Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Phó chưởng môn cười: "Chờ A Tửu và Tiểu Từ về, cũng phải hỏi qua ý kiến của bọn trẻ nữa."

Hai người nói không to không nhỏ, vừa vặn lọt tai đệ tử xung quanh.

Cả đám lập tức ồ lên trêu chọc.

Không ai chú ý đến sắc mặt Phó Du chợt trở nên tái nhợt đến đáng sợ.

Đôi mắt hắn đỏ như máu, như thể sắp rỉ máu ra ngoài, giữa lông mày sát khí cuồn cuộn, gương mặt vốn đã tuấn mỹ lúc này lại càng yêu dị đến rợn người.

Không xong rồi, ma mạch sắp thức tỉnh!

Phó Du dường như cũng nhận ra điều đó, lập tức đứng dậy rời khỏi yến tiệc.

Ta sốt ruột vội vã bám theo.

8

Chớp mắt đã thấy Phó Du đi vào rừng trúc phía sau núi.

Hắn ngồi bên bờ đầm nước, vận khí điều tức, quanh thân tràn ngập từng luồng ma khí u ám.

Nghe từng tiếng rên đau đớn vang lên, ta chỉ biết âm thầm cầu khấn — chuyện này ta bó tay, huynh tự cầu phúc đi.

Bất thình lình, bõm một tiếng, ta vội nhìn sang thì chẳng còn thấy bóng dáng hắn đâu.

Mặt nước gợn sóng liên tục, hồi lâu không yên.

Thôi xong rồi! Không lẽ hắn chết đuối trong đó rồi?

Ta hoảng loạn định nhảy xuống cứu, không ngờ vừa mới cúi người thì một bóng đen bất ngờ trồi lên khiến ta ngã ngửa ra đất.

Phó Du toàn thân ướt sũng, sắc mặt nặng nề, cúi xuống nhìn ta từ trên cao.

"Sư tỷ? Sao lại quay lại?"

Hắn mạnh mẽ kéo tay ta, ép ta ngã xuống bên bờ nước, thần trí rõ ràng không còn tỉnh táo.

"Ngươi sắp kết đạo lữ với Giang Từ rồi đúng không? Rõ ràng ta cũng thích ngươi mà..."

Hắn thì thào, "Vậy mà ngươi lại chẳng thèm nhìn lấy ta một cái."

Đã quen với bộ dạng lạnh băng của Phó Du, giờ thấy hắn nũng nịu, ủy khuất như vậy, ta lại thấy mới lạ.

"Ta không phải sư tỷ của huynh, huynh thả ta ra trước đã, có gì nói đàng hoàng."

Phó Du không nghe.

"Sao lại không thể là ta?"

Vì huynh không phải nam chính, ngốc quá…

"Bao nhiêu năm nay ta ẩn giấu thân phận, khổ luyện tu hành, ép bản tính xuống, vờ ngoan ngoãn nghe lời để lấy lòng ngươi… Thế mà cuối cùng vẫn vô ích…"

Phó Du dốc hết ruột gan, ánh mắt ngày càng tối.

Ta còn chưa kịp phản ứng, môi đã bị một làn hơi ấm áp phủ lấy.

Mẹ nó!

Ta phản xạ tát thẳng tay: "Cút! Ai cho huynh hôn ta hả!"

Năm dấu ngón tay in hằn trên gương mặt trắng trẻo của hắn.

Nghĩ đến việc hắn nhận nhầm ta là Bạch Tửu Tửu rồi còn định phi lễ, ta giận đến nghiến răng nghiến lợi.

Ma mạch của Phó Du vừa mới thức tỉnh, khí tức cực kỳ hỗn loạn, chỉ cần sơ sẩy là tẩu hỏa nhập ma, mất mạng tại chỗ.

Thế nên ta không dám rời đi, đành ngồi canh hắn cả đêm.

Tới khi trời sáng, Phó Du mở mắt, nhìn thấy gương mặt mệt mỏi của ta.

Bấy giờ hắn mới như sực tỉnh, sắc mặt đại biến.

"Phó sư huynh, ta tìm huynh cả đêm đó. Sao huynh lại uống say rồi chạy đến đây hả?"

Ta cười toe toét.

Phó Du cảnh giác: "Uống say?"

Ta mặt không biến sắc bịa chuyện: "Ừ, huynh đang uống rượu thì tự nhiên rời khỏi tiệc. Lúc ta đến thì thấy huynh nằm bên hồ, ướt như chuột lột luôn."

"Sư tỷ hình như quay về rồi đấy, huynh không định ra xem sao?"

Nhắc đến Bạch Tửu Tửu, sắc mặt Phó Du lập tức thay đổi, lặng thinh đứng dậy rời đi về phía đại điện.

Trong đại điện lúc này không khí trầm xuống đến mức ngột ngạt.

Bạch Tửu Tửu vừa trở về từ đại hội Tiên Kiếm, mang theo tin dữ — chưởng môn Xích Dương Tông đột tử.

Cả sảnh ồ lên!

"Tại hiện trường còn lưu lại rất nhiều ma khí, e là bị sát hại!"

"Yêu ma nào dám trà trộn vào Bồng Lai, còn ra tay giữa ban ngày ban mặt?"

Y như kiếp trước, các trưởng lão Xích Dương Tông vì sợ chuyện chưởng môn luyện tà công bị bại lộ nên dựng chuyện rằng chưởng môn bị yêu ma ám sát.

Chỉ khác một điều — lần này, cái nồi đó không úp lên đầu Phó Du được nữa.

9

Chưởng môn chọn ngày lành tháng tốt, chuẩn bị tổ chức hôn lễ đạo lữ cho Bạch Tửu Tửu và Giang Từ.

Sắc mặt Phó Du u ám như mây đen giữa trời, mấy ngày liền ngay cả chó đi ngang cũng không dám bén mảng lại gần.

Bạch Dao nghe tin, như sét đánh ngang tai.

Ta nói: "Ta đã bảo với ngươi từ đầu là người ta có tâm ý rồi, ngươi cứ không chịu nghe."

Bạch Dao hừ lạnh: "Thì sao chứ? Chỉ cần chưa thành thân, ta vẫn còn cơ hội."

Chậc chậc, đúng là lạc quan hơn Phó Du nhiều.

Gần đây, trấn dưới núi thường xuất hiện yêu tà quấy phá, chưởng môn phái đôi nam nữ chính xuống núi dẹp loạn.

Ta và Phó Du cũng chủ động xin đi theo.

Chưởng môn đồng ý, nhưng nhỏ giọng lẩm bẩm: "Hai đứa này đúng là không có mắt nhìn, sư huynh sư tỷ người ta hiếm lắm mới có cơ hội ở riêng, lại cứ bám theo."

Câu này quả thực đâm trúng tim đen Phó Du. Ta liếc hắn một cái, quả nhiên sắc mặt lại lạnh đi mấy phần.

Ra khỏi Triều Vân điện, Phó Du hỏi ta sao lại đi theo.

Ta đáp: "Tu vi ta thấp, theo sau sư huynh sư tỷ học hỏi thêm kinh nghiệm tu hành mà. Còn huynh thì sao?"

Phó Du nghẹn lời, gượng gạo đáp: "Giống ngươi."

Tối hôm ấy, chúng ta ở trọ tại một khách điếm dưới chân núi.

Ta lăn qua lăn lại mãi không ngủ được, dậy đi dạo thì bất ngờ nghe thấy giọng nói đầy quan tâm của Bạch Tửu Tửu.

"A Du, dạo này ngươi cứ là lạ, có chuyện gì sao?"

Giọng Phó Du nhẹ hơn hẳn thường ngày: "Không có."

"Vậy thì tốt rồi." Bạch Tửu Tửu thở phào, còn trêu đùa: "Lúc ta đưa ngươi về Thanh Vân Tông, ngươi còn là một đứa nhỏ, chớp mắt đã lớn đến thế, còn cao hơn ta."

Phó Du cười có vẻ gượng gạo, lẩm bẩm: "A tỷ, tỷ thật sự muốn kết đạo lữ với Giang... Giang sư huynh?"

Bạch Tửu Tửu không trả lời, chắc là ngầm thừa nhận.

Giọng Phó Du lập tức căng lên: "Tỷ… thích hắn?"

Ta lén nhìn, thấy mặt Bạch Tửu Tửu đỏ bừng: "Hắn… đối xử với ta rất tốt."

Phó Du mím môi, không nói một lời.

Ta có thể hiểu được tâm trạng của hắn.

Nếu như trước đây, Phó Du vẫn còn ôm chút ảo tưởng mong manh đối với Bạch Tửu Tửu.

Thì giờ đây, khi ma mạch trong hắn đã thức tỉnh, chỉ cần lộ ra chân tướng, hắn và Bạch Tửu Tửu căn bản không còn khả năng nào nữa.

Hắn đứng trong bóng tối, tâm tư giấu kín tựa như màn đêm dày đặc này, không ánh sáng nào có thể chiếu rọi đến.

Ta mải suy nghĩ mà không nhận ra Phó Du đã bước tới trước mặt.

"Ngươi làm gì ở đây?" Hắn nheo mắt, vẻ mặt không vui. "Ngươi đã nghe hết rồi?"

Ta hỏi ngược lại: "Huynh thích sư tỷ, vì sao không nói ra?"

Ánh mắt Phó Du thoáng qua một tia kinh ngạc, rồi nhanh chóng bình tĩnh lại.

"Haizz." Ta lấy hết can đảm vỗ vai hắn, khuyên nhủ: "Hay là cứ nói ra đi, đừng để nghẹn mãi trong lòng, coi chừng nghẹn đến hỏng người đấy."

Dù sao trong nguyên tác về sau Phó Du điên lắm, ta nghi là do nghẹn mà thành.

Phó Du liếc ta, ngữ khí mang đầy châm chọc: "Nói mới nhớ, vừa rồi ta hình như thấy con hồ ly ngươi thích quanh quẩn gần khách điếm?"

Ta giả vờ thẹn thùng: "Chắc là đến tìm ta đó, ta đâu thể mãi treo cổ trên một cái cây như huynh được."

Phó Du lạnh giọng vạch trần: "Vậy thì ngươi nên mở to mắt ra, ta thấy hắn nịnh hót sư tỷ lắm."

Ta vờ như không để tâm: "Không sao cả, ta không bận lòng."

"Thiên hạ rộng lớn, ngươi cứ phải thích một con… hồ ly lăng nhăng?" Hắn nhíu mày, nhìn ta như nhìn đồ ngốc. "Không còn ai khác chắc?"

Ta thầm xin lỗi Bạch Dao trong lòng.

"Thế thiên hạ rộng lớn như vậy, huynh cứ phải một lòng với sư tỷ sao?"

Phó Du giật mình.

Ta cười hì hì: "Ta cũng không nhất định phải là hắn, nếu sư huynh đã nói vậy, ta nghe lời huynh — không thích hắn nữa."

10

Nghe ta nói xong, Phó Du lạnh lùng buông một câu:

"Ta có nói ngươi không được thích hắn đâu."

Rồi quay lưng bỏ đi.

Nghe Giang Từ kể, mấy yêu tà dưới trấn chuyên chọn nữ nhân trẻ tuổi để ra tay.

Tối hôm đó, chúng ta chia làm hai nhóm để tuần tra truy tìm dấu vết yêu quái.

Không biết có phải vì không muốn thấy mặt người khác hay không, mà lần này chính Phó Du chủ động yêu cầu lập tổ với ta.

Trong lòng ta cười lạnh: Cuối cùng cũng biết đừng tự làm khổ mình rồi.

Chưa kịp vui mừng, Phó Du đã bảo ta làm mồi nhử.

Ta: "Sư huynh, nếu là Giang sư huynh, chắc chắn sẽ không để sư tỷ làm mồi nhử."

Phó Du cười âm u: "Ý ngươi là, ta không bằng họ Giang kia?"

...

Huynh muốn so độ rộng lượng thì người ta bỏ xa huynh mười con phố luôn ấy.

Dĩ nhiên, câu đó ta không dám nói ra.

"Không có." Ta lắc đầu. "Tu vi ta thấp, nếu có chuyện gì bất trắc, chẳng phải mất mạng luôn à?"

Phó Du: "Yên tâm, ta sẽ không để ngươi chết."

Thế là ta miễn cưỡng đồng ý.

Trời càng về khuya, người đi lại trên đường càng thưa thớt. Ta làm theo lời hắn, cứ nhằm những ngõ hẻm vắng vẻ mà đi.

Quả nhiên, một bóng đen nhanh chóng bám theo.

Sắp đến cuối ngõ cụt, ta dừng bước đột ngột.

Bóng đen giật mình, quyết định ra tay luôn, vung tay định chộp lấy ta.

"Sư huynh!" Ta hét lớn.

Trong hẻm chỉ vang vọng tiếng ta vọng lại, Phó Du thì chẳng thấy đâu.

Ngay lập tức, sống lưng ta lạnh toát — Phó Du hắn...

Bóng đen thấy không ai tới cứu, cười khẩy: "Tiểu cô nương, không ai cứu ngươi đâu."

Ta nghiến răng rút kiếm định phản kháng, nhưng bóng đen lại bị đánh bay ra xa mấy mét bởi một chưởng.

Phó Du đứng cạnh ta, ngạo nghễ nhìn kẻ kia:

"Ta không phải người chắc?"

Ta gồng mình kìm nước mắt, xem như tên này còn có lương tâm.

"Ngươi khóc?" Hắn cau mày hỏi.

Ta chân mềm nhũn, run rẩy nói: "Ta sợ… cứ tưởng huynh không đến…"

Sắc mặt Phó Du dịu xuống, ngữ khí hiếm khi mang theo vài phần ấm áp:

"Không có. Ta sợ đánh rắn động cỏ, nên đi theo xa một chút, mới tới chậm."

Lúc ấy, tên bóng đen kia không ngờ lại gượng dậy bỏ chạy.

Phó Du lập tức đuổi theo.

Chúng ta rượt đến một bãi cỏ ven sông ngoài trấn.

Tên kia vừa dừng lại, cả đám người áo đen từ bụi cỏ lũ lượt lao ra.

Kẻ cầm đầu giật mũ trùm xuống, quanh thân lượn lờ ma khí — là người của ma tộc!

Mười mấy tên ma tộc xông tới, Phó Du tung người nghênh chiến, chắn hoàn toàn trước mặt ta.

Kiếm pháp hắn sắc bén, khóe mắt ửng đỏ, giết chóc không chớp mắt.

Từ lúc ma mạch thức tỉnh, sức chiến đấu của hắn quả thực tăng vọt.

Có lẽ chính vì sát ý quá mạnh, hắn nhất thời không khống chế nổi, ma khí toàn thân lộ rõ, xác địch chất đầy đất.

Chỉ còn lại tên ma tộc vừa trốn chạy.

Hắn bị thương nặng, ngã lăn dưới đất, nhìn làn hắc khí quấn quanh người Phó Du mà bắt đầu van xin tha mạng.

Phó Du căn bản không có ý buông tha.

Tên đó biết không thoát được, liền bật cười điên dại:

"Ha ha ha… Cùng là hậu nhân ma tộc, ngươi lại đi làm chó săn cho bọn chính đạo?"

"Nếu các sư huynh đệ của ngươi biết được đồng môn sớm chiều bên cạnh hóa ra là một con ma vật bẩn thỉu thấp hèn, chắc sẽ buồn nôn đến mức muốn chết đấy."

Phó Du sắc mặt như nước đá: "Câm miệng..."

Đáng tiếc tên kia chẳng chịu nghe, tiếp tục phun độc ngôn.

Ta nghe không nổi nữa — không ai có thể đứng nhìn người mình thích bị sỉ nhục như vậy.

Ta chĩa kiếm vào hắn: "Nói đến ghê tởm, dáng vẻ chó nhà có tang giận quá hóa điên của ngươi mới thật khiến người ta buồn nôn."

"Còn dám lải nhải một chữ nữa, ta giết ngươi."

Có lẽ hắn bị một tiểu cô nương tay yếu chân mềm chỉ kiếm vào mặt mà tức điên, liền quát: "Ngươi..."

Lời chưa dứt, ta đã vung kiếm kết liễu hắn trong ánh mắt phẫn nộ của hắn.

"Ta nói rồi, lải nhải một chữ, ta giết ngươi."

Quay đầu lại, trong mắt Phó Du không còn sát khí.

Chỉ còn đầy vẻ kinh ngạc.

Hắn nhìn ta, do dự mở miệng:

"Ngươi..."