Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
(9)
Rượu tỉnh một nửa.
Tim đập loạn xạ.
"Anh biết anh đang nói gì không?"
Hắn biết đang cầu hôn ai chứ?
"Nếu em không kết hôn, bố em không tha cho em đâu."
Lê Ứng thở dài.
Ánh mắt thất vọng:
"Thôi, coi như anh đùa. Anh về. Em có cần đổ rác không?"
Khi hắn đứng dậy, tôi kéo áo hắn:
"Lê Ứng, chúng ta kết hôn đi."
Hắn nói đúng.
Tôi không thể trốn mãi.
Thà chọn hắn còn hơn mấy công tử khác.
Ít nhất hắn tuy khó ưa, nhưng là người tốt.
Lê Ứng sửng sốt.
Tôi lặp lại:
"Lê Ứng, anh có muốn lấy em không?"
Hắn cúi xuống, ngang tầm mắt tôi.
Rồi ôm chặt tôi.
Ngực chạm ngực, nóng rực.
"Dao Dao…"
Ánh mắt hắn đắm đuối.
"Nhưng phải ước định: chỉ là hôn nhân giả, không can thiệp đời nhau."
"Được."
Hắn đồng ý ngay.
Rồi lấy từ túi ra… hợp đồng hôn nhân.
Khoan đã.
Sao lại có người mang theo thứ này?
Nhìn chữ ký của tôi trên giấy, tôi cảm giác bị lừa.
Hắn tính toán từ trước?
Nhưng tôi vẫn ký.
(10)
"Minh Dao."
Sau khi ký, hắn nắm tay tôi.
Mũi chạm mũi.
Tai tôi đỏ lên.
Hắn định hôn tôi?
Nhắm mắt, nhưng nụ hôn không tới.
Hắn buông tôi, cười khẩy:
"Minh Dao, em tưởng anh định hôn em à?"
Khốn nạn!
Vẫn là đồ khốn quen thuộc!
"Em đâu có…"
Lời biện minh bị hắn cắt ngang bằng một nụ hôn.
Một nụ hôn sâu, cướp đoạt hơi thở.
Đến khi tôi đẩy ra.
"Chúng ta chỉ là hôn nhân giả!"
Câu này nói với hắn, cũng tự nhủ mình.
Đừng quá chìm đắm.
"Vả lại em không thích anh. Em chỉ có …"
"Anh biết rồi!"
Hắn cắt ngang, giọng khó chịu.
Cầm rác đi ra, nói nhỏ:
"Mai anh đón em đi đăng ký."
"Em có thể… nuốt lời."
(11)
Tôi không nuốt lời.
Tỉnh rượu, tôi suy nghĩ nhiều.
Từ nhỏ đến lớn.
Từ Lê Ứng đến Lục Văn Châu.
Ba đứa lớn lên cùng nhau.
Nhưng Lê Ứng và tôi, đối đầu từ bé.
Lục Văn Châu hơn chúng tôi 2 tuổi.
Là "con nhà người ta": học giỏi, lãnh đạo công ty từ sớm.
Ngay cả bố tôi cũng khen ngợi.
Em gái hắn từng nói:
"Anh ấy đối xử với chị còn hơn cả em ruột."
Tôi không biết trong mắt hắn, tôi là gì.
Chỉ biết tim mình đập rộn ràng.
17 tuổi, tôi lén hôn lên trán hắn.
Hắn nói tôi còn nhỏ, đừng nghĩ nhiều.
Tưởng là từ chối.
Nhưng ngày tốt nghiệp, hắn ôm tôi hôn.
Nói đã chờ tôi lâu lắm rồi.
Lê Ứng xuất hiện, phá hỏng.
Hắn luôn xuất hiện không đúng lúc.
(12)
Chuyện tình cảm của tôi và Lục Văn Châu lan khắp.
Hai nhà đều ưng ý.
Nhưng tôi từ chối đính hôn sớm.
Chúng tôi còn trẻ, có cả tương lai.
Nhưng mọi chuyện kết thúc vào mùa hè năm đó.
Tiếng còi xe vang lên.
Tôi co người, run rẩy.
Trước mắt chỉ thấy một màu đỏ.
Lục Văn Châu đẩy tôi ra, rồi ngã xuống vũng máu.
Người nhà hắn mắng tôi là "đồ sát nhân".
Bạn thân tôi – em gái hắn – hét lên:
"Tại sao cht không phải là mày?"
Tôi không thể phản bác.
Đáng lẽ người c.h.ế.t nên là tôi.
Tôi bỏ sang Mỹ, trốn tránh thực tại.
Bố tôi muốn tôi thoát khỏi ám ảnh.
Nhưng cách ông ấy dùng sai.
(13)
Với nỗi ám ảnh tội lỗi, tôi đóng cửa trái tim.
Kết hôn giả với Lê Ứng, để bố yên tâm.
Sáng hôm sau, Lê Ứng đến đón.
Tôi mặc váy, trang điểm xinh đẹp.
"Đi thôi, sắp hết giờ làm việc."
Hắn gật đầu, định nắm tay, nhưng đổi ý kéo tay áo.
Tôi chủ động nắm tay hắn.
"Minh Dao!"
Giọng hắn trầm xuống.
Tôi dựa vào vai hắn:
"Diễn cho giống. Bố em cho người theo dõi."
"Để ổng biết chúng ta đã 'gạo thành cơm'?"
Lê Ứng hiểu tôi.
Hai nhà đang cạnh tranh thương trường.
Bố tôi hay tức giận vì bị bác Lê chọc.
Nên ổng sẽ không đồng ý tôi lấy Lê Ứng.
Tôi cần làm quen dần.
(14)
Đăng ký kết hôn suôn sẻ.
Ít người, chỉ mất nửa tiếng.
Ra khỏi cửa, nắng đẹp.
Lê Ứng cầm giấy đăng ký, cười ngốc nghếch.
"Cười gì?"
"Ảnh anh đẹp trai quá."
Tôi cũng xinh đẹp mà!
Vừa lên xe, hắn đột nhiên cúi sát.
Hơi thở phả vào cổ.
Ngứa quá!
"Lê Ứng…"
Tôi không phải xúc động.
Chỉ sợ hắn làm chuyện quá đà.
Hắn từng làm rồi!
(15)
"Dao Dao, hôm nay em đẹp lắm."
Hắn ngẩng đầu, nuốt nước miếng.
"Anh dậy đi."
Người hắn áp sát, nóng quá!
"Dao Dao…"
Hắn cười:
"Em hôn anh cái, anh dậy."
Bực mình, tôi hôn nhẹ lên môi hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Được rồi, dậy đi."
Nhưng hắn không chịu, kéo tay tôi chỉ lên trán, lên khóe mắt:
"Hôn đây, và đây."
Mắt hắn ươn ướt:
"Hắn ta được, anh cũng được. Minh Dao, em phải hôn anh!"
Thoáng chốc, tôi thấy sự chiếm hữu điên cuồng.
Tôi hôn theo yêu cầu.
Mắt hắn sáng rực.
Rồi hắn giật lấy giấy đăng ký:
"Anh giữ. Em cẩu thả, lỡ làm mất."
"Được. Khi ly hôn cần dùng."
"Minh Dao!"
Tiếng xe át đi lời hắn.
Đến gara, hắn đột nhiên gọi:
"Vợ yêu."
"Khụ khụ!"
Sặc nước bọt.
"Lê Ứng, đừng giỡn."
"Vâng, vợ yêu."
Đẹp!
Tôi – một đứa điên – lấy một thằng điên.
(16)
Miệng chê, nhưng đến cửa nhà, tôi vẫn khoác tay Lê Ứng.
Diễn phải diễn cho giống.
Bố tôi ở phòng sách, mẹ kế Tần Ninh Ngọc ra đón.
Thấy tôi, bà ta nhăn mặt.
Tôi cũng chẳng ưa bả.
Bả ta tiêm filler đầy mặt, 30 tuổi trông như 50.
Hợp với ông già bố tôi.
Tôi khinh bả, không chỉ vì là mẹ kế.
Bố mẹ tôi ly hôn lâu rồi.
Ông cưới vợ mới cũng bình thường.
Gai xương rồng
Nhưng lần đầu gặp, Tần Ninh Ngọc giả vờ thân thiện.
Khen tôi xinh đẹp, giỏi giang.
Nhưng khi bố đi khỏi, bả buông tay, nhếch mép:
"Con gái đâu cần giỏi? Gia nghiệp sau này là của em trai con."
Em trai?
Nhìn bụng bả hơi nhô, tôi muốn nói "6".
Đúng là lão Tô vội cưới.
Nhưng bả không biết.
Bố tôi đã lập di chúc, để lại cổ phần cho tôi.
Công ty là của bố mẹ cùng gây dựng.
Khi ly hôn, mẹ chỉ yêu cầu một điều:
"Sau này Minh Dao phải tiếp quản."
Bả đã nhìn thấu bản chất của bố.
Tần Ninh Ngọc nghĩ tôi cố gắng để chứng minh bản thân?
Nhầm to.
Tôi giỏi là do bố ép.
(17)
Tần Ninh Ngọc hơn tôi 6 tuổi.
Nhưng thủ đoạn thấp kém.
Tôi chẳng thèm để ý.
Muốn vu cáo tôi hại thai nhi.
Kết quả camera nhà chứng minh tôi vô tội.
Hoặc cắt tiền sinh hoạt khi tôi du học.
Bả nói là bố tôi chỉ thị.
Ngu ngốc!
Tôi không biết gọi điện hỏi sao?
Nghe nói bố tôi tức giận, cãi nhau to.
Tần Ninh Ngọc sợ tôi và Lê Ứng kết hôn.
Vì Lê gia thế lớn, còn Cố gia đông con.
Bả muốn tôi sa lầy vào chuyện tình cảm.
Nhưng bả nhầm rồi.
Từ lúc thấy bố không đuổi Lê Ứng, tôi biết ông đã đồng ý.
(18)
Tần Ninh Ngọc rời đi.
Chỉ còn ba người trong phòng khách.
Bố nhìn Lê Ứng đầy thăm dò.
Mãi sau mới hỏi:
"Đến gặp bố vợ lần đầu, tay không à?"
"Bố ơi, bố thiếu gì đâu."
Tôi và Lê Ứng vừa đăng ký xong, làm gì có quà.
Lê Ứng đứng dậy, lấy ra một chuỗi hồng ngọc.
Hắn chuẩn bị từ bao giờ?
"Đây là quà cho bố. Nghe Minh Dao nói bố sành về ngọc."
Hắn quả là khéo nịnh.
Chuỗi ngọc cực phẩm, mua từ đấu giá Paris.
Bố tôi thích mê.
Lê Ứng ngồi cạnh, giới thiệu tỉ mỉ.
Rồi hai người bàn về thời bố đi lính.
Hắn gật đầu lia lịa:
"Hóa ra Minh Dao giỏi là nhờ bố."
Cả thế giới đều học nịnh hay sao?
Cuối cùng, ông tán thành chuyện hôn nhân của chúng tôi.
Nhấn mạnh việc sớm có cháu ngoại.
Lê Ứng gật đầu:
"Bố yên tâm, con sẽ cố gắng."
Tôi trợn mắt.
Hắn quên chúng tôi chỉ là hôn nhân giả sao?
Lỡ bố đòi cháu, tôi đi đâu kiếm?
(19)
Bữa tối, Trần Hạo – em trai tôi – đi học về.
Cậu bé 6 tuổi chạy ào tới ôm tôi.
Dễ thương quá.
Tôi tha thứ cho mẹ nó nấu toàn món tôi ghét.
Bố nói hiếm khi gia đình đoàn tụ, nên uống rượu.
Ông và Lê Ứng nâng ly liên tục.
Tôi lo hắn say.
Tối qua hắn cũng uống rồi.
Nhưng khi hắn lén nắm tay tôi dưới bàn, tôi hết lo.
Sao không uống c.h.ế.t hắn đi!
Say rồi còn trêu tôi.
"Minh Dao, ăn thử tôm xào của mẹ đi."
"Mẹ ơi, chị không được ăn…"
Tần Ninh Ngọc bịt miệng nó lại.
"Trẻ con không được nói nhiều!"
Bả gắp tôm đầy bát tôi.
Tôi nhìn đĩa tôm ngon lành.
Nhìn nụ cười giả tạo của bả.
Bực mình!
Muốn dán chữ "DỊ ỨNG HẢI SẢN" lên trán bả.
Bố tôi cũng gắp cá:
"Con ăn đi, cá chép ngon lắm."
Đm!
Muốn dán chữ "DỊ ỨNG HẢI SẢN" khắp nhà.
"Bố!"
"Bố ơi, Minh Dao dị ứng hải sản."
Lê Ứng gắp hết tôm sang bát hắn.
Nắm tay tôi an ủi.
Bố vội nói:
"Đúng rồi, bố già quên mất."
"Bố già rồi, con đừng trách."
Tôi có nói gì đâu?
Ánh mắt mọi người như thiêu đốt.
Cảm giác nghẹn thở.
"Con có việc, đi trước."
Sau lưng là tiếng quát của bố:
"Không ăn hết đã đi, càng ngày càng vô phép!"
Tôi vốn chẳng phải đứa biết nghe lời.
Đá một phát vào tảng đá ven đường, đau thấu trời.
Quay lại đ.â.m vào n.g.ự.c Lê Ứng.
"Sao anh đến?"
"Minh Dao…"
Hắn thì thầm:
"Đi ăn lề đường không?"
Không an ủi sáo rỗng.
Như thời đi học, hắn luôn rủ tôi trốn chạy.