Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

01

 

 

Ngày tôi nhặt được Giang Kỳ Tinh.

 

 

Tôi đã biết anh ấy là nam chính.

 

 

Con cưng của trời, đẹp trai ngời ngời.

 

 

Chỉ tiếc là, phá sản rồi.

 

 

Chỉ còn cách để tôi nuôi nhốt trong biệt thự riêng của mình.

 

 

Không chỉ vậy, anh ấy còn mắc chứng tự kỷ.

 

 

Ban ngày không bước ra cửa chính, cũng chẳng dám qua cửa sau.

 

 

Ban đêm thì ôm gối ngồi dưới đất, âm thầm rơi lệ.

 

 

Phải nói là, khiến người ta nhìn mà xót xa không chịu được.

 

 

Tôi muốn anh ấy vực dậy tinh thần, liền đưa giấy đăng ký kết hôn ra.

 

 

Anh ấy vô cảm nhìn tôi chằm chằm, chẳng nói lời nào.

 

 

Tôi có hơi ngại, đưa tay gãi mũi.

 

 

Dù sao thì cái giấy đăng ký kết hôn này cũng là do hệ thống cấp.

 

 

Nhưng đứng từ góc nhìn của Giang Kỳ Tinh, tôi chẳng khác gì kẻ thừa lúc anh say rượu, lừa anh đi đăng ký kết hôn.

 

 

Chắc là… anh rất ghét tôi.

 

 

02

 

 

Nửa đêm, Giang Kỳ Tinh như thường lệ đi ngủ ở phòng khách.

 

 

Nghe tiếng nước chảy róc rách trong phòng tắm, lòng tôi bắt đầu xao động.

 

 

Tuy bây giờ anh ấy mắc chứng tự kỷ. Nhưng thân hình thì đúng là... ngon thật sự.

 

 

Da mỏng, vai rộng eo thon, dáng người hình tam giác ngược, yết hầu lộ rõ trên chiếc quần dài, m.ô.n.g cong, n.g.ự.c rắn chắc. Nhìn phát là chảy nước miếng.

 

 

Chỉ tiếc là vì bệnh, anh ấy hoàn toàn ngó lơ tôi. 

 

 

Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, trên giường, liệu anh ấy cũng phớt lờ người ta sao?

 

 

Mặt lạnh mà làm tình… tôi lại có chút mong chờ.

 

 

Tôi thay chiếc váy ngủ mỏng manh nhất, rồi xông vào phòng tắm của anh.

 

 

Sương mù mờ mịt, Giang Kỳ Tinh đang đưa tay vuốt tóc mái.

 

 

Động tác ấy làm lộ ra rõ ràng thân hình tam giác ngược.

 

 

Nước chảy dọc từ tấm lưng rắn chắc, lướt qua eo nhỏ xinh đẹp, cuối cùng trượt qua cặp m.ô.n.g đầy đặn như quả đào chín mọng.

 

 

Nghe tiếng động, Giang Kỳ Tinh giật mình quay đầu lại. Đôi mắt vốn luôn vô cảm bỗng hiện lên vẻ kinh ngạc, rồi nhanh chóng chuyển thành phẫn nộ.

 

 

Anh giật lấy khăn tắm che phần thân dưới.

 

 

“Cô vào đây làm gì?”

 

 

Tôi mềm giọng:

 

“Chồng à, em lo cho anh mà. Sao còn chưa tắm xong vậy?”

 

 

Vừa nói, tôi vừa tiến lại gần.

 

 

Hơi nước làm ướt váy ngủ mỏng, ren ướt dính sát vào người tôi, lộ ra thân hình mờ mờ ảo ảo.

 

 

Yết hầu của Giang Kỳ Tinh trượt lên xuống, vành tai đỏ ửng, lập tức quay mặt đi.

 

 

Trong mắt thoáng qua một chút bối rối.

 

 

Anh cắn môi, không nói lời nào. Như con thú nhỏ hoảng sợ, bị tôi ép lùi dần vào góc tường.

 

 

Tôi giả vờ không hiểu sự lúng túng đó, nhấc chân cọ nhẹ vào người anh.

 

 

“Chồng à, cần em giúp không? Sao anh tắm gì mà lâu quá vậy? À mà nhắc đến lâu, chồng ơi, anh...”

 

 

Tôi bất ngờ giật khăn tắm xuống.

 

 

Giang Kỳ Tinh trừng to mắt, không còn đường lui.

 

 

Tôi liếc một cái, cười khẽ châm chọc:

 

“Anh bị tự kỷ mà nó vẫn hăng thế này, thật là đáng sợ ghê đó nha~”

 

 

“Cô…”

 

 

Bị tôi chạm vào, Giang Kỳ Tinh gắng nhịn, nhưng vẫn không nói câu nào. Cổ nổi gân xanh, như thể toàn thân đang căng nổ vì kiềm chế.

 

 

Tôi vòng tay ôm cổ anh kéo xuống hôn. Đã không chịu nói, thì hôn luôn cho rồi.

 

 

Dưới thế tấn công mãnh liệt của tôi, mắt anh đỏ hoe, toàn thân run lên rồi tan vỡ.

 

Tôi tựa trán vào tấm kính phòng tắm, tay vòng ra sau kéo người đàn ông đang âm thầm dốc sức.

 

 

Eo lại bị anh siết chặt hơn nữa.

 

 

03

 

 

Từ đêm hôm đó, tôi dường như đã tìm ra cách “chữa lành” cho nam chính mắc chứng tự kỷ.

 

 

Giang Kỳ Tinh thường xuyên không chịu ăn uống.

 

 

Tôi luồn tay vào trong áo anh.

 

 

“Chồng ơi, để em xem cơ bụng của anh có biến mất chưa nào~ À mà nhắc đến cơ, thì chỗ đó của anh…”

 

 

Lời vừa dứt, thân thể Giang Kỳ Tinh khẽ run lên.

 

 

Tôi không chút kiêng dè mà đùa bỡn anh.

 

 

“Ăn cơm không?”

 

 

Giang Kỳ Tinh không chỉ tự kỷ, mà còn cực kỳ cứng đầu.

 

“Không ăn.”

 

 

Tôi lập tức ngồi hẳn lên người anh.

 

“Em đói rồi, anh không ăn thì để em ăn vậy.”

 

 

Đồng tử Giang Kỳ Tinh khẽ giãn ra, anh cúi đầu.

 

“Đừng…”

 

 

“Anh biết không? Đàn ông mà nói đừng, nghĩa là muốn. Anh không ăn là đang chơi trò lạt mềm buộc chặt với em đúng không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

 

Giang Kỳ Tinh không thể tin nổi mấy lời vô liêm sỉ của tôi.

 

 

Mặt anh đỏ bừng: “Không phải…”

 

 

Tôi chẳng thèm để tâm đến sự kháng cự đó, ép anh đến cùng.

 

 

Hôm đó, kỳ tích xảy ra… Giang Kỳ Tinh ăn liền hai bát cơm.

 

 

Anh cũng thường xuyên ngồi thẫn thờ giữa đêm khuya, ôm cuốn nhật ký viết lảm nhảm chuyện xưa tình cảm.

 

 

Tôi biết, đó là cuốn nhật ký thầm yêu nữ chính của anh.

 

 

Nhưng anh vốn không có cơ hội để đến với nữ chính.

 

 

Tôi giật lấy cuốn nhật ký đó.

 

 

Giang Kỳ Tinh vội vươn tay giành lại.

 

 

Khóe mắt dài hẹp của anh ánh lên chút tức giận.

 

 

“Ây da~ Tình yêu này ngọt quá đi, ngọt đến mức quanh em toàn bong bóng hồng luôn á~ À mà nhắc đến hồng, chồng ơi, chỗ đó của anh cũng hồng lắm đó nha.”

 

 

Tôi thẳng tay nắm lấy điểm yếu chí mạng của anh, Giang Kỳ Tinh rên khẽ một tiếng, khí thế vừa nãy bị tôi bóp nát hoàn toàn.

 

 

Từ hôm đó, anh không bao giờ lôi cuốn nhật ký đó ra nữa.

 

 

Về sau, con đường ép buộc anh l.à.m t.ì.n.h của tôi càng ngày càng đi xa.

 

 

Câu nói kinh điển của tôi là:

 

“Chồng à, em sẵn sàng lắng nghe nỗi đau tuổi thơ của anh, nhưng những gì em sắp làm tiếp theo, anh cũng biết rõ rồi đấy.”

04.

 

Tình trạng của Giang Kỳ Tinh đã khá hơn một chút. Nhưng ban ngày anh vẫn không thích ra ngoài.

 

 

 

Tôi kéo rèm cửa ra một cái xoẹt.

 

 

 

Giang Kỳ Tinh sợ ánh sáng, lập tức đưa tay che mắt.

 

 

 

Tôi bèn lấy cà vạt bịt mắt anh lại.

 

 

 

“Chồng ơi, hôm nay nắng to quá chừng luôn á~”

 

 

 

Tôi nhào lên người anh: “À mà nhắc đến to, thì chỗ đó của anh…”

 

 

 

Giang Kỳ Tinh chẳng chống cự nổi, cứ thế mặc tôi ngồi đè lên người. Anh siết chặt ga giường dưới thân, mím môi không nói, nhưng tiếng thở gấp vẫn không kìm được mà rơi ra từng chút.

 

 

 

Tôi dỗ dành anh:

 

“Chồng à, nói một câu thôi, nói một câu em liền dừng lại~”

 

 

 

Bị tôi giày vò đến không chịu nổi nữa, cuối cùng Giang Kỳ Tinh khàn giọng mở miệng: “…Anh muốn nhìn.”

 

 

 

Ồ? Cuối cùng cũng muốn ra ngoài nhìn ngắm thế giới rồi à?

 

 

 

Tôi giật cà vạt trên mắt anh xuống.

 

 

 

Khóe mắt Giang Kỳ Tinh phiếm hồng, ánh đầy dục vọng.

 

 

 

Tôi đưa tay lau mấy giọt mồ hôi trên ngực.

 

 

 

Ánh mắt Giang Kỳ Tinh cứ dán chặt vào đầu ngón tay tôi.

 

 

 

Tôi nóng bừng cả đầu, hoa mắt chóng mặt, không hề nhận ra ánh nhìn gần như si mê của anh dừng lại trên tôi.

 

 

 

Sau đó, tôi phát hiện Giang Kỳ Tinh lại tự nhốt mình trong phòng ngủ.

 

Tôi đứng ngoài gọi: “Không phải anh muốn nhìn sao? Giờ lại không nhìn nữa hả?”

 

 

 

Bên trong vang lên giọng anh cố gắng giữ bình tĩnh:

 

“Nhìn… đủ rồi.”

 

 

 

???

 

 

 

Xem ra cường độ “làm tình” vẫn chưa đủ độ.

 

 

 

“Chồng à, nếu anh không mở cửa, em phá khóa đó nha~”

 

Tôi lôi dụng cụ ra, hôm nay nhất định phải lôi anh ra khỏi phòng.

 

 

 

Nhưng đúng lúc ấy, trước mắt tôi bỗng hiện ra một loạt dòng chữ phát sáng:

 

 

 

[Ai da, rốt cuộc là muốn nhìn cái gì đây? Đoán hoài không ra nè.]

 

 

 

[Tất nhiên là muốn nhìn ánh mắt mơ màng của bé cưng khi bị đè dưới mưa gió, muốn nhìn "ngọn núi" vươn cao dưới sự tấn công dữ dội, muốn nhìn gương mặt quyến rũ đến mê hồn của bé cưng.]

 

 

 

[Haha, bé cưng giờ còn chưa biết mình đang cưỡng ép một phản diện đâu ha~]

 

 

 

[Mặc dù giờ ảnh trông như cái bánh bao mềm, cứ bị l.à.m t.ì.n.h là khóc, nhưng ảnh vẫn ôm hận trong lòng vì bị bé cưng cướp mất sự trong trắng đó! Kiểu gì về sau cũng trả thù cho xem!]

 

 

 

[Làm sao bây giờ, dù bé cưng chỉ là một vai phụ râu ria không có trong cốt truyện gốc, nhưng tui lại thấy cặp này đáng yêu thật á!]

 

 

 

 

 

 

Toàn thân tôi chấn động.

 

 

 

Hệ thống lập tức online.

 

 

 

[Xin lỗi ký chủ, thật ra vai diễn ban đầu của cô là người kết hôn giả với nam chính để chọc tức nữ chính thôi. Nhưng bị chia nhầm tuyến cho phản diện mất rồi! Vì sự an toàn, tốt nhất bây giờ cô đừng chọc vào anh ta nữa!!]

 

 

 

Đệt.

 

 

 

Không thể chậm trễ được nữa.

 

 

 

Tôi nhanh chóng vơ lấy giấy tờ tùy thân, giả vờ bình tĩnh hét vào trong phòng: “Chồng yêu à~ Nếu hôm nay anh không muốn ra ngoài thì cứ ở nhà nha~

 

Em ra ngoài mua ít ‘ba con sói siêu mỏng’ anh ngoan ngoãn ở nhà, đừng có chạy lung tung đó nghe chưa~”