Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Bùi Nhiên nhìn tôi, ánh mắt đầy mất mát, như thể sắp khóc ngay.
"Chị, đừng bỏ rơi em."
Tôi bật cười, bóp má cậu:
"Em trai, giữa chúng ta đâu có gì, sao nghe như chị thành tra nữ rồi thế."
Mắt cậu long lanh nước.
"Chị, sau này khi chơi với mấy anh khác, đừng quên em nhé."
"Em không kiềm chế được… chỉ là em quá thích chị thôi."
Cậu ngồi dậy, tựa đầu vào vai tôi.
"Chị ơi, để em làm con cún duy nhất của chị nhé?"
Cho đến lúc tiễn tôi lên xe, tôi vẫn chưa cho cậu ấy một danh phận.
Nhìn số lạ gọi tới, tôi thành thục bấm từ chối lần nữa.
" Hạ Hạ, anh yêu em, anh chỉ phạm cái lỗi mà đàn ông nào cũng phạm thôi."
"Anh chưa từng thực sự ngủ với cô ta."
"Anh đã cắt đứt hoàn toàn với cô ta rồi, em tin anh đi."
Người này cứ nhắn tin mãi, bám dính như cao dán chó.
Khi tôi đang nghĩ cách cắt đứt tận gốc, bỗng dưng anh ta ngừng liên lạc.
"Tôi sẽ không tìm cô nữa, xin cô bảo Bùi Nhiên tha cho tôi."
"Tôi không muốn bị buộc thôi học."
Ồ? Hóa ra cún con lại là chó sói sao.
Tôi gửi ảnh chụp màn hình qua.
Đầu dây bên kia lập tức gọi lại.
"Chị, sao thằng đó vẫn quấy rầy chị? Xem ra bài học lần trước vẫn chưa đủ."
Bùi Nhiên kể tôi nghe, Tạ Lãng từ lúc vào đại học chỉ cắm đầu chơi game, thi cuối kỳ toàn thuê người làm hộ.
Giờ bị phanh phui, ngay cả tốt nghiệp cũng thành vấn đề.
Tôi không khỏi thở dài, ngày xưa mắt tôi mù thế nào mà lại chọn Tạ Lãng chứ.
"Nhan Hạ, đồ chuyển phát của cậu ở cổng Bắc!"
"Rồi, mình ra ngay." – tôi ngáp dài.
"Hạ Hạ, lại là của nhà Bùi Nhiên gửi chứ gì." – bạn cùng phòng trêu tôi.
Cún con bám người quá mức.
Dù yêu xa, nhưng cảm giác như lúc nào bên cạnh tôi cũng có dấu vết của cậu ấy.
Suốt ngày gửi cái này cái kia.
Tôi chuyển khoản trả, cậu không nhận.
Cậu gửi thẳng ảnh số dư tài khoản: "Chị, em có tiền. Tiền của em, chị cứ tiêu."
Lúc đó tôi mới biết, cún con cũng khá ghê gớm, có cả đống bằng sáng chế phần mềm do mình thiết kế.
Kéo lê dép ra cửa.
Từ phía sau, một vòng tay nóng bỏng ôm chặt lấy tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Chị, em nhớ chị." – đầu cậu vùi vào vai tôi nũng nịu.
Khi ăn, tôi cầm điện thoại của cậu lướt diễn đàn, mật khẩu điện thoại là ngày sinh của tôi.
Bùi Nhiên thì chăm chút tráng bát đũa cho tôi.
Bỗng tôi lướt thấy một gương mặt quen – chẳng phải Hứa Thanh Doanh sao?
Trên mặt toàn vết bầm tím và máu.
Tiêu đề to đùng: "Bóc phốt con trà xanh không biết xấu hổ."
Quả nhiên, chó vẫn không bỏ được thói ăn bẩn.
Lướt tiếp:
"Nam thần khoa CNTT – PR – bị bóc phốt là tiểu tam!"
"Không ai biết à? Trước đây bạn gái của XL cùng khoa bị PR cướp mất, hắn chính là tiểu tam không biết xấu hổ."
"Tôi cũng nghe rồi, quả nhiên phụ nữ toàn yêu vì đẹp trai."
Chỉ cần nhắm mắt, tôi cũng đoán được ai làm.
"Chị, ăn cơm đi."
Ăn gì nổi nữa, tức là no rồi.
"Tại sao em không nói với chị?" – tôi lạnh mặt, ném điện thoại cho cậu.
Cậu xem kỹ, cúi đầu:
"Họ nói đâu sai, giờ em còn chẳng có danh phận. Thật ra cảm giác này… cũng không tệ."
"Nhan Hạ, cũng ăn ở đây à?"
Gặp người quen trong lớp – hắn theo đuổi tôi mãi, bị từ chối cũng không chịu buông, cứ nghĩ tôi đang chơi trò “lạt mềm buộc chặt”.
"Đây là…?"
Bỗng đầu tôi nóng lên, tôi nắm tay Bùi Nhiên:
"Đây là bạn trai tôi."
Tôi cảm nhận được cậu ấy siết c.h.ặ.t t.a.y mình, trong lòng tôi thầm cười.
Khi người kia thất thần bỏ đi, ánh mắt Bùi Nhiên sáng rực:
"Chị, giờ em là bạn trai chị thật à?"
Tôi vỗ đầu cún con:
"Em là cún con của chị."
"Từ giờ chỉ được có một chủ thôi đấy."
"Đi, vào trong nói chuyện, để xem ai dám động vào người của Nhan Hạ này."
Ăn xong, tôi chợt nhận ra.
Tôi đè cậu xuống giường, siết chặt cà vạt.
Cười đến mê hoặc:
"Sao chị thấy mình bị em lừa thế này, Bùi trà xanh?"
Cậu nằm yên mặc tôi muốn làm gì thì làm, nhưng ánh mắt chan chứa tình cảm khiến tôi rung động.
"Chị, em sẽ không bao giờ phản bội chị."
Hết.