nằm trên giường, ánh mắt bình thản.

Nhưng cậu thì không được bình thản cho lắm.

“Ngoan, vẽ xong chị sẽ thưởng.”

Huấn luyện chó phải vừa đánh vừa cho kẹo.

“Chị… giúp em được không?”

Gã cool boy mà nũng nịu, sát thương thật quá cao.

Tôi cầm bút, giả vờ vô ý lướt qua da cậu, hài lòng khi thấy màu da trắng mịn bị nhuộm thêm sắc.

“Giúp kiểu gì?”

Tôi giả bộ ngây ngô nhìn cậu — chuyện này mà nói thẳng ra thì đâu còn thú vị.

“Chị ngồi cạnh em là được.”

Bùi Nhiên nuốt nước bọt, từ từ áp sát:

“Chị thơm quá…”

Cậu thử chạm vào tôi, nửa quỳ trên giường, lần theo tấm ga…

"Đừng để lại dấu vết." Tôi nắm chặt mái tóc ngắn của cậu con trai.

Tôi ghét bị người ta trêu là đồ của ai đó, như kiểu chó con đánh dấu lãnh thổ vậy.

Tay áo ngắn bị hất lên, nụ hôn của cậu ấy gấp gáp.

Cho đến khi chạm tới quần.

Không biết qua bao lâu, tôi mới mạnh tay kéo tóc cậu ấy.

Hình như còn nhổ ra mấy sợi.

Tôi điều chỉnh hơi thở, đưa tay vuốt mặt cậu:

"Đầu gối có đau không?"

"Chị, em không đau. Còn chị có thoải mái không?" – Bùi Nhiên dụi dụi vào ngón tay tôi.

"Khi nào thì em bắt đầu thích chị?"

Trong trí nhớ của tôi chẳng hề có bóng dáng Bùi Nhiên.

Chuyến đi này chắc là lần đầu gặp mặt.

"Chị, em cũng học Nhất Trung Nam Thành." – Cậu ấy dựa vào chân tôi, hôn nhẹ lên bắp chân tôi.

"Như trăng sáng đâu thèm để ý đến những vì sao mờ."

Nghe mà thấy tội thật.

Cậu đưa tôi xem ảnh hồi cấp ba.

Người ta bảo mấy anh chàng mập là cổ phiếu tiềm năng, tôi trước đây không tin, giờ thì tin rồi.

Những ngày cuối kỳ nghỉ, chúng tôi cùng chơi game, vẽ tranh, dạo phố.

Y hệt như một cặp tình nhân thật sự.

Cậu còn kể cho tôi nghe đủ loại chuyện phiếm trong trường.

Trước đó tôi đã gửi clip riêng cho từng cô bạn gái của mấy tên đó.

Girls help girls.

Có chị em còn đăng ảnh lên diễn đàn trường.

Che mặt bằng mosaic khá khéo, người quen vẫn nhận ra được là ai.

Còn viết chi tiết mấy hành vi của phía nữ, đọc lên mà m.á.u sôi ùng ục.

Sinh viên nghỉ hè rảnh rỗi lướt điện thoại suốt.

Có gã bình luận:

"Chuyện này bình thường mà, tôi cũng có mấy người bạn như thế."

"Chỉ là coi nhau như đàn ông thôi, con gái toàn nghĩ nhiều."

Kết quả bị chửi té tát:

"Ông thích làm đàn ông thế sao không đi l.i.ế.m cho người ta đi?"

"Đào info thằng này lên, cho bạn gái nó xem."

Cuối cùng hắn lẳng lặng xóa tài khoản.

"Đàn ông các người đúng là thích giả ngu!"

Càng đọc tôi càng bực, bèn vỗ lên cơ bụng người bên cạnh một cái, tiện tay bóp luôn.

"Chị ơi, em khác bọn họ mà!" – Cún con Bùi lập tức thanh minh.

"Chiều nay em lên chuyến xe liên tỉnh, phải về rồi."

Thời gian trôi nhanh thật.