Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

9

Tôi đang đứng đợi Cố Hằng quay lại với trà sữa, bỗng nhiên có ai đó vỗ vai tôi.

Tôi tưởng là Cố Hằng, cười rồi ngoảnh đầu nhìn lại, sau đó, đứng sững lại.

Cố Doanh thở hổn hển: "Chết tiệt, đúng là cậu rồi! Đi chơi mà không gọi tớ, cậu đúng là quá đáng!"

Cô ấy vừa nói vừa liếc nhìn xung quanh: "Tớ nhắn tin cho cậu, cậu có thấy không?"

Tôi từ từ lấy lại tinh thần.

Cô ấy nhắn tin cho tôi?

Chắc chắn là tôi không thấy, điện thoại để trong túi, mà túi thì đang đeo trên cổ anh trai cô ấy.

"Ê, cậu có thấy một người nào không."

Cố Doanh thần bí tiến lại gần tôi: "Tớ đang tìm một cô gái."

"Người nào vậy?"

Tôi vô thức hỏi.

Cố Doanh suy nghĩ một chút: "Tóc dài, độ dài..."

Cô ấy nhìn tôi: "Đúng rồi, giống như tóc cậu vậy."

Cố Doanh lại nói: "Mặc áo hoodie vàng, và quần jean, đúng rồi, giống như hôm nay cậu mặc vậy!"

Tôi: "......"

Cố Doanh: "......"

Cố Doanh không nói nữa, ánh mắt nhìn tôi dần trở nên phức tạp.

"Tiểu Hạ, cậu..."

Cô ấy chưa nói xong, Cố Hằng đã bước ra từ quán trà sữa bên cạnh.

Cố Doanh cứng đờ ngoảnh đầu nhìn anh trai mình.

Khi thấy người anh trai mà cô luôn nghĩ là nghiêm nghị và đáng sợ, giờ đang cười dịu dàng, tay cầm hai cốc trà sữa, cổ đeo chiếc túi màu hồng, đầu đội cặp sừng quỷ hoạt hình, Cố Doanh cảm thấy mình như đang mơ.

Và giấc mơ này có phần quá kỳ lạ.

"Ha ha ha ha, anh trai tôi đang hẹn hò với bạn thân của tôi?!"

Cố Doanh nhìn tôi rồi lại nhìn anh trai, mắt hoa lên muốn ngất.

Tôi và Cố Hằng vội vàng đỡ cô ấy từ hai bên, sau đó nhìn nhau.

Hôm nay, chuyến đi chơi coi như hỏng.

Tối đó, tại nhà tôi.

Tôi và Cố Hằng ngồi hai bên ghế sofa.

Cố Doanh kéo ghế ngồi đối diện chúng tôi, như thể đang thẩm vấn tội phạm, tay cầm hộp xà phòng làm "búa công lý".

Cô ấy gõ hộp xà phòng một cái: "Khai đi, yêu nhau bao lâu rồi."

Tôi khẽ trả lời: "Một năm rưỡi..."

"Một... một năm rưỡi?" Cố Doanh chấn động: "Hai người yêu nhau một năm rưỡi ngay trước mắt tớ mà tớ chẳng hề hay biết?"

Cô ấy thở gấp: "Đôi mắt này của tôi để làm gì?! Tôi nên tự chọc mù mắt mình đi thôi!"

Tôi vội vàng ôm lấy tay cô ấy: "Không được không được."

Cô ấy vung tay tôi ra, liếc tôi một cái: "Tớ chưa hỏi xong, ngồi xuống đi!"

Tôi ngoan ngoãn ngồi xuống.

Cố Doanh hắng giọng: "Tiến triển đến bước nào rồi?"

Tôi liếc nhìn Cố Hằng, không nói gì.

Cố Hằng nhíu mày: "Cố Doanh, không nên hỏi thì đừng hỏi."

Cố Doanh nghe vậy liền hiểu ngay, lập tức cầm gối ném vào đầu anh trai.

"Cây cải tốt nhà em bị con lợn này cắn mất, em hỏi vài câu cũng không được sao?"

Cố Hằng, người đột nhiên bị gọi là lợn, mặt không chút biểu cảm.

Cố Doanh hít một hơi thật sâu, nhìn anh trai: "Câu hỏi cuối cùng, anh trả lời đi."

"Anh đối với Tiểu Hạ, rốt cuộc có chân thành không? Định khi nào kết hôn?"

Cố Hằng khẽ động dung.

Anh ấy có vẻ hơi căng thẳng, ngón tay vô thức xoa xoa.

Tôi sững lại, trong lòng cũng đập loạn nhịp.

"Đương nhiên là chân thành."

Anh ấy vừa nói, vừa chậm rãi lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhẫn.

Cố Doanh: "??"

Cố Hằng mở hộp nhẫn, lấy chiếc nhẫn bên trong ra.

Tôi còn đang ngẩn người, anh ấy đã nắm lấy tay tôi, nhẹ nhàng đeo nhẫn vào ngón tay tôi.

"Thật ra, hôm nay anh định cầu hôn em."

Tim tôi chấn động, còn chưa kịp nói gì.

Chiếc nhẫn vừa đeo vào đã bị người khác giật xuống.

Cố Doanh nhét nhẫn vào lòng Cố Hằng, tức giận trách móc: "Ai lại cầu hôn kiểu này chứ? Người ta đã đồng ý chưa mà anh đã tự tiện đeo nhẫn? Về mà chuẩn bị cho đàng hoàng rồi hãy làm lại!"

Không nói nhiều, Cố Doanh nửa đẩy nửa kéo, trực tiếp tống Cố Hằng ra khỏi nhà tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Lúc này, trong nhà cuối cùng chỉ còn lại tôi và Cố Doanh.

Tôi có chút bất an bước tới.

Cố Doanh quay lưng về phía tôi, đến khi tôi đi đến trước mặt cô ấy mới phát hiện mắt cô ấy hơi đỏ.

Tôi cũng thấy khó chịu theo: "Cố Doanh, xin lỗi cậu, tớ thật sự không cố ý giấu cậu đâu."

"Tớ luôn muốn tìm một thời điểm thích hợp để nói với cậu, nhưng cứ do dự mãi, lần lữa mãi, đến tận bây giờ."

Cố Doanh tức giận quay mặt đi: "Cậu vẫn không coi tớ là bạn thân."

"Sao lại thế được?!" Tôi vội kéo tay cô ấy: "Chính vì coi cậu là bạn thân, nên tớ mới không dám dễ dàng nói ra. Tớ rất sợ mối quan hệ giữa tớ và Cố Hằng sẽ ảnh hưởng đến chúng ta..."

"Đương nhiên là ảnh hưởng rồi." Cố Doanh u oán nhìn tôi: "Tớ coi cậu là bạn thân, thế mà cậu lại muốn làm chị dâu tớ."

Tôi không biết phải nói gì, chỉ có thể đứng sững tại chỗ, bối rối vô cùng.

Thế nhưng tôi lại nghe cô ấy nói: "Làm chị dâu tớ cũng không phải là không được."

"Nếu cậu gả vào nhà tớ, sau này chắc chắn sẽ không có mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu đâu, mẹ tớ rất dễ tính. Cũng sẽ không có cô em chồng nào làm khó cậu, dù sao thì chúng ta thân nhau như thế mà?"

"Với lại, sau này ở nhà tớ có thể công khai chống đối anh tôi rồi, cậu chắc chắn sẽ giúp tớ. Xét cho cùng, cậu sớm gả vào nhà tớ thì tôi chỉ có lợi chứ chẳng có hại gì."

Nhìn cô ấy tự mình phân tích một cách trôi chảy, tôi há hốc miệng kinh ngạc.

Cảm xúc của cô ấy chuyển biến nhanh quá.

Nhưng mà… đây là chuyện tốt.

Tôi cảm động ôm chầm lấy cô ấy: "Tớ biết mà, cậu là tuyệt nhất!"

"Thôi đi." Cố Doanh đưa tớ thoại cho tôi: "Anh tớ vừa mua cho tớ cái túi mà tôi thèm từ lâu, coi như anh ấy biết điều."

"Còn cậu, mau khai thật đi."

Tôi ngơ ngác: "Khai cái gì?"

"Cậu với anh tớ rốt cuộc là sao mà dính lấy nhau vậy?" 

10

Chuyện tôi và Cố Hằng đến với nhau, nói ra thì dài lắm.

Từ khi nhận ra mình có cảm giác khác lạ với anh ấy, tôi đã vô thức cố gắng kiềm chế thứ tình cảm đó.

Lên đại học, tôi cũng từng có một mối tình gọi là yêu đương.

Nhưng thực tế chứng minh, khi gặp lại Cố Hằng, tim tôi vẫn đập rộn ràng như ngày nào.

Năm ba đại học, cũng là nửa năm sau khi tôi chia tay Giang Thận, tôi tình cờ gặp lại Cố Hằng ở thành phố đó.

Lúc ấy, tôi khá chật vật.

Kỳ nghỉ hè, tôi làm thêm để kiếm tiền trang trải.

Đúng lúc ngây thơ dễ bị lừa, giữa mùa hè nóng bức, tôi bị người ta dụ dỗ mặc một bộ đồ linh vật kín mít, nóng nực, đứng phát tờ rơi bên ngoài trung tâm thương mại.

Phát được một nửa, tôi say nắng rồi ngất xỉu.

Trùng hợp lúc đó, Cố Hằng và đồng đội của anh ấy đang huấn luyện gần đó. Họ thấy tôi liền đưa tôi đến chỗ râm mát, Cố Hằng vươn tay tháo chiếc đầu linh vật trên người tôi xuống.

Vừa nhìn, anh ấy đã nhận ra tôi: "Hạ Hạ?"

"Cậu quen à, Cố Hằng?"

"Quen." Tôi nghe thấy anh ấy nói: "Xem như cô nhóc tôi trông từ bé lớn lên đi."

Gì chứ, rõ ràng chúng tôi chẳng chênh lệch bao nhiêu tuổi cả.

Nhưng tôi chẳng còn sức mà phản bác, ngay cả nói chuyện cũng thấy khó khăn.

Cố Hằng đưa tôi đến bệnh viện, thanh toán viện phí, còn ở lại trông tôi suốt, mãi đến khi tôi hồi phục.

Tôi cảm ơn anh ấy, còn anh ấy nói gì nhỉ?

Anh ấy bảo tôi là bạn thân của em gái anh ấy, cũng xem như em gái anh ấy, giúp tôi là chuyện đương nhiên.

Nghe xong, tôi chẳng thấy vui vẻ gì cả.

Chỉ có thể máy móc nói lời cảm ơn một lần nữa

Từ lần đó, chúng tôi kết bạn trên WeChat.

Cũng từ đó, liên lạc giữa tôi và anh ấy ngày càng nhiều hơn.

Tôi lén lút lướt xem trang cá nhân của anh ấy, cố gắng tìm kiếm những điểm chung giữa hai chúng tôi mà trước đây chưa nhận ra.

Cũng có những dịp lễ tết, tôi giả vờ gửi tin nhắn chúc mừng hàng loạt, nhưng thực tế chỉ gửi cho mình anh ấy.

Nhận được tin nhắn hồi đáp từ anh ấy, tôi sẽ vui vẻ một lúc, rồi lại giả vờ bình tĩnh nhắn vài câu bâng quơ.

Đôi khi, tôi còn âm thầm hỏi thăm tình trạng tình cảm của Cố Hằng thông qua Cố Doanh.

Đến khi thứ tình cảm ấy trở nên quá mãnh liệt, tôi mới nhận ra mình đã lún quá sâu.

Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi trở về quê nhà lập nghiệp.

Một phần vì Cố Doanh ở đây.

Một phần khác, vì anh trai cô ấy cũng ở đây.

Nghĩ đến đây, tôi trở mình, nhìn Cố Doanh: "Tớ với anh cậu đến được với nhau, còn nhờ công giúp đỡ của cậu nữa đấy."

Cố Doanh trưng ra vẻ mặt "cụ ông trên tàu điện ngầm": "Tớ á?"

Đúng vậy, cô ấy từng vô tình làm "trợ thủ" cho chúng tôi.

Hồi đó, công ty Cố Doanh phát phúc lợi, tặng cô ấy hai vé xem phim. Ban đầu chúng tôi đã hẹn nhau đi cùng.

Nhưng đến sát ngày, cô ấy đột nhiên có việc bận, không thể đi được. Vì không muốn phí vé, cô ấy bèn dụ anh trai mình đi thay.

Thế là, tôi và Cố Hằng lần đầu tiên đi xem phim cùng nhau.

Tôi đã quên mất nội dung bộ phim đó nói về điều gì.

Chỉ nhớ rằng suốt cả buổi, sự chú ý của tôi đều đặt trên người đàn ông ngồi bên cạnh.

Chỉ là khi xem đến đoạn nhân vật chính dũng cảm theo đuổi tình yêu, lòng tham trong tôi lại trỗi dậy.

Ngay khoảnh khắc bước ra khỏi rạp chiếu phim, tôi liền tỏ tình với Cố Hằng.

"Cái gì?" Cố Doanh bật dậy: "Thành công rồi hả?"

"Không thành." Tôi thở dài: "Anh cậu khó theo đuổi lắm."

Cố Doanh bĩu môi: "Cái tầm gì chứ, ngay cả cậu mà còn không biết trân trọng, đúng là đồ không có mắt."

Cô ấy chỉ dám lầm bầm sau lưng anh trai mình như thế thôi.

Theo đuổi Cố Hằng đúng là gian nan, nhưng may mắn thay, da mặt tôi ngày càng dày, càng bị từ chối càng kiên trì, cuối cùng cũng khiến người đàn ông này khuất phục.

Hồi tưởng xong, tôi quay sang nhìn Cố Doanh, cô ấy đã ngủ mất rồi.

Thậm chí trong lúc ngủ miệng vẫn không yên, còn đang lầm bầm nói xấu anh trai mình.

"Cái tầm gì chứ..."

"Đồ Cố Hằng đáng ghét, dám tán bạn thân của tôi..." 

11

Giang Thận trở về nước chưa được hai ngày đã lại chuẩn bị rời đi.

Trước khi đi, anh ấy liên lạc với tôi.

Vẫn là nhà hàng lần trước, tôi gặp anh ấy ở đó.

Gai xương rồng

Lần này, cuối cùng anh ấy cũng nói ra những lời bị Cố Hằng cắt ngang lần trước.

Tôi cười, giơ tay lên cho anh ấy xem chiếc nhẫn trên ngón tay mình:

"Em đính hôn rồi."

"Anh biết rồi." Giang Thận cũng cười: "Vừa bước vào, anh đã nhìn thấy rồi. Rất đẹp, rất hợp với em."

"Hôm nay anh chỉ đến để kết thúc một chút tiếc nuối mà thôi."

Anh ấy trầm ngâm một lúc, rồi hỏi tôi: "Vị hôn phu của em, là người đàn ông lần trước ngồi cạnh chúng ta sao?"

Thấy tôi gật đầu, anh ấy chợt hiểu ra.

"Chả trách anh ta lại có địch ý nặng như vậy với anh."

Giác quan thứ sáu của đàn ông đôi khi cũng khá nhạy bén.

Ánh mắt đầy thù địch kia của Cố Hằng, đến giờ Giang Thận vẫn còn nhớ rõ.

Bữa cơm này cũng không kéo dài lâu.

Giang Thận còn phải ra sân bay gấp.

Bước ra khỏi nhà hàng, anh ấy mở cửa xe: "Để anh đưa em về nhé?"

Tôi nhìn sang bên kia đường: "Không cần đâu, vị hôn phu của em đến đón rồi."

Giang Thận thuận theo ánh mắt tôi mà nhìn qua.

Chỉ thấy Cố Hằng đang đứng ở phía đối diện, dáng người cao ráo nổi bật giữa đám đông, đang tiến về phía tôi.

Giang Thận bật cười, tự giác ngồi vào xe rồi lái đi mà không nói thêm gì nữa.

Cố Hằng vừa đến liền theo bản năng nắm lấy tay tôi.

"Ăn xong rồi? Hai người nói gì vậy?"

"Anh tò mò lắm à?"

"Không tò mò, chỉ hỏi thôi." Cố Hằng im lặng vài giây, rồi cúi đầu nhìn tôi hỏi: "Vậy hai người đã nói gì?"

"Không nói cho anh biết."

"Hắn tỏ tình với em à?"

"Không nói cho anh biết."

"Gì chứ, thật sự tỏ tình rồi?"

Tôi bật cười, hất tay anh ấy ra rồi chạy về phía trước.

Cố Hằng lập tức sải bước đuổi theo.

Dòng người tấp nập, bóng dáng chúng tôi dần hòa lẫn vào đám đông.

Tương lai rộng mở, ai rồi cũng sẽ ôm lấy hạnh phúc của chính mình.

Tôi đã ôm lấy rồi, hy vọng bạn cũng vậy.

(HẾT)