Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

MỘT ĐÊM VỚI GIÁO SƯ

Chương 1: Cô Gái Trong Cơn Say

Tiếng nhạc đập dồn dập trong quán bar giữa lòng thành phố khiến đầu óc Lâm An như lơ lửng giữa không trung. Cô vừa kết thúc bài thi cuối kỳ, vừa thoát khỏi một cuộc tình ba năm tưởng chừng như đã đi đến hồi kết viên mãn. Nhưng rồi... anh ta lại chọn phản bội.

“Thôi nào, uống thêm chút nữa đi. Tối nay là đêm của cậu mà!” – Mai, bạn thân của Lâm An, lắc lắc ly cocktail và ép cô uống tiếp.

Lâm An lắc đầu, ánh mắt dại đi vì men rượu và nỗi đau trong lòng. Nhưng cô không từ chối. Bởi vì đêm nay, cô không muốn nghĩ đến chuyện gì nữa. Cô chỉ muốn quên.

Sau ly thứ năm, cô gần như chẳng còn biết mình đang ở đâu. Người cô mềm nhũn, đầu óc quay cuồng. Mai đã bị bạn trai kéo đi, để lại cô bơ vơ giữa một không gian xa lạ, ồn ào và đầy những ánh nhìn săm soi.

Khi cô suýt ngã khỏi ghế, một bàn tay ấm áp đỡ lấy eo cô. “Cẩn thận, em không nên uống nhiều như vậy.”

Một giọng nói trầm ấm, nam tính vang lên. Cô ngước lên nhìn, chỉ kịp thấy đôi mắt sâu thẳm sau cặp kính, nụ cười nhẹ như gió và... một cảm giác an toàn lạ thường.

Cô không biết mình đã theo người đàn ông đó ra khỏi quán bar từ khi nào. Càng không biết mình đã bước vào khách sạn như thế nào. Tất cả chỉ còn là những cái chạm dịu dàng, là hơi thở phả nóng bên tai, là ánh mắt anh nhìn cô như thể cô là cả thế giới.

Một đêm đầy đam mê. Không có tên. Không có ràng buộc. Chỉ có hai con người xa lạ hòa quyện trong xúc cảm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Sáng hôm sau, ánh nắng xuyên qua rèm cửa chiếu thẳng vào mắt Lâm An. Cô nhíu mày, đầu vẫn ong ong vì rượu. Khi cô ngồi dậy, một chiếc áo sơ mi nam vắt hờ trên chiếc ghế gỗ, cùng hương nước hoa thoảng qua trong không khí, khiến cô lập tức tỉnh táo.

Anh đã đi. Không một lời từ biệt.

“Ừ, cũng tốt. Một đêm lạc lối. Cứ xem như chưa từng xảy ra.” – Cô tự nhủ, mặc lại váy và bước ra khỏi căn phòng khách sạn.

Lâm An nghĩ rằng mọi chuyện sẽ kết thúc ở đó. Cho đến khi cô bước chân vào giảng đường buổi sáng thứ hai đầu tuần.

Cả lớp đang xôn xao vì thông tin giáo sư mới sẽ dạy chuyên ngành luật thương mại – một người từng giảng dạy tại đại học Havard danh tiếng. Ai cũng tò mò.

Tiếng giày da vang lên đều đặn trên bục giảng. Lâm An ngẩng đầu. Tim cô như ngừng đập.

Người đàn ông hôm đó – người cô tưởng rằng chỉ là một cơn say ngẫu nhiên – đang đứng trước mặt cô. Áo sơ mi trắng, cặp kính quen thuộc, gương mặt lạnh lùng pha nét nghiêm nghị.

“Chào các em. Tôi là Dương Thành, giáo sư phụ trách lớp các em trong học kỳ này.”

Căn phòng im phăng phắc. Chỉ có ánh mắt anh – sâu thẳm, bất ngờ dừng lại nơi cô – đầy bất ngờ. Và Lâm An… chỉ muốn độn thổ.

Một đêm ân ái ngỡ đã bị lãng quên… giờ lại hóa thành khởi đầu cho những ngày tháng không thể quay đầu.