Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi bật cười:
“Người thật việc thật mà mẹ. Mẹ không tin thì nói chuyện với anh ấy đi.”
Tôi vô tư chuyển máy cho người bên cạnh. Anh lễ phép nói:
“Cháu chào cô. Cháu là Tuấn Việt.”
Mẹ tôi “xịt keo” mất mấy giây.
“Trời đất. Cháu còn đẹp trai hơn trong hình nữa đó.”
Tuấn Việt mỉm cười:
“Cháu xin lỗi vì chưa tới nhà gặp cô. Mỹ An chưa muốn công khai chuyện tình cảm với cháu.”
Nói rồi, anh làm ra vẻ bản thân bị tôi bắt nạt vậy. Mẹ tôi thấy thế dường như quên mất ai trong hai đứa mới là con ruột. Mẹ dặn tôi phải nghiêm túc trong mối quan hệ này, không được làm khổ con nhà người ta. Tôi nghe vậy chỉ biết vâng vâng dạ dạ để mẹ yên lòng.
Tôi vừa tắt máy, Tuấn Việt đã chỉ vào đồng hồ treo tường gần đó.
“Mấy giờ rồi Mỹ An?”
Tôi thản nhiên đáp:
“Mười giờ tám phút. Nhưng có chuyện gì chứ?”
“Muộn như vậy mà hai đứa còn ở cùng nhau.”
“Thì tại hôm nay có nhiều chuyện mà. Tới giờ anh còn chưa thổi nến sinh nhật nè.”
Tuấn Việt tủm tỉm cười:
“Anh lại cho rằng mẹ nghĩ hai người chúng ta sống chung đấy.”
Tôi vội xua tay:
“Để ngày mai em giải thích với mẹ.”
Tuấn Việt nhẹ nhàng ôm lấy tôi từ phía sau.
“Em biết là có thể chuyển tới đây bất kì lúc nào mà. Ngôi nhà này luôn chào đón nữ chủ nhân của nó.”
Tôi biết những lời anh nói hoàn toàn nghiêm túc nhưng dù sao tôi còn đang theo học ở trường, chuyển tới sống cùng bạn trai có lẽ là quá sớm.
…
Khi tôi quay lại đoàn làm phim Xóm Trọ Bất Ổn thì mấy người ở đó xúm lại kể:
“Mỹ An… Hôm trước David Phạm tới tận đây. Chẳng phải hai người từng hợp tác trong MV của JK sao. Em có số điện thoại của anh ta không?”
Đúng lúc này, Vân Anh lên tiếng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Có liên quan gì tới cô ta? Nói không chừng anh ấy ghé qua là để tìm diễn viên cho phim mới đấy.”
Dứt lời, chị ta ngồi xuống rồi ra hiệu cho nhân viên trang điểm:
“Mau tới chải lại tóc cho tôi. Xù hết cả lên rồi.”
Nói xong, Vân Anh nhìn thẳng vào tôi:
“Còn đứng đực ra đấy làm gì? Là váy áo đi.”
Tôi khẽ gật đầu, nói một tiếng:
“Vâng.”
Tuấn Việt biết tôi bị bắt nạt ở đoàn phim nhưng chính tôi mong anh hãy để tôi tự mình vượt qua tất cả. Dù sao một người mới, được làm việc và học hỏi đã là may mắn rồi. Tôi sợ rằng nếu anh ra mặt giúp đỡ hoặc mối quan hệ giữa chúng tôi lộ ra sẽ ảnh hưởng tới anh. Tôi muốn mình thực sự trưởng thành khi đứng bên cạnh người đó.
“Này… xe trà sữa lại đến rồi mấy đứa ơi.”
“Ai có fan bự thế nhỉ?”
Tiếng xì xào của mấy người trong đoàn làm tôi chú ý.
Cứ một tháng một lần, xe trà sữa có màu hồng nhạt lại tới chỗ đoàn phim của chúng tôi. Xe còn được trang trí rất nhiều bóng bay hồng, trắng đan xen. Điểm đặc biệt là bóng bay đều có chữ viết tắt VA trong hình trái tim màu đỏ.
Vân Anh lên tiếng:
“Còn phải hỏi sao? Mấy trăm nghìn lượt follow trên Facebook của tôi là giả à? Đương nhiên VA là tên của tôi rồi.”
Tôi cũng bước tới bên cạnh xe, thầm mong hôm nay vẫn còn vị trà sữa mà tôi thích.
“Anh ơi, cho em một ly trân châu Hoàng Gia.”
Người bán hàng vui vẻ nói:
“A… Cô Mỹ An… hôm nay tin vui là chỉ có một vị duy nhất. Cô muốn bao nhiêu trân châu Hoàng Gia cũng được.”
Tôi hào hứng:
“Hai ly size bự. Hai ly luôn có được không?”
Người bán hàng nở một nụ cười tươi rói:
“Nhất định rồi.”
Tôi vừa ngồi xuống thưởng thức món quà trời ban thì có tin nhắn của Tuấn Việt:
“Anh không nghĩ người ta lại uống hết vị em thích như vậy. Cho anh xin lỗi nhé. Uống từ từ thôi. Hai ly có đủ không? Để anh kêu người làm thêm cho nhóc nhé.”
Tôi quay qua quay lại nhưng không thấy anh ở gần đây.
Lúc này, người bán hàng cầm điện thoại lên rồi nháy mắt với tôi.
“VA là tên của một cặp tình nhân cô Mỹ An ạ.”