Mối Duyên Cũ Không Rời
Trước cửa Cục Dân chính, tôi gặp lại người yêu cũ. Anh ta liếc nhìn bụng bầu sáu tháng của tôi, giọng thản nhiên hỏi: “Tới đăng ký kết hôn à?” Tôi khẽ vuốt tóc mai, bình tĩnh đáp: “Ly hôn. Còn anh?” “Tôi bị người hẹn kết hôn cho leo cây, hay là… chúng ta tạm ghép cặp đi?” – anh nói ra câu đó nhẹ như không. Tôi chỉ vào bụng mình: “Anh thích làm cha bất đắc dĩ à?” Sắc mặt anh tối sầm: “Vừa hay, tôi không có khả năng sinh con.” — Một năm sau — Anh ôm đứa trẻ, mặt đen như đáy nồi, nghiến răng hỏi: “Tại sao con càng lớn càng giống tôi?” Tôi liếc anh: “Chắc là… do anh trai anh…” Anh gằn giọng: “Giang Ngư, tôi làm gì có anh em trai!” Tôi chớp mắt: “Ồ, vậy chắc anh nuôi giỏi. Dù sao thì anh chẳng bảo mình không có khả năng sinh con sao?”
Bình Luận (0)