Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy tôi lồm cồm bò dậy, Tuấn Việt cười thành tiếng:

“Em diễn cũng khá lắm. Ban đầu nếu hai bạn cùng phòng mà không nói anh còn tưởng em bị như lúc sáng nữa kìa.”

Đúng lúc này, Thanh Vân và Hồng Liên nhìn nhau rồi đồng thanh:

“Quên không nói với mày, hôm nay trường tao có buổi hội thảo quan trọng. Sợ là không kịp ăn cơm.”

Nói rồi, hai đứa nó lật đật chạy đi tìm túi xách rồi lao thẳng ra cửa.

“Chào anh đạo diễn đẹp trai nhé. Lúc nào chúng em xin cơm của hai người sau.”

Dứt lời, tụi nó nháy mắt với tôi:

“Liệu mà tiếp đón người ta.”

Tôi ngước nhìn Tuấn Việt, thật thà nói:

“Hôm nay bọn em chỉ có đậu phụ rán và rau muống luộc. Anh… có còn muốn… ăn cơm không ạ?”

Tuấn Việt bật cười trước câu hỏi của tôi. Anh chỉ tay vào túi đồ mà mình vừa mang tới.

“Trước khi đến đây anh đã ghé qua siêu thị.”

Nói rồi, anh đem chiếc ghế “cúng cụ” ban nãy ra khu bếp. Tôi còn đang ngơ ngác không biết anh ấy định lấy đồ gì trên nóc tủ thì Tuấn Việt đã đặt tôi ngồi lên ghế.

“Ở yên đây. Hôm nay em bị ốm nên anh sẽ vào bếp.”

Tôi còn đang choáng váng với hành động vừa rồi thì Tuấn Việt đã bắt đầu chuẩn bị đồ ăn.

Thấy vậy, tôi vội vàng đứng bên cạnh anh:

“Anh để em làm cho.”

Tuấn Việt xoay người lại rồi nói:

“Được. Vậy em thái ớt chuông nhé.”

Tôi không biết một người thường mang dáng vẻ lạnh lùng như Tuấn Việt lại có lúc ấm áp tới vậy. 

Hai má tôi nóng ran. Có lẽ lúc này nó đã đỏ bừng lên như trái cà chua chín. Tôi còn chẳng biết những sự việc đang diễn ra trước mắt này là mơ hay thật. Tôi đưa tay nhéo vào má của mình, chỉ có điều hành động này không qua được mắt người bên cạnh.

“Có chuyện gì mà tự làm đau mình vậy cô nương? Nếu em sợ anh chàng đẹp trai trước mắt là ảo ảnh thì không cần lo đâu. Anh sẽ cho em thấy…”

Dứt lời, anh kéo tôi lại gần, nhẹ nhàng đặt lên trán tôi một nụ hôn.

“Anh nghĩ mình cần cho em biết một chuyện… Thực ra anh có kết bạn trên mạng xã hội với em đó.”

Tôi tròn mắt ngạc nhiên:

“Thật ạ. Sao em không biết?”

Tuấn Việt mỉm cười, lấy điện thoại nhắn tin cho tôi:

“Này Gà Con, em muốn chúng ta tiếp tục hôn nhau hay là nấu cơm?”

Tôi vội vàng cầm lấy điện thoại để trên bàn gần đó. Người vừa gửi tin nhắn cho tôi là Gấu Béo. Tôi luống cuống không phải vì nội dung tin nhắn vừa rồi mà do tôi thường nói chuyện với người này. Không ít lần Gấu Béo an ủi tôi khi trượt một vai diễn nào đó.

“Anh… sao có thể chứ? Gấu Béo là con gái mà.”

Tuấn Việt mỉm cười, tiếp tục nhắn tin:

“Đừng nói với anh là em muốn kiểm tra. Anh chưa sẵn sàng đâu.”

Tôi điên tiết, lấy tay đánh mạnh vào người kế bên. Tuấn Việt không hề né tránh mà tủm tỉm cười:

“Ngày đầu gặp mặt anh đã cố ghi nhớ tên và số báo danh của em. Anh đã hỏi các thầy trong trường nên biết em theo học khoá 38. Việc tìm ra Facebook Gà Con cũng không khó. Hơn nữa, anh chưa từng nói mình là con gái…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Dứt lời, anh ôm tôi vào lòng:

“Anh rất thích cách em mạnh mẽ vươn lên. Anh nghĩ bố mẹ em sẽ sớm nhìn nhận lại.”

Tôi ngước nhìn anh rồi nói:

“Anh đừng bảo với em hai vai diễn em được nhận là do anh can thiệp nhé.”

Tuấn Việt lắc đầu:

“Anh không hề nhúng tay vào vai hầu nữ và xác c.h.ế.t đó.”

Tôi nheo mắt nhìn người đối diện:

“Vậy còn kịch bản phim ngắn của em?”

Anh mỉm cười:

“Cũng không can thiệp.”

Tôi xúc động, hai mắt dần nhoè đi. Ít ra người ta cũng tôn trọng tôi, không cần ra tay để tôi tự mình phát triển bản thân.

“Em… cảm ơn anh.”

Lúc này, Tuấn Việt cúi người, nhẹ nhàng đặt lên môi tôi một nụ hôn. Do không hề chuẩn bị tinh thần nên tôi chẳng biết phải làm sao, vội vàng đẩy anh ra.

“Đừng… vội vàng như vậy.”

Tuấn Việt mỉm cười:

“Anh xin lỗi. Thực sự thì anh đã nghĩ tới ngày gặp lại em từ rất lâu rồi. Anh cũng cố gắng để Gấu Béo trở nên đẹp hơn trong mắt người anh thầm thương đấy.”

Dứt lời, anh cầm lấy rổ đựng ớt ngọt đã được thái sẵn rồi tiến tới gần bếp.

“Anh nấu sẽ nhanh thôi. Em có thể chuẩn bị bát đũa được rồi đó.”

Tôi vội vàng chạy đi. Nếu còn đứng đó tôi sợ không thoát được khỏi những suy nghĩ vẩn vơ. 

“Tuân lệnh đại ca.”

“Em vừa gọi anh là gì?”

“Là đại ca. Không được sao?”

“Tất nhiên là không rồi. Em có thể gọi anh bằng tên hoặc là chồng yêu tuỳ em chọn. Anh không muốn làm anh trai mưa của ai đó đâu.”

Tôi vui vẻ đáp:

“Vậy gọi bằng tên đi. Đợi lúc nào chính thức mới...”

Chẳng thể ngờ tôi còn chưa nói hết câu người kia đã lên tiếng:

“Anh hoàn toàn nghiêm túc đó Mỹ An. Bây giờ là anh chính thức theo đuổi em rồi đấy.”

Tôi nhoẻn miệng cười:

“Em cũng vậy mà. Nhưng… chúng ta có thể bí mật tìm hiểu được không?” 

Tuấn Việt lắc đầu:

“Không thể.”

“Tại sao chứ?”

Tuấn Việt nhoẻn miệng cười:

“Anh không thích mập mờ. Hơn nữa, lúc anh tới đây đã vô tình chạm mặt phóng viên báo Sao Việt. Anh buột miệng nói bạn gái mình đang sống ở đây rồi.”