Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

(20)

20 phút sau, chúng tôi ngồi ở quán nướng.

Quán này gần trường cấp 3.

Chủ quán nhiệt tình, 15 phút đã mang thịt ra.

Ngon tuyệt.

Tôi nhìn gương mặt điển trai của Lê Ứng, bật cười.

"Minh Dao, em cười gì? Anh dính gì à?"

Hắn sờ mặt.

"Lê Ứng, đã có ai mời vợ ăn lề đường vào đêm tân hôn chưa?"

Trong số mấy công tử, chỉ có hắn là khác biệt.

Tôi ghen tị với hắn.

Cùng là người thừa kế, sao hắn sống phóng khoáng thế?

Nên bao năm coi hắn là đối thủ.

"Minh Dao, em muốn ăn gì anh cũng chiều."

"Muốn ăn sang, đi nhà hàng Michelin."

"Muốn ăn lề đường, ra quán vỉa hè."

"Dù em phá sản, anh cũng ăn cám cùng em."

Tôi tát nhẹ vào miệng hắn:

"Anh mới phá sản!"

Lê Ứng không phản bác, ngã vào lòng tôi:

"Ừ, anh phá sản rồi. Tiền đưa hết cho vợ."

Cuối cùng cả hai say khướt.

Không nhớ làm sao về nhà.

Chỉ nhớ ôm hắn, nói sẽ bao nuôi hắn.

Rồi mọi chuyện vượt tầm kiểm soát.

(21)

Sáng hôm sau, tôi mở mắt.

Đang ở nhà Lê Ứng.

Nhìn lên trần nhà, nhớ lại đêm qua.

Đ ồ khốn!

Cắn răng mặc quần áo, xuống giường.

Tay vô tình chạm khung ảnh.

"Lê Ứng còn để ảnh mình ở đầu giường?"

Cầm lên xem, tôi giật mình.

Ảnh của tôi?

Là ảnh tốt nghiệp cấp 3.

Hắn cắt riêng hai đứa.

"Dao Dao, dậy rồi?"

Lê Ứng xuất hiện, vội cất khung ảnh.

Giả vờ bình thường:

Gai xương rồng

"Sao, bị anh đẹp trai hồi xưa choáng váng à?"

"Lê Ứng, anh thích em à?"

"Minh Dao, đừng ảo tưởng! Anh đẹp trai giàu có, thích em thì anh là chó, anh…"

"Sao tay anh run thế?"

"Anh… bị Parkinson."

"Ờ."

Hắn vẫn giỏi ngụy biện.

Vừa đi vài bước, hắn kéo tôi vào lòng:

"Dao Dao…"

Ôm chặt, sợ tôi chạy mất.

"Minh Dao, em nghĩ sao về anh?"

Tôi thoát khỏi vòng tay, nhìn ánh mắt tổn thương của hắn.

Rồi chủ động ôm hắn.

Hơi ấm của hắn xoa dịu nỗi bất an.

Tôi vòng tay qua cổ hắn, hôn lên môi.

Lê Ứng đứng im như tượng.

Kết thúc, tôi nói:

"Lê Ứng, chúng ta yêu nhau đi."

Trái tim đã mách bảo tôi nên làm gì.

(22)

Nếu biết Lê Ứng dính như sam, tôi đã suy nghĩ lại về hôn nhân.

13h hàng ngày, hắn đều xuất hiện ở công ty tôi.

Vì hắn bảo "13" là "một đời".

Lời tỏ tình sến súa.

Nhưng hắn thích thú.

Cuối cùng, hắn mang laptop đến văn phòng tôi làm việc.

Tôi không nhịn được, lại đua tốc độ xử lý công việc.

Lê Ứng phát hiện, cố tình đánh máy chậm lại.

Hắn còn chi tiền mua trà sữa cho cả công ty.

Chưa đầy tuần, cả công ty biết chúng tôi kết hôn.

Trợ lý Tiểu Tề – bạn thân của tôi – không hiểu nổi.

Cô ấy định đối đầu với trợ lý của Lê Ứng.

Nhưng giờ chúng tôi hòa thuận, cô ấy càng bối rối.

Đến lần thứ 15 bị bắt nghe chuyện thanh mai trúc mã, cô ấy hỏi:

"Minh Dao, tôi có phải là một phần trong trò chơi của các bạn không?"

(23)

Công việc hai công ty bận rộn.

Nhưng Lê Ứng luôn dành thời gian.

Đưa tôi ngắm bình minh.

Chuẩn bị màn pháo hoa hoành tráng.

Cùng xem buổi hòa nhạc tôi thích.

Hắn bảo không khó.

Chỉ là thực hiện kế hoạch đã ấp ủ.

"Ấp ủ bao lâu?"

Hắn chỉ lên trời:

"Lâu như vậy."

"Chớp mắt?"

Lê Ứng bật cười vì sự thực tế của tôi.

"Từ lúc em bước vào cuộc đời anh."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Từ lần đầu gặp, tôi giật bình sữa của hắn.

"Anh biết Lục Văn Châu…"

"Lê Ứng, chúng ta…"

Tôi vội cắt ngang.

Lê Ứng chủ động nhắc cái tên cấm kỵ.

Mấy ngày qua cả hai đều tránh né.

Đó là mũi kim đ.â.m vào tim, rút ra sẽ chảy máu.

Thấy tôi căng thẳng, hắn xoa đầu tôi:

"Ngày xưa, anh rất ghen với Lục Văn Châu. Sao hắn ta không làm gì mà em vẫn thích? Còn anh làm đủ trò vẫn không thu hút em."

"Sau càng ghen hơn. Hắn ra đi như anh hùng cứu mỹ nhân trong truyện. Chẳng cho anh cơ hội cạnh tranh."

"Em không quên được, anh cũng thế. Anh muốn trong tim em chỉ có anh. Nhưng anh thấy mình thật đê tiện, lại mong em quên Lục Văn Châu."

"Dao Dao, mai là giỗ Lục Văn Châu, em muốn thăm hắn không?"

Cách tốt nhất để quên đi một mối tình, là đối diện với nó.

Tôi đồng ý.

Đây là năm thứ 7 hắn mất.

Lần đầu tôi đến thăm.

Tôi không dám.

Mối tình đầu dở dang trở thành gánh nặng.

(24)

6 tuổi, bố mẹ ly hôn.

Tôi khóc lóc xin mẹ đừng bỏ rơi, nhưng bà chỉ bảo tôi ở lại với bố.

Lần đầu biết mình là gánh nặng.

8 tuổi, mẹ cht vì ung thư.

Không còn ai quan tâm tôi.

Lê Ứng và Lục Văn Châu xuất hiện.

Nhưng Lục Văn Châu tốt bụng, tôi phụ thuộc vào hắn.

Rồi tình cảm nảy nở.

Nhưng năm hắn cht, mang theo tất cả.

Lục Văn Châu cht vì cứu tôi.

Lục Tư Kỳ – em gái hắn – tuyệt giao.

Lê Ứng cũng trốn tôi một tháng.

Bố tôi cưới vợ mới, có con trai.

Ông bảo tôi ít về nhà, vì "mẹ kế đang ở cữ, dễ xúc động".

Ở Mỹ, tôi xé vé máy bay.

Ngoài trời nhộn nhịp Giáng sinh.

Sắp đến Tết.

Tôi vốn không phải đứa biết nghe lời.

Nhưng khoảnh khắc đó, tôi không muốn làm phiền họ nữa.

Họ là gia đình hạnh phúc.

Mọi người đều tiến về phía trước, chỉ tôi bị bỏ lại.

Tôi lại tự hỏi mình có xứng đáng được yêu không.

(25)

Trước mộ Lục Văn Châu sạch sẽ.

Rõ ràng có người thường xuyên tới.

Khoảnh khắc đó, tôi biết mình đã buông bỏ.

Tôi dị ứng phấn hoa, chỉ mang hoa giả.

Gió lạnh thổi, muốn khóc.

"Lục Văn Châu, tôi và Lê Ứng tới thăm anh."

"Lục Văn Châu, tôi và Lê Ứng kết hôn rồi."

"Minh Dao?"

Giọng nói quen thuộc vang lên.

Lục Tư Kỳ đứng đó, tay cầm hoa giả.

Nhìn ánh mắt hận thù của cô ấy, tôi biết cô ấy ghét tôi.

"Xin lỗi, tôi đi ngay."

Cô ấy nắm tay tôi.

Đặt hoa cạnh bó hoa của tôi.

"Minh Dao, em đợi chị ở đây mỗi năm."

Nhưng tôi chưa từng xuất hiện.

"Minh Dao!"

Cô ấy nhìn tôi, nước mắt rơi: "Xin lỗi."

Cô ấy đợi lâu rồi.

Muốn xin lỗi vì lời nói năm xưa.

Cô ấy biết cái cht của Lục Văn Châu không phải lỗi của tôi.

Nhưng lúc đó quá tức giận, buông lời độc địa.

Sau này hối hận, nhưng tôi đã sang Mỹ, cắt liên lạc.

Chúng tôi đều quá nhút nhát, không dám đối diện.

Cô ấy nhìn Lê Ứng:

"Nghe nói hai người kết hôn? Minh Dao, chị không mời em làm phù dâu à?"

Tôi giả vờ khó tính:

"Làm phù dâu của tôi yêu cầu cao lắm."

Đây là lần đầu ôm nhau sau khi tuyệt giao.

Như thời thơ ấu.

Cô ấy nói:

"Nếu anh trai em biết, chắc sẽ bảo: 'Minh Dao, đừng để anh thành gánh nặng. Hãy bước tiếp. Em xứng đáng được hạnh phúc.'"

"Chúc mừng đám cưới."

(26)

Đám cưới diễn ra suôn sẻ.

Lục Tư Kỳ là phù dâu duy nhất.

Lê Ứng mặc vest xuất hiện, như kết thúc cổ tích.

Trong truyện, hoàng tử trồng vườn hồng chờ công chúa.

Nhưng công chúa dị ứng phấn hoa.

Hắn lập tức nhổ hết.

Nói:

"Minh Dao, hoa hồng không quan trọng. Em không thích thì đổi. Yêu có ngàn cách thể hiện."

Ừm.

Nên giờ tôi ôm hoa hướng dương, dựa vào người hắn xem phim.

Cũng ngon.

Hết.