Bố tôi là một người nông cạn, còn mẹ tôi là một người cá tính.
Năm sinh ra tôi, họ vẫn còn trẻ.
Từ khi tôi biết nhận thức, lần đầu tiên gặp họ là ở đám tang bà nội.
Tôi khóc đến mức suýt ngất đi.
Người mà tôi gọi là bố ấy, ngậm thuốc lá, cau mày nhìn tôi – một đứa bé sáu tuổi:
"Ranh con c.h.ế.t tiệt này là con của tao sao? Sao nhìn cứ như nhặt trong thùng rác ra thế hả?"
Mẹ tôi phả khói thuốc, lướt điện thoại nói: "Đột biến gen rồi chứ sao! Nếu không thì với nhan sắc của bà đây sao có thể đẻ ra cái đồ xấu xí như Trư Bát Giới được chứ?"
Cả hai người họ ghét bỏ đến mức bịt mũi đứng cách tôi mười mét, không ai muốn đưa tôi về nhà.
Sau khi bàn bạc, họ quyết định vứt tôi lại căn nhà cũ của bà nội.
Lúc hai người họ ném tôi vào nhà, tôi đã vùng vẫy kịch liệt.
Họ thấy tôi khóc lóc ầm ĩ, đã lập tức rút thắt lưng ra trói tôi lại rồi đánh một trận.
Khi khuôn mặt nhỏ nhắn của tôi bị đánh sưng húp thì tôi cũng không thể khóc thành tiếng nữa.
Hai người họ hài lòng vỗ tay, nhìn tôi rồi phá lên cười:
"Hahaha, mày xem nó có giống heo Peppa không!"
Họ lục soát sạch sẽ nhà bà nội, chỉ để lại một thùng mì ăn liền sắp hết hạn.
Và một thùng bánh quy bị chuột gặm nát.
Tôi nhìn họ khóa cánh cửa sắt lớn lại, vừa nói vừa cười bỏ đi.
Tôi ngồi xổm trong nhà, quay lưng về phía ánh sáng, cảm giác như cả thế giới đều chìm vào bóng tối.
Cứ thế, tôi sống một mình trong tuyệt vọng và sợ hãi suốt hơn nửa tháng trời.
Ăn hết tất cả những thứ có thể ăn được, họ vẫn không trở lại.
Tôi đói đến phát hoảng, thậm chí còn gặm một góc bàn gỗ trong nhà.
Nhưng vẫn không đợi được họ.
Đây là khu chung cư cũ, chỉ có lác đác vài hộ gia đình sinh sống, cũng không ai nghe thấy tiếng tôi khóc.
Cánh cửa lớn tôi không mở được, ban công thì không với tới.
Trong lúc tuyệt vọng, tôi chợt nhớ đến anh xăm trổ ở dưới lầu.
Dù anh ấy rất hung dữ, nhưng tôi nghĩ anh ấy sẽ không bỏ mặc tôi c.h.ế.t đâu nhỉ?
Tôi vừa khóc vừa ném đồ xuống dưới.
Hy vọng anh ấy có thể rủ lòng thương mà cứu tôi.
Tôi ném rác liên tục ba ngày, cuối cùng cửa cũng bị đập.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi đói đến mức gần như muốn ngất đi, tôi phải dốc hết sức mới kéo được cánh cửa gỗ nặng nề bên trong ra.
Thế nhưng Thẩm Hoài ở ngoài cửa sắt lại hung dữ đến đáng sợ.
Anh ấy mạnh mẽ đập vào cửa sắt, để lộ cánh tay đầy hình xăm.
Một mùi rượu nồng nặc xộc thẳng vào mặt tôi.
Đôi mắt chàng trai lạnh như sương, toát ra vẻ hung tợn và quyết liệt, hệt như một con thú bị nhốt nhưng luôn sẵn sàng phản công.
Anh ấy nhìn vào trong nhà gầm lên: "Bị điên à! Sao cứ ném đồ vào sân nhà tôi thế hả?"
Anh ấy không nhìn thấy tôi đang nằm trên đất, lại gào lên: "Người đâu? Ra đây mau!"
Tôi yếu ớt đưa một bàn tay nhỏ bẩn thỉu ra, nắm lấy ống quần anh ấy.
Thẩm Hoài giật mình nhảy dựng lên.
Anh ấy mắng tôi: "Là ma à! Mau bỏ tay ra!"
Cuối cùng, khi anh ấy cúi đầu xuống thì cũng nhìn thấy bàn tay nhỏ bé, bẩn thỉu của tôi.
Lời mắng mỏ thốt ra sau đó đã hạ thấp một tông: "Trẻ con sao?"
"Khụ, đừng tưởng em là trẻ con thì muốn làm gì cũng được nhé!"
"Ai dạy em ném đồ xuống lầu vậy?"
"Mau gọi người lớn trong nhà em ra đây!"
Nhìn Thẩm Hoài cứ há mồm rồi lại ngậm mồm, tôi không giận cũng không sợ.
Trong đầu tôi toàn là đồ ăn.
Ngay cả khuôn mặt anh ấy cũng bị tôi tưởng tượng thành một con gà quay lớn, chỉ muốn cắn một miếng cho thỏa.
Trong nhà lấy đâu ra người lớn?
Sau khi bà nội mất, tôi thành đứa con hoang có cha mẹ sinh ra mà không có cha mẹ dạy dỗ, lại còn sắp c.h.ế.t đói.
Tôi không kịp khóc, dùng hết sức lực toàn thân để gọi anh ấy: "Anh ơi, em đói."
Nghe vậy, anh ấy sững sờ vài giây, rồi lập tức ngồi xổm xuống.
Cuối cùng, anh ấy cũng nhìn thấy khuôn mặt tôi, đối diện với ánh mắt tôi.
Tôi không biết mình trông đáng sợ đến mức nào.
Tôi chỉ biết Thẩm Hoài nhìn chằm chằm tôi vài giây rồi đồng tử lập tức giãn to.
Ngay sau đó, anh ấy chạy biến mất như một mũi tên.
Tiêu rồi! Anh ấy thấy c.h.ế.t mà không cứu!
Khoảnh khắc ấy, tôi tuyệt vọng đến mức nhìn cái gì cũng thấy đen kịt.
Tôi cảm thấy mình sắp c.h.ế.t đói rồi!