Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

11

"Ta còn chưa nói gì, ngươi nổi giận cái gì chứ?"

Ta thuận miệng bịa đại: "Tên đó lắm lời quá, ồn cả tai."

Phó Du cụp mắt xuống, hiển nhiên không tin lời này.

"Một sớm một chiều ngươi đã biết thân phận ta rồi phải không?" Một lúc sau, hắn ngẩng đầu hỏi.

Tim ta giật thót — lẽ nào hắn nhớ lại chuyện đêm đó rồi?

Ta cắn răng phủ nhận: "Không có, sao huynh lại nghĩ vậy?"

"Ngươi dường như chẳng ngạc nhiên chút nào," Phó Du nheo mắt quan sát, "thái độ bình thản như thế, không sợ ma tộc như ta sẽ giết ngươi sao?"

"Huynh là sư huynh của ta, ta sợ gì?"

Ta cười hì hì bước lại gần hắn: "Chính đạo trong tiên môn chưa chắc đều là người tốt, tà đạo ma đạo cũng không hẳn đều là kẻ xấu."

Phó Du hé môi định nói gì, thì từ xa bỗng bay tới hai bóng người.

Chính là Giang Từ và Bạch Tửu Tửu.

Đồng tử Phó Du co rút, sắc mặt trở nên bất ổn.

Lần đầu tiên, hắn cứng đờ đứng yên tại chỗ, không tiến về phía Bạch Tửu Tửu như thường lệ.

Ta kể lại sơ qua chuyện vừa xảy ra cho Bạch Tửu Tửu nghe, không hề nhắc đến một chữ nào liên quan đến Phó Du.

Trên đường về khách điếm, Phó Du đi bên cạnh ta, thấp giọng hỏi: "Vì sao ngươi không nói ra?"

Ta hạ giọng đáp: "Không cần thiết. Huynh chẳng lẽ không muốn ở lại Thanh Vân Tông?"

Chẳng lẽ… không muốn ở lại bên cạnh nàng?

Phó Du thu lại ánh mắt, không phản bác.

Trước khi quay lại Thanh Vân Tông, Bạch Tửu Tửu nói muốn ghé qua Phụng Hoàng Sơn một chuyến.

Trên núi có ngôi miếu gọi là Phụng Hoàng Miếu, sau lưng miếu có một gốc hợp hoan thụ, trai gái trẻ tuổi thường sẽ viết tên cùng sinh thần bát tự lên dải lụa đỏ, treo lên cây, nguyện được nữ thần Phụng Hoàng ban cho nhân duyên trọn vẹn.

Cho dù là người trầm ổn chín chắn như Bạch Tửu Tửu, trước mặt người mình yêu cũng không tránh khỏi có chút tâm tư thiếu nữ.

Chúng ta đi suốt hai ngày mới tới chân núi.

Bạch Tửu Tửu hơi ngượng ngùng, bảo nhất thời nổi hứng, khiến ta và Phó Du phải vất vả theo cùng.

Ta mệt bở hơi tai, ngồi phịch xuống đất, vẫy tay bảo ba người kia lên núi đi.

"Ta ở đây chờ các ngươi."

"Ta cũng không đi." Phó Du nhàn nhạt nói.

Ta liếc hắn một cái, đoán chắc hắn không muốn chứng kiến cảnh cẩu lương của Bạch Tửu Tửu và Giang Từ.

Phó Du chăm chú nhìn theo bóng hai nhân vật chính khuất dần, rồi quay mặt đi, vẻ mặt không chút biểu cảm.

Ta nhớ trong sách từng nói rõ, Phó Du khi còn nhỏ bị Bạch Tửu Tửu nhặt về Thanh Vân Tông.

Trước bảy tuổi hắn lang bạt đầu đường xó chợ, chịu đủ tủi nhục, còn Bạch Tửu Tửu là người đầu tiên chủ động đến gần và đối xử tốt với hắn.

Từ đó, Phó Du si mê nàng không thể dứt.

Về sau, khi thân phận của hắn bị bại lộ, các môn phái liên thủ muốn tiêu diệt hắn, thậm chí từng dùng Bạch Tửu Tửu làm mồi để dụ hắn vào trận pháp.

Hắn trọng thương bỏ chạy.

Sau đó bị cuốn vào tranh đấu của ma tộc, thủ lĩnh ma tộc lấy Bạch Tửu Tửu làm con tin, ép hắn thần phục.

Từ nhỏ lớn lên ở Thanh Vân Tông, Phó Du nắm rõ địa hình và bố trí trong môn như lòng bàn tay.

Ma tộc dùng bản đồ do hắn vẽ để đột kích Thanh Vân Tông, dễ dàng phá kết giới bảo vệ.

Thông minh như nữ chính, tất nhiên đoán ra được do hắn tiết lộ.

Hai người chính thức đoạn tuyệt.

Không, là nữ chính đơn phương đoạn tuyệt với Phó Du.

Thanh Vân Tông bị tổn thương nguyên khí, sĩ khí của ma tộc tăng vọt, các môn phái khác cũng chẳng khá hơn.

Cuối cùng, mấy đại môn phái liên thủ phát động chiến tranh với ma tộc.

Chiến sự thương vong vô số, Phó Du cuối cùng vẫn không nỡ để nữ chính chết.

Hắn dùng máu vẽ trận, hiến tế ma hồn của chính mình, kéo theo hàng ngàn ma tộc chết cùng.

Cuối cùng, Phó Du bước vào trận pháp, ngoái đầu nhìn về phía Bạch Tửu Tửu lần cuối.

Nàng không yêu hắn, vậy thì hắn sẽ dùng cách này để nàng vĩnh viễn không quên hắn.

"Sư tỷ, hãy nhớ lấy ta."

— Đó là lời độc thoại cuối cùng của Phó Du.

Ta nhìn hắn với vẻ phức tạp. Với chấp niệm sâu như vậy, ta thật sự có thể cứu được hắn sao?

Đột nhiên, một cơn gió lạnh lướt qua.

Phó Du lập tức cảnh giác, nheo mắt lại, chắn trước người ta.

"Chính là ngươi đã giết đệ tử Huyết Tông của ta?"

Một ma tộc cao lớn, sát khí ngùn ngụt từ từ tiến ra, phía sau còn dẫn theo mấy chục tên đồng bọn.

Một trong số đó chính là kẻ hôm trước gặp ở bãi sông.

Ra là giả chết!

"Ngươi muốn báo thù?" Phó Du rút kiếm, kiêu ngạo nhìn hắn. "Cũng phải xem ngươi có bản lĩnh đó không đã."

Hắn ra hiệu bằng ánh mắt cho ta — tìm cơ hội, chạy đi!

12

Ta nháy mắt ra hiệu: Hiểu rồi.

Phó Du vừa rút kiếm, ta đã nhân lúc hỗn loạn mà bỏ chạy mất dạng.

Khu vực quanh Phụng Hoàng Sơn cây cối rậm rạp, ta chui vào rừng, cố sức cắt đuôi bọn ma tộc phía sau.

Không biết đã chạy bao lâu, sau lưng đột nhiên có luồng gió thổi tới, gáy ta lạnh buốt.

Chết rồi, có kẻ đuổi kịp!

"Đừng quay đầu lại, tiếp tục chạy."

Giọng Phó Du bất ngờ vang lên từ phía sau.

Không khí nồng nặc mùi máu tanh, nhưng ta chẳng còn tâm trí quan tâm, nghiến răng chạy sâu hơn vào trong rừng.

Chúng ta trốn trong một hang đá.

"Huynh bị thương à?" Ta khẽ hỏi.

Phó Du lạnh nhạt ừ một tiếng, thấy ta nhìn chằm chằm, hắn giễu cợt: "Ngươi lấy đâu ra tự tin, nghĩ rằng ta có thể một mình đối phó mấy chục tên?"

Ta thầm nghĩ: Nếu người bị thương là Bạch Tửu Tửu, thì đừng nói mấy chục tên, mấy trăm tên huynh cũng phải chém sạch!

Trời dần tối, xung quanh yên tĩnh, xem ra bọn ma tộc không đuổi theo nữa.

Trong hang mùi máu tanh càng lúc càng nồng, ta mới phát hiện bụng Phó Du đã nhuộm đỏ cả vạt áo.

"Sao máu chảy mãi không ngừng vậy?" Ta hốt hoảng.

Phó Du vẫn bình tĩnh: "Chúng chắc đã tẩm độc vào kiếm."

Ta trợn mắt: "Cái gì? Vậy phải làm sao?"

"Không sao, chưa chết được."

Chúng ta rời hang, trời đã về đêm, cây cối đong đưa dưới ánh trăng.

"Đi bên này." Phó Du chỉ về phía bên phải.

Đi được khoảng nửa canh giờ, bước chân hắn càng lúc càng chậm. Vì mất máu quá nhiều, sắc mặt hắn trắng bệch dưới trăng.

Ta vội đỡ lấy hắn, thì thầm cầu nguyện: "Huynh đừng chết đấy nhé."

Ta tốn bao nhiêu công sức mới cứu được huynh, nếu chết vì mất máu thì lỗ to rồi!

Phó Du ngẩng đầu, đôi mắt dưới trăng sâu hun hút: "Tại sao ta không thể chết?"

Ta nhìn bụi cỏ bên chân: "Vì ta không muốn huynh chết."

"Ồ? Vì sao?"

Sao nay lắm câu hỏi vậy?

Ta im lặng, vùi đầu đi tiếp.

Phó Du đột nhiên dừng bước, thản nhiên nhìn ta, cố chấp hỏi: "Trả lời ta, Triệu Sở."

Ta bấm ngón tay nghĩ nhanh một lý do: "Chúng ta là sư huynh muội cùng môn, yêu thương nhau, hỗ trợ lẫn nhau mà."

Phó Du nhàn nhạt nói: "Đêm ta nhập ma, người ở bên hồ trong rừng trúc là ngươi, đúng không?"

Ta trong lòng chửi một câu. Ra là huynh nhớ hết!

"Ngươi vắt óc tiếp cận ta, cứu ta hết lần này đến lần khác, thậm chí biết rõ ta là ma vật mà vẫn không sợ hãi." Hắn nheo mắt, lại hỏi: "Vì sao?"

Ta ngẩng đầu nhìn hắn: "Huynh chẳng phải biết lý do rồi sao, còn bắt ta phải nói ra?"

"Ta thừa nhận, ta vẫn thích huynh."

Sắc mặt Phó Du khựng lại.

Ta đẩy hắn ra, giả vờ đau khổ: "Ta biết huynh thích sư tỷ, không muốn dây dưa với ta. Nhưng ta không khống chế được lòng mình."

"Trước kia ta nói ta thích hồ ly tinh là lừa huynh đấy, vì sợ huynh đuổi ta đi."

"Nếu như việc ta làm khiến huynh thấy khó chịu, từ hôm nay ta sẽ giữ khoảng cách, cố gắng kiềm chế tình cảm của mình."

Khuôn mặt cố giữ bình tĩnh của Phó Du dần dần nhuộm một tầng ửng hồng, lông mi run run, xấu hổ quay đầu đi.

"À đúng rồi, đêm ấy huynh hôn ta, ta cũng không giận đâu, dù gì khi đó… huynh cũng đâu tỉnh táo."

Nghe thế, vành tai Phó Du đỏ bừng, bối rối quay đi.

Chúng ta sóng bước đi tiếp, bầu không khí ngượng ngùng bao trùm cả hai.

Ta thản nhiên ngắm vẻ mặt rối rắm của hắn, trong lòng đắc ý: Ai bảo huynh cứ nhất quyết hỏi cho rõ, giờ thì cùng nhau xấu hổ đi nhé.

Để đề phòng Phó Du té ngã, ta nhặt một cành cây đưa cho hắn.

"Ta muốn giữ khoảng cách với huynh, nên sư huynh cứ vịn cây này mà đi."

Phó Du liếc cành cây, mặt tối sầm.

"Không cần." Hắn lạnh nhạt đáp.

13.

Chúng ta tìm được một ngôi làng nhỏ dưới chân núi.

Một bà lão tốt bụng cho chúng ta tá túc tạm thời.

Ngoài vết thương ở bụng, Phó Du còn có vô số vết chém trên người.

Bà cụ đưa thuốc cho ta: “Cô nương, mau giúp vị công tử này bôi thuốc đi.”

Phó Du ngẩng đầu liếc ta một cái.

Nghĩ đến lời mình từng nói, ta đưa thuốc cho cháu bà – A Chiết: “Nam nữ thụ thụ bất thân, ngươi giúp giùm đi.”

A Chiết rất nhiệt tình, kéo Phó Du vào phòng ngay.

Không biết có phải ảo giác hay không, ta cứ thấy trong mắt Phó Du như có một tia… tủi thân?

Để tiện dưỡng thương cho hắn, ta quyết định ở lại vài ngày.

Ta truyền linh điệp báo cho Bạch Tửu Tửu rằng có việc, nhờ họ về Thanh Vân Sơn trước.

Hằng ngày ta theo A Chiết vào núi săn thú, chiều về cùng nhau.

Mới đầu Phó Du chỉ ngồi trước cửa nhà chờ, về sau chẳng hiểu sao lại ra tận đầu làng đứng.

Hôm nay chúng ta về hơi muộn, trời đã nhá nhem.

Ta xách hai con gà rừng, vừa đi vừa cười đùa với A Chiết.

Từ xa nhìn lại, một bóng người đứng dưới gốc cây nơi đầu làng, tay cầm đèn lồng.

“Về trễ vậy?” Người đó bỗng lên tiếng.

Ta giật nảy mình, đến khi nhìn rõ mới biết là Phó Du.

“Sao huynh lại ở đây?!”

Phó Du nhíu mày giật lấy đám gà rừng, giọng chẳng tốt đẹp gì: “Ta bị thương chứ không chết.”

Ta: Hơ hơ.

A Chiết gãi đầu ngượng nghịu: “Phó công tử thật biết đùa.”

Bữa tối bà cụ hầm gà. Ta hào hứng gắp đùi gà cho Phó Du: “Ăn nhiều vào, bổ thân lắm.”

Ngay khi gắp gần đến bát hắn, ta sực tỉnh: “A, xin lỗi sư huynh, ta quên mất phải giữ khoảng cách.”

Vậy là đùi gà ấy vào bát A Chiết.

Phó Du thoáng sa sầm nét mặt.

Ăn xong, khi ta đang dọn dẹp thì Phó Du bảo: “Ngày mai đừng vào núi nữa.”

“Vì sao?”

“Lỡ gặp người Huyết Tông, ngươi không chạy kịp.”

Ta cười, bảo mấy hôm nay yên ổn, chẳng có ma tộc nào.

“Hơn nữa A Chiết quen địa hình trong núi…”

Phó Du cau mày: “Mới quen vài hôm mà gọi là quen?”

Ta liếc hắn, ngờ ngợ: Ủa, hắn đang giận dỗi đấy à?

Sau khi hắn đi, bà cụ vào phụ ta dọn bát.

Bà cười híp mắt: “Ngày mai nghỉ đi, đừng vào núi nữa.”

Ta ngơ ngác.

Bà nói tiếp: “Cô nương vừa rời nhà là Phó công tử bám theo từ xa, đến tối về trước một bước. Hôm nay hai người về trễ, cậu ta sốt ruột quá chạy luôn ra đầu làng.”

“Ban đầu ta còn thắc mắc sao không thấy bóng dáng cậu ấy cả ngày. Giờ thì hiểu rồi – người đi rồi, tâm cũng không ở lại.”

Ta đỏ bừng mặt: “Bà ơi, huynh ấy không thích cháu đâu, huynh ấy có người trong lòng rồi.”

“Thế sao chắc chắn cậu ấy không thích cháu? Cậu ta nói vậy thật à?”

Ta chậm chạp gật đầu.

Phó Du đối với tất cả nữ nhân ngoài Bạch Tửu Tửu đều bình đạm như nước.

Bà cụ lắc đầu thở dài: “Không hiểu nổi mấy đứa trẻ bây giờ nữa rồi.”

Sáng hôm sau, A Chiết bị yêu cầu không vào núi. Cậu ta hào hứng kéo ta ra suối bắt cá.

Ta nhìn sắc mặt âm u của Phó Du, nhịn không được mà bật cười.

Hắn nhìn ta, lành lạnh thốt: “Ngươi ngồi không được yên à?”

Ta dựa vào khung cửa, ánh mắt như thể nhìn thấu nội tâm hắn: “Sư huynh, hình như huynh rất không thích ta ở cạnh A Chiết.”

“Phòng người vẫn hơn.” Hắn lạnh nhạt đáp.

“A Chiết là người tốt!” Ta cãi.

“Biết người biết mặt chưa chắc biết lòng. Cẩn thận vẫn hơn.”

Ta làm ra vẻ thất vọng: “Nếu ta không biết huynh chỉ yêu mỗi sư tỷ, ta còn tưởng huynh đang ghen ấy chứ.”

Phó Du nhìn ta rất sâu, không nói gì.