Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

05

 

 

Tôi đặt chuyến bay sớm nhất, bay thẳng đến thành phố A. Lo lắng suốt nửa tháng trời, cuối cùng tôi cũng tạm yên tâm.

 

 

Trong lúc hệ thống đang “chữa cháy” kịch bản, tôi tranh thủ đi quẩy, đến quán bar.

 

 

“Tất cả nam người mẫu đẹp trai nhất ở đây, gọi hết cho tôi.”

 

 

Mấy anh người mẫu ai nấy đều đẹp như tượng tạc.

 

 

Tôi chống cằm, gọi một lượt vài người.

 

 

Nhưng lúc đó, màn đạn bình luận như phát nổ:

 

 

[Xong rồi xong rồi! Phản diện thấy bé cưng rồi! Chạy mau!!]

 

 

[Ai hiểu được, phản diện bay từ thành phố C đến đây, không nói một lời, không ăn một hạt cơm, không nhìn ai, chỉ cắm đầu tìm người.]

 

 

[Ảnh đã lang thang ở A suốt ba ngày, kiểu không tìm ra là không bỏ cuộc, mùi nam quỷ nồng nặc.]

 

 

Tim tôi thắt lại.

 

 

Nam người mẫu bên cạnh vẫn chưa cảm nhận được nguy hiểm, còn kéo tay tôi lên môi hôn.

 

 

“Chị ơi, vội đi đâu thế~ Có muốn sờ thử cơ bụng của em không?”

 

 

Tôi quay đầu lại, thì thấy Giang Kỳ Tinh với vẻ mặt âm u đứng đó. Tóc mái của anh đã dài hơn, rũ xuống che bớt tầm mắt. Đôi mắt đen sâu như vực thẳm nhìn thẳng về phía tôi, chạm vào ánh mắt tôi.

 

 

Tôi giật mình co người lại, lùi thẳng vào lòng nam người mẫu.

 

 

Giang Kỳ Tinh chầm chậm bước tới, giọng trầm thấp đầy áp lực vang lên:

 

 

“Vợ à, em… không cần anh nữa sao?”

 

 

“Tôi…”

 

 

“Anh là ai? Chị ấy là của tôi, đừng hòng cướp đi.”

 

 

Nam người mẫu lại tiến sát gần tôi thêm chút nữa.

 

 

!!!

 

 

Thấy ánh mắt Giang Kỳ Tinh thoáng qua một tia đau đớn vỡ vụn, tôi vội vã đuổi nam người mẫu ra ngoài.

 

 

Giang Kỳ Tinh quỳ xuống trước mặt tôi, như đang dâng trọn bản thân, ngẩng đầu lên nhìn tôi.

 

 

Tư thế ấy… không ai có thể tưởng tượng rằng một ngày nào đó anh sẽ trở thành đại phản diện tàn nhẫn.

 

 

Từng chiếc cúc áo của anh được cởi ra, lộ ra chiếc cổ trắng ngần. Vì ngượng, lông mi anh khẽ run, ánh mắt cúi thấp. Đầu gối lại quỳ sát về phía trước, phần thân trên ép sát vào chân tôi.

 

 

“Vợ… Anh không từ chối em nữa. Quần áo của anh, chỉ để em cởi. Anh có thể nói… lời gợi tình, em muốn nghe sweet talk hay dirty talk?”

 

 

Tôi choáng váng luôn. Đây là lần nói nhiều nhất của Giang Kỳ Tinh từ lúc quen nhau đến giờ.

 

 

Bình luận trực tiếp cũng bùng nổ:

 

 

[Cái quái gì vậy?? bé cưng làm cách nào mà huấn luyện phản diện của chúng ta thành ra thế này?!]

 

 

[Ai hiểu nổi… l.à.m t.ì.n.h đến mức trị khỏi chứng tự kỷ, còn khiến ảnh biết nói mấy lời mờ ám… đúng là kỹ năng sinh tồn đỉnh cao.]

 

 

[Mau lên mau lên! Tôi muốn xem phản diện chủ động!]

 

 

[Haha, lần đầu phản diện tự đi mua bao cao su, mặt đỏ tới mang tai, cà lăm như trai tân chưa biết sự đời.]

 

 

[Tôi đã quay màn hình rồi haha “video.mp4”]

 

 

[Phản diện sau khi hắc hóa: Lên tòa nhớ mang theo cái video c.h.ế.t tiệt đó.]

 

 

Kế hoạch sửa kịch bản của hệ thống vẫn chưa thông báo.

 

 

Tôi đâu dám hành động liều lĩnh.

 

 

Thấy tôi không phản ứng, ánh mắt Giang Kỳ Tinh liền ảm đạm.

 

 

Anh lấy ra một hộp nhỏ từ túi áo.

 

 

“Anh… đã mua rồi. Giờ… có thể…”

 

 

Anh giống như phi tần đang đợi được sủng hạnh, ngoan ngoãn chờ tôi lên giường.

 

 

Tay tôi nóng ran, cố nén cái cảm giác muốn ăn thịt người.

 

 

“Tôi không thích loại này. Ngoan, mình về nhà trước đã.”

 

 

Giang Kỳ Tinh lại bị tổn thương, bướng bỉnh nói: “Có… có gân nổi. Là loại em thích.”

 

 

Tôi: …

 

 

Bình luận lại bùng nổ:

 

 

[WTF]

 

 

 

Tôi vội vàng bịt miệng Giang Kỳ Tinh lại, sợ anh lại buông thêm lời nào động trời.

 

 

Anh im lặng, đôi mắt như ngập nước long lanh nhìn tôi đầy ngoan ngoãn.

 

 

Đột nhiên, tôi cảm thấy lòng bàn tay ướt sũng. Tôi như bị điện giật, rụt tay lại.

 

 

“Vợ thích… cách chó con liếm, đúng không?”

 

 

Không… chuyện này… đúng không thế???

 

 

Dù cho có hoảng loạn, trong lòng tôi lại nổi lên một cơn hưng phấn đầy tội lỗi.

 

06

 

Tôi không ngờ Giang Kỳ Tinh còn giữ lại chiêu cuối.

 

 

 

Anh ấy đặc biệt mua một sợi dây xích ngực, đeo bên trong áo sơ mi. Đã vậy còn cứ giữ vẻ ngây thơ, nói chuyện cà lăm, mặt đỏ tới mang tai.

 

 

 

Ánh mắt sau lớp tóc mái kia lại quyến rũ c.h.ế.t người.

 

 

 

Tôi đưa tay luồn vào tóc anh, lộ ra vầng trán cao thanh tú.

 

 

 

“Giang Kỳ Tinh, có thời gian thì cắt tóc ngắn đi một chút.”

 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Anh l.i.ế.m đi vệt nước bên môi, ngập ngừng hỏi:

 

“Có... có đ.â.m vào em à?”

 

 

 

“Không phải.” Tôi nói thật lòng: “Chỉ là thấy mắt anh rất đẹp, nên đáng lẽ nên để lộ ra ngoài.”

 

 

 

Suốt ngày cứ u ám thế này, không phải tự kỷ thì là gì?

 

 

 

Ánh mắt Giang Kỳ Tinh trong khoảnh khắc sáng bừng lên như cún con được khen.

 

 

 

Ngay sau đó, màu đỏ nơi vành tai nhanh chóng lan đến gò má, rồi cả cổ cũng đỏ rực.

 

 

 

Anh bối rối, lúng túng nói nhỏ: “Xin lỗi… anh không kiểm soát được.”

 

 

 

Xấu hổ, lại hối hận. Anh kéo phần tóc mái khỏi tay tôi, che mắt lại.

 

 

 

Tôi sốc nặng trong lòng.

 

 

 

Khen một câu thôi mà đã không chịu nổi rồi?

 

 

 

 

 

 

Sáng sớm hôm sau, tôi sảng khoái tắm rửa xong trong phòng tắm. Giang Kỳ Tinh vẫn còn đang ngủ say.

 

 

 

Không muốn đánh thức anh, tôi ra phòng khách ăn sáng.

 

 

 

Đúng lúc ấy, hệ thống quay lại.

 

 

 

[Hai người lại “ầm ầm ầm” rồi à?!]

 

 

 

 

Ờ thì… chuyện rõ rành rành còn gì nữa.

 

 

 

[Không phải tôi nói chứ, cô còn chưa chạy à?]

 

 

 

“Tôi bị bắt về rồi mà. Với cả… tôi cảm giác có thể anh ấy thật sự thích tôi đấy.”

 

 

 

[Cô hiểu cái quái gì chứ!]

 

 

 

Hệ thống bắt đầu sốt ruột:

 

 

 

[Giang Kỳ Tinh là phản diện lớn của tương lai, có bản chất chiếm hữu cực mạnh. Đó cũng là lý do sau này anh ta cố sống cố c.h.ế.t tranh giành nữ chính với nam chính.]

 

 

 

[Dù giờ lúc sa cơ lỡ vận, anh ta có thể nảy sinh tình cảm với cô, nhưng không thể chống lại thiết lập cốt truyện đâu. Sớm muộn gì cũng hắc hóa, đến lúc đó thì… ăn trong bát còn ngó nghiêng trong nồi!!]

 

 

 

Không được đâu! Tôi còn chưa sống đủ mà!

 

 

 

[Bây giờ cách tốt nhất là cô phải rút lui từ từ như kiểu “luộc ếch trong nước ấm”, nhẹ nhàng mà chuồn, nhất định phải mềm mỏng!]

 

 

 

 

Được rồi được rồi.

 

 

 

Dù rất không nỡ thân hình Giang Kỳ Tinh, nhưng mạng vẫn là quan trọng nhất.

 

 

 

“Này, hệ thống, lỗi to thế này mà không định đền bù gì sao?”

 

 

 

[Dù sao cô ở thế giới gốc cũng đã c.h.ế.t rồi. Làm xong nhiệm vụ ở đây, toàn bộ tài sản ở thế giới này đều là của cô.]

 

 

 

Cha mẹ yêu thương, tài sản bạc tỷ, váy vóc túi hiệu mặc không hết, biệt thự xe sang đủ cả, tôi lập tức động lòng.

 

 

 

Đang mơ mộng đẹp đẽ… Bất ngờ, ấm đun nước trong nhà reo vang.

 

 

 

Tôi định đứng dậy, thì một cái bóng vụt qua ôm chặt lấy eo tôi.

 

 

 

Giang Kỳ Tinh rơi nước mắt từng giọt một, khiến ai nhìn cũng phải mềm lòng.

 

 

 

“Anh sao thế?”

 

 

 

“Anh tưởng… em lại bỏ đi rồi.”

 

 

 

Ôi trời, có bóng ma tâm lý rồi.

 

 

 

Tôi xoa đầu anh, nói dối không chớp mắt: “Em không đi đâu, đừng sợ.”

 

 

 

Giang Kỳ Tinh siết chặt eo tôi, khóc đến mức khiến người ta tan chảy. Chân mày xinh đẹp nhíu lại, đôi mắt ửng đỏ đầy oán trách:

 

 

 

“Đừng bỏ rơi anh. Nếu không… anh sẽ bắt em về, nhốt lại.”

 

 

 

[Cậu bé tự kỷ với lớp vỏ dịu dàng, bên trong lại âm hiểm đáng sợ… Giang Kỳ Tinh, cậu còn có bí mật gì nữa chưa lộ đấy hả?!]

 

 

 

[Yêu quá! Đại sắc nữ vs nam quỷ tự kỷ!]

 

 

 

[Chỉ mình tôi lo về cốt truyện sau này sao? Khi phản diện hắc hóa, hắn sẽ cưỡng đoạt nữ chính mà! Lúc đó bé cưng phải làm sao đây?!]

 

[Muốn xem kiểu: em chạy, anh đuổi, em có mọc cánh cũng đừng hòng thoát, tam giác tình yêu, giam cầm, ép yêu mau tới đi!!]

 

 

 

 

 

Tôi run rẩy.

 

 

 

Xem ra… tôi phải lạnh nhạt với Giang Kỳ Tinh một thời gian.

 

 

Đợi khi anh thật sự lệ thuộc vào tôi, thì tôi mới có thể dễ bề thoát thân.