Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
6
Tôi vừa ra khỏi đồn cảnh sát, và tôi cảm thấy như mình đã mất hết thể diện trong đời.
Cố Hằng đi theo phía sau, gọi tôi một tiếng: "Hạ Hạ."
Tôi không dừng bước.
"Hạ Hạ."
Tôi tăng tốc, tay che tai, định chạy trốn.
Nhưng Cố Hằng chỉ mất vài bước đã đuổi kịp, anh ta nắm lấy cổ tay tôi, khiến tôi phải dừng lại.
"Đêm nay anh sẽ qua nhà em," anh nói.
Tôi hơi sửng sốt, đỏ mặt trừng mắt nhìn anh: "Nhà em là nơi dễ dãi lắm sao?"
"Mặc dù những gì em viết có phần dễ dãi, nhưng em không phải là người dễ dãi."
Cố Hằng bật cười: "Anh chỉ muốn, đi đến nhà em để giải thích rõ chuyện ở nhà hàng mấy ngày trước."
Anh ngậm môi, như thể có chút do dự: "Hôm qua anh không dám liên lạc, sợ em vẫn còn giận."
Nếu anh lại làm cô ấy tức giận, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.
Dù sao thì, còn có một tình địch mới về nước đang nhìn chằm chằm.
"Trước đó ở nhà hàng, nói nhận nhầm người, đó chỉ là lời nói lúc tức giận, anh xin lỗi em."
Tôi nhìn anh ta mà không nói gì.
"Và anh cũng không đi xem mắt đâu, tình hình cụ thể, tối nay anh sẽ giải thích cho em được không?"
Cố Hằng cúi người, duỗi tay khẽ chạm vào tay tôi, mang theo chút ý tứ cầu xin.
Anh ấy rất ít khi hành xử như vậy trước mặt tôi, và tôi không thể kháng cự được, cảm giác như tim mình hơi rung động vì hành động nhỏ ấy.
Tôi muốn giả vờ như không để ý, nhưng chỉ có thể ho khan một tiếng: "Cố đội trưởng, xin chú ý ảnh hưởng."
Cố Hằng cười: "Được, chú ý ảnh hưởng."
Anh nhìn đồng hồ, rồi ngó xung quanh xem có đồng nghiệp nào ở gần không.
Khi tôi còn đang thắc mắc, anh ấy hành động nhanh chóng, cúi đầu hôn nhẹ lên mặt tôi.
"Vậy thì tối nay anh sẽ đến tìm em."
Anh ấy không thể ở lại quá lâu, vội vàng nói xong rồi chạy nhanh đi.
7
Lúc 10 giờ tối, chuông cửa nhà tôi vang lên.
Tôi mở cửa, và nhìn thấy Cố Hằng dựa vào tường hành lang, cơ thể thoải mái.
Anh ta nhìn thấy tôi, mỉm cười: "Anh đã nói rồi, em làm sao có thể nỡ từ chối anh ngoài cửa."
Tôi ngửi thấy mùi rượu, nhíu mày: "Anh uống rượu rồi à?"
Cố Hằng gật đầu: "Ngày mai nghỉ, cùng vài đồng nghiệp uống một chút."
Tôi có chút do dự, không biết có nên để anh ấy vào cửa hay không.
Khi người này uống rượu và không uống rượu, hoàn toàn là hai con người khác nhau.
Trước mặt mấy người như Cố Hằng, khi uống rượu anh ấy chỉ ít nói hơn, chậm chạp hơn một chút.
Nhưng trước mặt tôi, bạn gái anh ấy, thì sau khi uống rượu, anh ấy sẽ trở nên... rất quấn quýt.
Tôi còn chưa kịp nghĩ xong, Cố Hạn đã cúi xuống ôm lấy eo tôi và thuận thế kéo tôi vào trong nhà.
Anh ấy đóng cửa lại, rồi đặt đầu lên cổ tôi.
"Hạ Hah , người mà em gặp ở nhà hàng trước đó, ăn cơm với anh ấy, không phải là đối tượng mai mối của anh đâu, cô ấy là góa phụ của đồng nghiệp anh, sắp kết hôn, trong lòng còn chút khúc mắc, nên tìm anh trò chuyện."
Khi từ "kết hôn" được nói ra, tôi trong lòng bỗng cảm thấy một luồng cảm giác khó chịu.
"Hạ Hah , em đừng giận."
"Và cũng đừng... trước mặt bạn trai cũ mà phủ nhận mối quan hệ với anh."
"Điều đó làm anh hơi buồn."
Ngay lập tức, tôi cảm thấy có chút áy náy.
Vội vàng vỗ nhẹ lưng anh, an ủi: "Em không giận, anh cũng đừng buồn."
"Em cũng xin lỗi anh, về chuyện của Giang Thận, lẽ ra em phải nói rõ với anh, em và anh ấy đã chia tay lâu rồi, sau này cũng sẽ không có gì nữa, anh có thể yên tâm."
Gai xương rồng
"Trước đây em nói anh là mối tình đầu cũng không phải là nói dối em..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi ngừng lại một lúc rồi nói: "Thật mà, không có lừa anh đâu."
Dù sao thì, người đầu tiên mình thích cũng được xem như mối tình đầu mà.
Lần đầu thầm mến.
Tôi có chút may mắn vì Cố Hằng đã uống rượu, phản ứng chậm chạp, không kịp suy nghĩ về những sơ hở trong lời nói của tôi.
Chủ đề này cứ thế bị lướt qua một cách nhẹ nhàng.
Nhưng rất nhanh, tôi không thể cười nổi nữa.
Bàn tay Cố Hằng ôm lấy eo tôi hoàn toàn không có ý định buông ra.
Anh ấyđổi giọng, đột nhiên hỏi: “Hạ Hạ, lúc em viết tiểu thuyết, trong đầu nghĩ đến anh đúng không?”
Mặt tôi như bốc cháy, tai cũng đỏ bừng.
Gần như nghiến răng nghiến lợi: “Anh mà còn nhắc đến chuyện này nữa thì đừng trách em đuổi anh ra ngoài!”
Nhưng Cố Hằng chẳng có chút tự giác nào.
Anh ấykhẽ cười, hôn lên tai tôi: “Hạ Hạ, một đêm bảy lần, em cũng coi trọng anh quá đấy.”
Tôi còn chưa kịp nổi giận thì lại nghe anh ta nói tiếp: “Nhưng nếu là em, cũng không phải là không thể.”
“Hạ Hạ, có muốn thử không?”
Lần này, đến lượt tôi phản ứng chậm chạp.
Còn chưa kịp mở miệng, anh đã bế bổng tôi lên.
Hoảng hốt, tôi vội vòng tay ôm lấy cổ anh ấy.
Lại bắt gặp nụ cười nhếch môi đầy ẩn ý của anh ấy.
Tên khốn này cố ý mà!
Không biết có phải do anh ta uống rượu hay do nể nang việc ngày mai tôi còn phải đi làm không, nhưng cuối cùng Cố Hằng cũng không đạt được thành tích “một đêm bảy lần”.
Nhưng một đêm năm lần cũng không tệ rồi.
Dù sao thì, không phải người đàn ông nào cũng nghịch thiên như nam chính trong mấy bộ tiểu thuyết cẩu huyết.
Sáng hôm sau, khi tôi dậy đi làm, Cố Hằng vẫn còn ngủ.
Tôi nhẹ nhàng bước đến, nhìn khuôn mặt ngủ say của anhấy , không nhịn được mà cúi xuống hôn một cái.
Nhưng còn chưa kịp đứng dậy, người đàn ông vốn đang ngủ say kia đã mở mắt.
Anh ấy kéo tay tôi, giọng vẫn còn chút khàn:
“Tối nay anh đến đón em tan làm.”
Tôi cười: “Được thôi.”
Buổi tối tan làm, tôi vừa ra khỏi công ty đã lập tức nhìn thấy Cố Hằng đang đứng chờ trước cửa.
Anh ăn mặc rất đơn giản, chỉ là áo sơ mi và quần jean bình thường, vậy mà vẫn toát lên vẻ đẹp trai khó cưỡng.
Anh đón lấy túi xách của tôi, sau đó đưa tôi đi dạo khu phố thương mại gần đó.
Đã lâu rồi chúng tôi không cùng nhau ra ngoài chơi, cả hai đều rất hào hứng, nên hoàn toàn không để ý rằng phía sau lưng mình, có một người đang tròn mắt sững sờ nhìn chằm chằm vào chúng tôi.
Cố Doanh cảm thấy mình bị hoa mắt rồi, chắc chắn là hoa mắt.
Người đàn ông phía trước sao mà giống anh trai cô ấy thế, mà anh trai cô ấy đang làm gì vậy, lại còn cầm túi cho một cô gái, mặt đầy yêu chiều, dùng khăn giấy lau đi kem que dính trên mặt cô ấy.
“Trời ơi!” Cố Đình ngớ người ra.
Cô không nhìn rõ cô gái đó trông như thế nào, nhưng điều đó không ngăn cản được sự sốc trong lòng cô.
Cô không thể chờ nổi để chia sẻ tin này với bạn thân.
Cố Doanh vội lấy điện thoại, nhanh chóng nhắn tin cho bạn mình.
【Trời ơi, anh trai tớ có tình yêu rồi, lại còn đang yêu đấy!】
【Thật kỳ lạ, không biết ai có thể khiến anh trai tớ rơi vào lưới tình vậy nhỉ?】
【Cậu đang làm gì vậy? Sao không trả lời tin nhắn củatớ ?】
【Thôi rồi, tớ không đợi được nữa, tớ sẽ lén đi theo, xem cô gái này là ai!】
【Sau đó tôi tớ chia sẻ với cậu, hehe!】
Cố Doanh nhét điện thoại vào túi xách, ngẩng lên thì trời đất như sụp đổ.
Họ đâu rồi!
Anh trai và cô chị dâu thần bí lớn như vậy mà sao lại biến mất?!
Cố Doanh vội vàng chạy tới, bắt đầu tìm kiếm khắp nơi trên con phố thương mại rộng lớn.